Hôm nay kết giao được một bằng hữu mới, Tiết Nguyên Thanh rất vui mừng. Sau khi ăn cơm tối xong cứ kể mãi chuyện này với Từ thị, Tiết Nguyên Thiều và Tiết Thanh Ninh.
“... Con hỏi rồi, năm nay hắn cũng mười sáu tuổi nhưng nhỏ hơn con hai tháng. Công phu của hắn rất lợi hại, xuất thủ vững vàng chuẩn xác, con thấy ngay cả sư phụ con cũng không sánh bằng hắn.”
Nói đến chỗ kích động, hắn tỏ ra rất phấn khích.
Tiết Nguyên Thiều đã chẳng lạ gì với việc này, tiếp tục cúi đầu bình thản uống trà. Từ thị thì vừa buồn cười vừa tò mò nói Tiết Nguyên Thanh, “Bị người ta đánh mà còn vui vẻ như vậy, thiên hạ này cũng chỉ có con là độc nhất vô nhị.”
Bà lại hỏi hắn: “Rốt cuộc vì sao con lại đánh nhau với hắn?”
Tiết Nguyên Thanh nói rõ nguyên do.
Thì ra hôm nay hắn hẹn bằng hữu ra ngoài bắn tên, trên đường lớn thấy có một phụ nhân ôm bụng nằm dưới đất kêu đau, Mạnh Duệ nửa ngồi xổm bên cạnh nàng, bên cạnh còn có một con ngựa.
Nghe thấy người vây xem xung quanh đang xì xào bàn tán, hắn cũng không nghe rõ hết, chỉ cho là Mạnh Duệ cưỡi ngựa giữa chợ, đụng phải phụ nhân này, nhất thời nổi máu nghĩa hiệp liền tiến lên tìm Mạnh Duệ lý luận.
Tiết Nguyên Thanh là người làm việc bốc đồng, chưa nói được hai câu đã phẫn nộ ra tay. Hiển nhiên Mạnh Duệ cũng không phải người dễ chọc, lập tức đánh trả.
Ban đầu Tiết Nguyên Thanh còn ỷ vào việc mình theo sư phụ học võ mấy năm, cứ tưởng sẽ đánh cho Mạnh Duệ phải cầu xin nhận lỗi, không ngờ nắm đấm của mình vốn không có cơ hội chạm vào vạt áo Mạnh Duệ, ngược lại còn bị Mạnh Duệ đánh cho mấy quyền.
Nghe vậy Từ thị rất đau lòng, trong giọng nói có phần trách cứ Mạnh Duệ. Ngược lại Tiết Nguyên Thanh lại bênh vực Mạnh Duệ: “Chuyện này không thể trách hắn. Phụ nhân kia không phải do hắn đụng, là mang thai mà không biết, xách vật nặng khiến động thai khí nên mới nằm dưới đất ôm bụng kêu đau. Lúc đó Mạnh Duệ cưỡi ngựa đi ngang qua liền xuống ngựa hỏi han nàng ta. Đều tại con, không rõ đầu đuôi câu chuyện đã ra tay với hắn trước, bị hắn đánh mấy quyền cũng là đáng đời. Hơn nữa, nương, lúc đó hắn có mang theo kiếm mềm bên hông. Nếu hắn thật sự muốn làm con bị thương, e rằng mạng con đã bỏ lại ở đó hôm nay rồi.”
Mang theo kiếm mềm bên hông sao?
Tiết Thanh Ninh cẩn thận nhớ lại, bên hông Mạnh Duệ quả thật có đeo một chiếc đai da màu đen nhưng lúc đó nàng không nhìn kỹ xem đó có phải là kiếm mềm hay không, nàng chỉ thoáng nhìn qua, cảm thấy vòng eo thiếu niên rất rắn chắc, bị chiếc đai da kia siết lại càng tôn lên vóc dáng đẹp.
Từ thị không biết nên nói Tiết Nguyên Thanh thế nào nữa. Bà đau lòng nhìn nhi tử mình.
Tuy vừa rồi bà đã sai người luộc một quả trứng gà, dùng khăn tay bọc lại lăn qua lăn lại trên mắt trái Tiết Nguyên Thanh một lúc để tan máu bầm giảm sưng nhưng hiện tại vòng tròn xanh tím đó vẫn rất rõ ràng, nhìn rất chướng mắt.
Dù hiện tại bà đã biết chuyện này là do nhi tử mình bốc đồng, không trách Mạnh Duệ nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Tên Mạnh Duệ đó là người phương nào? Lúc con đánh không lại hắn không nói cho hắn biết con là ai sao?”
Tuy phủ Vinh Xương Bá không còn như trước nhưng dù sao cũng có tước vị, sao tên Mạnh Duệ này lại không chút kiêng dè, cứ thế đánh Tiết Nguyên Thanh thành ra bộ dạng này?
“Hầy, lúc đánh nhau ai còn rảnh nói mấy chuyện này chứ.” Tiết Nguyên Thanh không để tâm, “Hơn nữa, việc này thì liên quan gì đến con là ai hay hắn là ai? Người hợp tính với con, dù hắn chỉ là tên ăn mày ven đường con cũng vẫn có thể kết bạn với hắn, nếu không hợp tính với con, dù hắn có là vương tôn công tử con cũng chẳng thèm để ý.”
Từ thị thấy hỏi hắn không được gì, bèn quay sang hỏi Tiết Nguyên Thiều: "Con nói chuyện với hắn một hồi, có dò hỏi được gia thế lai lịch của hắn không?"
Vừa rồi cứ nghe Tiết Nguyên Thanh khen Mạnh Duệ lên tận mây xanh, trong lòng Từ thị cũng có chút tò mò về Mạnh Duệ.
Tiết Nguyên Thiều lắc đầu: "Không biết ạ, nhưng xem cách ăn mặc, khí chất đường hoàng của hắn, chắc không phải con nhà thường dân."
Từ thị cũng không để ý lắm.
Ai ngờ nhi tử mình đánh một quyền đã đánh trúng thế tử nhà Tĩnh Quốc Công, người giàu có, quyền thế nhất kinh thành. Nếu biết, e rằng giờ phút này Từ thị và Tiết Nguyên Thiều đã sợ đến mặt mày tái mét. Vì vậy, Tiết Thanh Ninh do dự một chút, cuối cùng cũng không nói ra suy đoán trong lòng. Nếu nàng đoán sai, chẳng phải sẽ khiến Từ thị và hai huynh trưởng lo lắng một trận vô ích ư? Nếu nàng đoán đúng... nhìn vẻ mặt không để tâm vừa rồi của Mạnh Duệ, hắn còn cười nói với đại ca và nhị ca nàng, chắc hẳn hắn cũng không để chuyện này trong lòng. Nếu vậy, cứ cho qua chuyện này đi.
Tiết Thanh Ninh an tâm, đưa tay lấy một miếng bánh sơn dược nhân táo trong hộp bánh ăn.