Thế Tử Dưỡng Muội Vô Độ

Chương 1

Trước Sau

break



Tiết Thanh Ninh nằm mơ.

Trong mơ là tiết trời tháng chín. Bầu trời xanh biếc, mây nhẹ trôi lững lờ, tiếng chuông trầm lắng vang vọng đâu đây.

Tân đế đăng cơ. Trên điện, bá quan văn võ quỳ rạp cả đất, hô vang vạn tuế, tiếng hô vang tận mây xanh.

Tân đế ngồi vững trên long ỷ, sau khi nhận lễ bái, bắt đầu sắc phong. Đạo thánh chỉ đầu tiên chính là lập nữ nhi họ Tiết, Tiết Thanh Toàn làm hoàng hậu. Cả nhà họ Tiết cũng theo đó mà gà chó lên trời. Ngay cả Tiết Thanh Ninh cũng được phong làm huyện chủ.

Huyện chủ, theo quy định của triều đại này, người không phải nữ tử hoàng tộc thì không thể được phong, nhưng bây giờ Tiết Thanh Ninh, một nữ tử ngoại họ lại có thể nhận được phong hào này, đủ thấy tân đế sủng ái tân hậu đến mức nào.

Tiết Thanh Ninh vui mừng, ngay cả trong mơ cũng không nhịn được mà cười thành tiếng. Lúc này, nàng nghe thấy có người gọi mình: “Cô nương, cô nương? Người nên dậy rồi.”

Tiết Thanh Ninh mơ màng mở mắt, thấy một cô nương mặc áo khoác ngắn màu xanh đang ngồi bên mép giường nhìn mình, khóe mắt mang theo ý cười, trông rất dịu dàng khả ái.

Đây là đại nha hoàn mà mẫu thân phái đến bên cạnh hầu hạ nàng, năm nay mười sáu tuổi, tên là Lục Đàn.

Lục Đàn thấy Tiết Thanh Ninh tỉnh dậy liền đứng dậy lấy y phục trên giá áo bên cạnh. Vừa hầu hạ nàng mặc vào, nàng ấy vừa cười hỏi: “Cô nương vừa mơ thấy gì tốt mà lại cười thành tiếng trong mơ vậy?”

Đương nhiên Tiết Thanh Ninh không thể nói với Lục Đàn rằng vừa rồi nàng mơ thấy kết cục trong sách.

Đúng vậy, Tiết Thanh Ninh là người xuyên sách, nhưng nàng cảm thấy như vậy cũng tốt.

Kiếp trước, nàng mắc bệnh bẩm sinh, thân thể yếu ớt. Khi những đứa trẻ khác chạy nhảy chơi đùa ngoài kia, nàng chỉ có thể ngồi yên lặng trong nhà, không làm được việc gì. Hơn nữa mỗi ngày đều phải uống rất nhiều loại thuốc. Nhưng cho dù được chăm sóc cẩn thận như vậy, chưa đến mười bảy tuổi, nàng vẫn chết.

Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, nàng phát hiện mình đã trở thành một đứa trẻ sơ sinh. Lúc đó, nàng nghĩ, thì ra con người thật sự có kiếp sau, thật tốt. Còn việc tại sao nàng vẫn nhớ được những chuyện của kiếp trước, nàng cho rằng khi qua cầu Nại Hà, nàng đã quên uống bát canh Mạnh Bà. Vì vậy, đối với cha nương và huynh đệ tỷ muội của kiếp này, nàng vẫn khá chấp nhận. Từ tận đáy lòng, nàng cảm thấy họ đều là người thân của mình. Cho dù sau này nàng phát hiện ra mình thực sự đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đã từng đọc, nàng vẫn không hề quá mức kinh ngạc. Thậm chí vì biết được kết cục của các nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết đó, nàng còn cảm thấy khá may mắn. Dù sao thì như vậy cũng có thể tránh được rất nhiều tai họa, cũng có thể kịp thời tìm đến cát lợi, tránh được tai ương.

Đợi Lục Đàn mặc y phục và búi tóc cho nàng xong, Tiết Thanh Ninh mới chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài.

Năm nay nàng tám tuổi. So với kiếp trước, thân thể hiện tại của nàng rất khỏe mạnh, muốn chạy nhảy thế nào cũng được. Nhưng có lẽ vì kiếp trước đã quen với sự yên tĩnh, bây giờ dù làm việc gì, nàng vẫn mang đến cho người ta cảm giác chậm chạp, không hề vội vàng.

Vừa đi đến gian phòng phía tây, Tiết Thanh Ninh đã nghe thấy giọng nói của mẫu thân Từ thị.

“...Đã qua tiết Bạch Lộ rồi, thời tiết sắp lạnh dần, y phục mùa đông của mọi người trong phủ cũng nên may rồi.” Nói đến đây, lông mày Từ thị hơi nhíu lại.

Y phục mùa đông này, nếu vẫn may theo lệ cũ của những năm trước, đối với tình hình gia cảnh hiện tại của phủ Vinh Xương bá bọn họ mà nói, hiển nhiên là một khoản chi tiêu không nhỏ. Nhưng nếu hạ thấp tiêu chuẩn, người ngoài nhìn vào sẽ không được đẹp mặt, e rằng càng không muốn kết giao với phủ Vinh Xương bá bọn họ. Hơn nữa, có vài người trong phủ này không hiểu nỗi khó khăn của việc quản gia, e rằng sẽ còn đến gây sự với bà.

Bà có phần do dự không quyết được.

Lúc này nghe tiếng bước chân, Từ thị quay đầu nhìn lại, vừa liếc mắt đã thấy Tiết Thanh Ninh.

“Ninh Ninh dậy rồi à?” Vẻ ưu sầu giữa mày mắt chốc lát tan biến, thay vào đó là nụ cười ôn hòa, gọi nàng: “Đến chỗ nương ngồi đi.”

Từ thị tổng cộng sinh được hai trai một gái, trong đó Tiết Thanh Ninh là nhỏ tuổi nhất, lại cách hai vị huynh trưởng đến bảy tám tuổi, cho nên Từ thị cực kỳ thương yêu nữ nhi này.

Tiết Thanh Ninh đáp một tiếng, đi đến bên giường la hán, ngồi xuống đối diện bàn con, nghe Từ thị mỉm cười hỏi nàng: “Hôm nay Ninh Ninh ngủ trưa có ngon không?”

Tiết Thanh Ninh mỉm cười đáp vâng một tiếng, lại hỏi Từ thị: “Nương, người không ngủ trưa sao?”

Đều nói xuân mệt thu uể oải, hiện tại đã qua tháng tám âm lịch rồi, tính ra đã là giữa thu, quả thực dễ khiến người ta cảm thấy mệt mỏi.

Từ thị lắc đầu: “Nương đang nghĩ đến việc may y phục đông. Năm nay Ninh Ninh muốn y phục đông màu gì?”

Trẻ con lớn nhanh, mỗi năm một khác. Y phục đông năm ngoái Tiết Thanh Ninh mặc e rằng hơi nhỏ, năm nay nhất định phải may cho nàng hai bộ áo đông. Hơn nữa Từ thị chỉ sinh được một nữ nhi là Tiết Thanh Ninh, dung mạo lại xinh đẹp như ngọc, rất thích ăn diện cho nàng.

Tiết Thanh Ninh lại không mấy hứng thú đối với những thứ này. Nàng cũng biết mắt thẩm mỹ của Từ thị tốt, những năm nay y phục bà may cho nàng không có bộ nào không đẹp, vì vậy liền nói: “Nương cứ tự quyết định là được ạ. Màu gì con cũng thích.”

Từ thị cười rộ lên, “Con đúng là lười biếng, ngay cả những việc này cũng không muốn động não.”

Tuy nói như vậy, nhưng bà lại không có nửa điểm ý trách cứ, hoàn toàn là ý dung túng cưng chiều.

Tôn ma ma đứng bên cạnh cũng cười rộ lên nói với Từ thị: “Cô nương nhà chúng ta dung mạo xinh đẹp, mặc y phục màu gì cũng đều rất hợp với nàng.”

Tôn ma ma là nha hoàn hồi môn của Từ thị, chủ tớ hai người tình cảm sâu đậm, đợi đến khi Tôn ma ma lớn tuổi, Từ thị không nỡ gả bà ấy đi xa, liền gả cho nhi tử trưởng của quản gia phủ Vinh Xương Bá. Đợi đến khi lão quản gia mất, bà liền để nhi tử trưởng của ông tiếp tục làm quản gia, cho nên Tôn ma ma hiện tại cũng là quản gia nãi nãi, địa vị cực cao trong số hạ nhân Bá phủ. Tuy nhiên ở trước mặt Từ thị bà vẫn cung kính như trước, không hề tự đại.

Có người khen nữ nhi của mình dung mạo xinh đẹp, đương nhiên Từ thị rất vui mừng. Bà gọi nha hoàn bưng một bát canh tuyết nhĩ hạt sen đã hầm xong đến cho Tiết Thanh Ninh: “Thời tiết này dễ bị khô hanh, con uống bát này, nhuận một chút.”

Bà lại gọi Lục Đàn: “Mấy hôm trước cô nương cứ nhắc đến cái gì mà bánh hoa sen, vừa rồi tiểu trù phòng sai người đến, nói là hôm nay họ lại làm một ít, cũng không biết có đúng không, bây giờ ngươi đi lấy đến cho cô nương xem thử.”

Quyển sách Tiết Thanh Ninh xuyên vào là một triều đại giả tưởng, tên là Đại Cảnh, bên trong có rất nhiều thứ tác giả gốc không thiết lập. Tiết Thanh Ninh lại là người khá chú trọng ăn uống, cho nên lúc rảnh rỗi nàng sẽ mày mò một số loại bánh ngọt kiếp trước đã ăn qua hoặc nghe nói đến, bảo người trong trù phòng làm theo. Bánh hoa sen này là mấy hôm trước nàng đột nhiên nghĩ đến, chỉ là trù phòng làm rất nhiều lần mà vẫn không giống với loại nàng từng thấy kiếp trước hoặc là hương vị nàng từng ăn, cũng không biết lần này họ có làm thành công hay không nữa.

Lục Đàn đáp một tiếng, xoay người ra khỏi phòng.

Từ thị liền tiếp tục nói với Tôn ma ma chuyện may áo đông.

“...Hôm qua ta đến kho xem thử. Bên trong tuy còn chất một ít vải vóc nhưng hoa văn trên những vải vóc đó đều đã lỗi thời rồi, cũng không đủ. Ngươi về nói với Tôn quản gia, bảo ông ấy gọi hai người cẩn thận đến tiệm vải bên ngoài mua một ít vải vóc kiểu mới về, lại gọi thêm hai thợ may, mấy ngày nay bắt đầu may áo đông đi.”

Từ thị nói một câu, Tôn ma ma đáp “Vâng” một tiếng. Đợi Từ thị nói xong, Tôn ma ma lại đề nghị: “Số vải vóc trong kho mà phu nhân vừa nói, tuy rằng đều là đồ tốt nhưng nếu phu nhân đã nói hoa văn trên đó giờ đã lỗi thời, sang năm e là càng lỗi thời hơn, chi bằng lấy ra may cho các đại nha đầu trong phòng các vị chủ tử và đám gã sai vặt bên cạnh các vị công tử mặc. Nếu không cứ cất mãi, e là sẽ bị mốc, đến lúc đó muốn mặc cũng không được.”

Tục ngữ nói, “trước kính y phục sau kính người”, đại nha đầu và gã sai vặt bên cạnh ăn mặc chỉnh tề, người ngoài nhìn vào, mặt mũi chủ tử cũng sẽ sáng sủa hơn.

Từ thị nghĩ ngợi một hồi, thấy cũng có lý bèn gật đầu đồng ý.

Lúc này Tiết Thanh Ninh chợt nhớ tới một chuyện, liền đặt chiếc thìa sứ trắng trong tay xuống, nói với Từ thị: “Nương, vị Lâm thiếu gia kia, nương cũng may cho hắn hai bộ áo đông đi.”

Nghe vậy, Từ thị kinh ngạc quay đầu nhìn nàng.

Đây cũng không phải lần đầu. Mỗi khi phân phát các loại phần lệ cho các vị thiếu gia trong phủ, Tiết Thanh Ninh luôn nhắc nhở bà đừng quên vị Lâm thiếu gia kia. Nhưng kỳ thực Từ thị cảm thấy bà vốn không cần quản vị Lâm thiếu gia kia, dù sao đó cũng chỉ là đệ đệ của một thiếp thất của tam phòng.

Đệ đệ của thiếp thất cùng ở trong phủ vốn đã là chuyện chưa từng có, nhưng ai bảo vị tiểu thúc của bà lại cực kỳ sủng ái vị thiếp thất kia chứ? Xem lời nàng ta nói ra như thánh chỉ, không gì không theo. Vị đệ muội của Từ thị lại sợ phu quân nên mới để chuyện như vậy xảy ra.

Hiện tại Tiết Thanh Ninh hiển nhiên cũng đối xử khác biệt với vị Lâm thiếu gia kia. Vị Lâm thiếu gia kia quả thực có dung mạo tuấn tú...

Từ thị không khỏi lo lắng, ánh mắt lặng lẽ đánh giá Tiết Thanh Ninh.

Vẻ mặt nàng trông rất đàng hoàng, không có chút e lệ nào của thiếu nữ, có thể thấy khi nói lời này trong lòng nàng không hề có chút ý nghĩ nào. Hơn nữa, nàng mới tám tuổi, biết cái gì chứ?

Từ thị yên tâm, nhưng không khỏi vẫn thấy tò mò, bèn hỏi: “Sao con cứ nhớ mãi vị Lâm thiếu gia kia thế, chuyện gì cũng không quên nhắc ta đừng quên phần của hắn?”

Tiết Thanh Ninh thầm nghĩ, sao có thể không nhớ mãi chứ? Lâm Tinh Thừa chính là nam chính trong quyển sách này, sau này sẽ làm hoàng đế.

Nàng nhớ trong nguyên tác, đại phòng bọn họ và Lâm Tinh Thừa vốn có chút hiềm khích nhưng vì Lâm Tinh Thừa quá mức sủng ái đường tỷ Tiết Thanh Toàn của nàng, lại cảm thấy có lỗi với Tiết Thanh Toàn nên cuối cùng cũng không so đo với đại phòng bọn họ, ngược lại còn để đại phòng bọn họ cùng Tiết Thanh Toàn “một người đắc đạo, gà chó lên trời”, thăng quan tiến chức.

Nhưng dù biết rõ cuối cùng đại phòng bọn họ sẽ có kết cục tốt đẹp, nhưng hiện tại đối xử tốt với vị hoàng đế tương lai này trước, chắc chắn cũng không sai.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc