Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 48: Sóng gió ở hồ bơi

Trước Sau

break

Chỉ vì một que kem, Đường Tiểu Ngọc bắt đầu đặc biệt chú ý đến Phương Thanh. Cô ta thậm chí còn hủy vé tàu, gọi điện cho ba nói rằng mình muốn ở nhà họ Ôn thêm vài ngày nữa.

Nghe tin này, Ôn Linh thể hiện rõ sự không vui, còn Ôn Ninh thì chẳng có phản ứng gì, coi như là dỗ con nít cho yên chuyện. Nhưng mẹ Ôn lại rất phấn khởi, dù sao nhà họ Đường làm việc ở tỉnh, giữ quan hệ tốt với họ sau này chỉ có lợi chứ không có hại cho con trai mình.

Đúng lúc Ôn Linh đã thi xong, bắt đầu nghỉ hè, mẹ Ôn liền bảo hai anh em dẫn Đường Tiểu Ngọc đi dạo khắp huyện.

Thế nhưng Đường Tiểu Ngọc vốn quen nhìn cảnh đẹp nơi thành thị, với cô ta, thị trấn nhỏ lạc hậu thế này chẳng có gì đáng xem. Sau mấy ngày loanh quanh, cuối cùng cô ta đưa ra yêu cầu: muốn Ôn Ninh đưa đi bơi.

Đường Tiểu Ngọc từ nhỏ đã thích Ôn Ninh, từng thề rằng lớn lên nhất định sẽ lấy anh Ninh làm chồng. Cô ta từng nói điều đó với Ôn Ninh, nhưng nhìn thái độ của anh thì rõ ràng anh chẳng hề để tâm.

Tuy vậy, Đường Tiểu Ngọc cũng không vội. Dù sao cô ta cũng vừa xinh đẹp lại tài giỏi, chỉ cần cô ta canh giữ ở bên cạnh anh Ninh, sớm muộn gì anh cũng sẽ yêu cô ta thôi.

Nhưng sự xuất hiện của Phương Thanh khiến cô ta lần đầu tiên cảm thấy nguy cơ.

Cô gái tên Phương Thanh này không chỉ xinh đẹp mà tính cách cũng tốt. Bất kể cô ta gây khó dễ ra sao, Phương Thanh cũng chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, kiên nhẫn giải quyết từng chuyện một. Điều khiến Đường Tiểu Ngọc lo nhất chính là thái độ của anh Ninh, cô ta chưa từng thấy anh dịu dàng với cô gái nào khác như thế. Cô ta muốn xem rốt cuộc Phương Thanh này là thần thánh phương nào!

Từ xa trông thấy Ôn Ninh đang cẩn thận nắm tay Phương Thanh dắt xuống nước, Đường Tiểu Ngọc không nhịn nổi nữa, chạy đến thẳng tay gạt phăng hai người ra: “Anh Ninh, chẳng phải anh bảo sẽ dạy em bơi sao? Chúng ta bắt đầu nhé? Ối chà, Phương Thanh, cậu không sao chứ?”

Phương Thanh vừa mới bước xuống hồ, chưa đứng vững đã bị Đường Tiểu Ngọc đẩy mạnh một cái, lảo đảo mấy bước rồi ngã thẳng vào hồ, sặc một ngụm nước lớn. May mà có một cô bạn gần đó kéo dậy kịp nên không nghiêm trọng.

Trong lòng Phương Thanh tuy tức, nhưng thấy vẻ mặt vô tội của Đường Tiểu Ngọc cũng chẳng biết nói sao, chỉ lắc đầu yếu ớt: “Không, không sao, hai người cứ chơi đi, mình tự thích nghi một chút.”

Ôn Ninh định qua xem, nhưng bị Đường Tiểu Ngọc kéo đi mất.

Phương Thanh bám vào mép hồ ho sặc sụa một lúc lâu mới bình thường trở lại. Nhìn người khác bơi lội thoải mái trong hồ, cô thật sự rất ngưỡng mộ.

Cô là một con vịt mắc cạn, từ lâu đã muốn học bơi mà không có cơ hội. Lần này Ôn Linh rủ đi, cô vui lắm, thầm quyết tâm nhất định phải học được.

Học bơi trước tiên là phải biết nổi. Phương Thanh nhớ lại mấy cuốn sách mình đọc những ngày gần đây, dựa theo phương pháp trong sách, cô tựa vào mép hồ tập nổi. Nhưng bơi lội đâu phải là đề toán, đầu hiểu mà tay chân thì không nghe lời, Phương Thanh thử đi thử lại vẫn không nổi được.

Khi cô bắt đầu thấy nản, một chàng trai đi tới: “Chào bạn, cần giúp không? Bạn học thế này thì không nổi được đâu, tốt nhất là có người hướng dẫn bên cạnh. Nhìn kìa, ai mới học cũng có huấn luyện viên kèm, như vậy học vừa nhanh vừa an toàn.”

Phương Thanh quay lại nhìn, quả nhiên thấy hầu hết những người mới đều có người hướng dẫn riêng, dạy cách nổi, cách thở, còn ở bên cạnh sửa tư thế. Phương Thanh hơi lúng túng, hình như tự mình lén lút ở góc bể bơi như cô đúng là hơi khác biệt.

Thấy cô có vẻ lúng túng, chàng trai cười rạng rỡ, để lộ hai chiếc răng khểnh rất duyên: “Nếu bạn không ngại, giờ mình rảnh, có thể dạy bạn một chút. Ít ra còn hơn bạn tự loay hoay mãi.”

Phương Thanh không ngờ cậu ấy lại thân thiện như vậy, mỉm cười cảm kích: “Có phiền cậu không? Mình vụng mấy khoản thể thao lắm, lát nữa đừng bực mình nhé.”

Nụ cười của cô làm chàng trai sững người một chút, vội nhảy ngay xuống nước: “Khụ, không sao, chẳng ai sinh ra đã biết cả. Nào, nắm lấy cái phao này, nghe theo chỉ dẫn của mình.”

Nhìn ánh mắt đầy tin tưởng của chàng trai, Phương Thanh bỗng thấy tự tin hơn, cẩn thận nắm lấy phao, hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống nước.

Phương Thanh chỉ thấy chân của chàng trai trước mặt, bên tai là giọng nói truyền qua làn nước, dần dần làm cô bớt căng thẳng, bắt đầu thích nghi với môi trường dưới nước. Khi cậu ấy bơi chậm ra xa, Phương Thanh bất ngờ phát hiện mình nổi lên được, kích động không thôi, càng thêm tự tin, bắt đầu nghe theo sự hướng dẫn của chàng trai, tập đá chân để mình di chuyển nhẹ nhàng trong nước.

Chàng trai thấy cô học nhanh, lặng lẽ lui ra xa một chút để cô thử tự mình điều khiển tay chân. Phương Thanh bơi được một đoạn, quả nhiên thật sự có thể đi xa, ngẩng đầu lên cười rạng rỡ: “Cảm ơn cậu nhiều lắm, mình thật sự học được rồi!”

Chàng trai đối diện với Phương Thanh trồi lên mặt nước như hoa sen nở, bỗng đỏ mặt quay đi: “Không sao, là do cậu thông minh. Luyện thêm vài lần nữa, mình sẽ dạy cậu cách thở khi bơi, chắc chắn được.”

Phương Thanh gật đầu, hít sâu rồi lại tiếp tục lặn xuống nước.

Từ xa, Ôn Ninh nhìn thấy tất cả, khẽ nhíu mày, anh cảm thấy chàng trai kia nhìn Phương Thanh quá mức trực tiếp, mà Phương Thanh lại còn cười với cậu ta nữa. Chẳng lẽ cô không biết nụ cười của mình dễ khiến người ta hiểu lầm sao?

Nhìn bên cạnh là Đường Tiểu Ngọc bơi lượn thoải mái, Ôn Ninh thấy mình không nên đứng ngoài. Mấy động tác vừa rồi của Phương Thanh không đúng chút nào, anh nhất định phải sửa lại cho cô.

Anh vừa định mở miệng bảo Đường Tiểu Ngọc tự bơi đi thì bỗng nghe tiếng hét từ xa. Ngoảnh lại nhìn, thấy Phương Thanh đang vùng vẫy dữ dội trong khu vực nước sâu!

Hỏng rồi!

Ôn Ninh buông tay Đường Tiểu Ngọc, lao mình xuống nước như mũi tên, hướng về phía đám bọt nước đang tung tóe.

Cùng lúc đó, chàng trai kia cũng phát hiện Phương Thanh có gì đó không ổn, nhanh chóng nhảy xuống. Nhưng vừa đến nơi thì đã thấy một chàng trai tuấn tú đã đỡ lấy Phương Thanh, liếc nhìn cậu ta một cái rồi lập tức đưa người bơi thẳng vào bờ.

Chàng trai áy náy đi theo lên bờ.

Ôn Ninh ôm Phương Thanh lên, đặt cô nằm úp trên đầu gối, nhấn mạnh vài cái, cô liền ọc ra một ngụm nước lớn, rồi bắt đầu ho sặc sụa.

Anh thở phào, nhẹ nhàng vỗ lưng Phương Thanh cho đến khi nhịp thở ổn định lại. Nhận lấy chiếc khăn từ người bên cạnh, Ôn Ninh quấn chặt cho cô, rồi bế đặt lên ghế dài ven hồ.

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của Phương Thanh, không hiểu sao Ôn Ninh lại thấy tức giận đến thế, không nhịn được muốn mắng: “Thế nào? Đỡ chưa? Em là người mới mà dám bơi vào chỗ nước sâu, gan to thật đấy! Chỉ vừa quay đi không thấy là xảy ra chuyện ngay, em giỏi lắm đó Phương Thanh...”

Phương Thanh lúc này còn đang sợ hãi, thấy Ôn Ninh nghiêm mặt thì ngoan ngoãn cúi đầu chịu mắng.

Nghe tiếng động bên này, Ôn Linh chạy đến, thấy sắc mặt tái nhợt của Phương Thanh thì hoảng hồn, ngồi xổm xuống nắm lấy tay lạnh ngắt của cô: “Thanh Thanh, cậu không sao chứ? Sao lại sặc nước? Hù chết mình rồi! Anh, không phải anh nói sẽ dạy Thanh Thanh bơi à? Sao lại để cậu ấy sặc nước được chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc