Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 49: Những trò quậy phá của Đường Tiểu Ngọc

Trước Sau

break

Phương Thanh kéo Ôn Linh lại, yếu ớt lắc đầu: “Là do tớ, thật ra tớ đã học được rồi, nhưng lúc nãy bị chuột rút nên hoảng, xin lỗi nha, dọa các cậu sợ rồi...”

Chàng trai đứng phía sau đám đông nhìn Phương Thanh đầy áy náy, định nói gì đó, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Ôn Ninh. Nghĩ đến cảnh anh bế cô khi nãy, cậu ta lập tức ủ rũ, liếc nhìn Phương Thanh lần nữa rồi lặng lẽ quay người rời đi.

Sau khi bị sặc nước, Ôn Linh và Ôn Ninh kiên quyết không cho Phương Thanh xuống nước nữa. Nhìn mọi người bơi lội vui vẻ dưới hồ, cô chỉ có thể buồn bã ngồi trên bờ thất thần.

Đứng từ xa nhìn về phía cô, Đường Tiểu Ngọc nghiến răng, cô ta biết ngay con nhỏ kia không an phận! Để thu hút sự chú ý của anh Ninh mà dám giở trò "khổ nhục kế", hừ! Ra tay với chính mình cũng thật tàn nhẫn.

Ngay lúc này, Đường Tiểu Ngọc bỗng thay đổi cách nhìn về Phương Thanh, con nhỏ này không chỉ xinh đẹp, thông minh, mà còn rất to gan. Nếu cứ để bên cạnh anh Ninh, sớm muộn gì cũng thành tình địch! Không được, cô ta phải nhanh chóng nghĩ cách khiến anh Ninh thích mình trước.

Và rồi những ngày sau đó, Phương Thanh phát hiện Đường Tiểu Ngọc như phát điên, không ngừng gây chuyện.

Lúc thì la làng đòi học nấu ăn, suýt nữa đốt cả bếp nhà họ Ôn; lúc lại đòi giặt đồ giúp Ôn Ninh, kết quả giặt rách toạc cả chiếc sơ mi của anh; cuối cùng đòi múa cho cả nhà xem, nhưng vì không gian chật hẹp, đá luôn cái bàn lật ngửa...

Ban đầu mẹ Ôn còn thích cô bé này vì sự hoạt bát, nhưng chưa đến một tuần, đồ đạc trong nhà gần như bị cô ta phá hỏng hết. Khi thấy Đường Tiểu Ngọc còn định học theo Phương Thanh tự may váy, mẹ Ôn hoảng hốt giật lấy kéo và vải, vừa dỗ vừa khuyên mãi mới khiến cô ta từ bỏ ý định.

Bị đả kích nặng, Đường Tiểu Ngọc thấy mình bị ghét bỏ. Tự ái cao ngất trời, lần đầu tiên cô ta cảm thấy mình chẳng hợp chút nào với nơi này, ấm ức căm phẫn liếc nhìn người nhà họ Ôn rồi ôm mặt chạy ra ngoài.

Mẹ Ôn lo cô bé một mình chạy đi sẽ xảy ra chuyện, vội sai con trai đuổi theo, nhưng chưa đầy một phút sau cô ta đã biến mất không thấy bóng dáng đâu, khiến cả nhà họ Ôn quýnh lên chia nhau đi tìm.

Đường Tiểu Ngọc cứ cúi đầu chạy loạn, mãi đến khi kiệt sức mới phát hiện mình bị lạc.

Lúc này trời đã tối, xung quanh là ruộng ngô và một con đường nhỏ hoang vắng, khiến cô ta bắt đầu thấy sợ. Cô ta đã quên mất đường quay lại, đành đại khái chọn một hướng mà đi, nhưng càng đi càng vắng vẻ. Đang định quay lại thì phát hiện có ánh đèn phía xa, cô mừng rỡ định chạy đến thì bị một nhóm du côn chặn lại.

“Ồ, con bé này xinh đấy! Em gái đi một mình à? Để tụi anh đưa về nhà nhé?”

Đường Tiểu Ngọc từ nhỏ sống trong nhung lụa, đâu từng gặp cảnh như thế, lập tức hoảng loạn, vừa mắng chửi vừa tìm cách rời đi. Nhưng đám người đó đâu chịu buông tha, tóm lấy tay cô ta kéo vào hẻm nhỏ. Cô ta rốt cuộc cũng sợ hãi, giãy giụa kêu thét, nhưng nhanh chóng bị bịt miệng.

Đúng lúc đó, từ xa vang lên hai tiếng chó sủa, một bóng người vọt tới. Nhìn thấy chó săn lao tới, đám côn đồ lập tức bỏ chạy tán loạn, để lại Đường Tiểu Ngọc ngồi ngây người vì sợ.

Sau khi dọn về nhà mới, ba Phương Thanh sợ mẹ cô ở nhà một mình nên đã nuôi hai con chó săn. Giờ đây, hai chú chó con đã lớn, cao gần bằng Phương Thanh, mỗi ngày đều phải được dắt đi chạy cho đỡ cuồng chân.

Lúc nãy Phương Thanh tình cờ đi qua con phố này, nghe thấy tiếng kêu thất thanh, hai con chó cũng dựng tai sủa vang. Phương Thanh cảm thấy có chuyện, cô lập tức thả dây cho chúng chạy tới, không ngờ lại vô tình cứu được Đường Tiểu Ngọc.

Ngồi trên ghế đá công viên, Phương Thanh lấy khăn tay ra đưa cho Đường Tiểu Ngọc lau bụi bẩn, nhưng lại bị cô ta hất phăng.

“Cậu đừng có giả tạo ở đây nữa, thấy tôi ra nông nỗi này chắc cậu mừng lắm chứ gì? Hừ, tôi khỏe lắm, không cần cậu lo!”

Nhìn Đường Tiểu Ngọc bướng bỉnh vô lý, Phương Thanh chỉ biết cạn lời: “Thật không cần? Vậy tôi đi nhé?”

Thấy Đường Tiểu Ngọc quay đầu làm ngơ, Phương Thanh gật đầu: “Được thôi, lát nữa nhớ về sớm. Mấy nơi quê mùa như chỗ tụi tôi, đâu có an ninh tốt như thành phố lớn của cậu, lúc nào cũng có thể gặp người xấu. Cậu đẹp thế này, cẩn thận một chút vẫn hơn.”

Nói xong, Phương Thanh dắt hai con chó lớn quay người đi thật. Đường Tiểu Ngọc ngồi một mình giữa công viên âm u, nhìn quanh thấy rợn tóc gáy, cuối cùng sợ hãi, nghiến răng đuổi theo hướng Phương Thanh.

“Đồ đàn bà độc ác, thật sự dám bỏ tôi lại một mình luôn à?! Cậu đứng lại, tôi còn chưa nói xong đâu...”

Tại phòng khách nhà họ Phương.

Đường Tiểu Ngọc đi theo Phương Thanh về, suốt dọc đường vừa gào vừa mắng, đến giờ mới hết sức. Buổi chiều cô ta chạy ra ngoài chưa ăn gì, giờ đói đến mức bụng dính cả vào lưng. May mà hôm nay mẹ Phương làm món mì trộn tương đen, thấy Phương Thanh dẫn một cô bé về, hỏi rõ đầu đuôi liền mời cô ta ở lại ăn tối.

Ban đầu Đường Tiểu Ngọc còn tỏ vẻ chê bai, nhưng vừa bước vào nhà họ Phương, cô ta lập tức im bặt. Cô ta không ngờ Phương Thanh ăn mặc giản dị thế, mà nhà lại sang trọng như vậy. Đường Tiểu Ngọc đảo mắt khắp nơi, vừa nhìn vừa nhận xét: “Nhà các cậu chẳng lẽ là người hầu của gia đình quyền quý nào à? Phong cách trang trí thế này không phải chỗ nhỏ như đây có được đâu.”

Phương Thanh thay đồ, rửa tay xong thì nghe câu đó, nhướng mày kinh ngạc: “Phong cách này cậu từng thấy rồi à?”

Đường Tiểu Ngọc kiêu ngạo gật đầu: “Hừ, đương nhiên rồi. Hồi tôi ở thủ đô, nhà một vị giáo sư cũng có phong cách như vậy, tuy không giống hoàn toàn, nhưng cũng khá tương tự. Chẳng lẽ nhà cậu có họ hàng nào ghê gớm sao?”

Đối mặt với sự dò hỏi vòng vo ấy, Phương Thanh không chút phản ứng: “Nhà tôi ba đời làm nông, làm gì có họ hàng nào lợi hại. Mì sắp nở hết rồi, cậu ăn hay không ăn?”

Lúc này Đường Tiểu Ngọc không còn chê nữa, lập tức ngồi vào bàn, không đợi ai giúp, tự tay thêm gia vị rồi ôm bát mì to bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Phương Thanh và mẹ ăn xong một bát thì thấy Đường Tiểu Ngọc đã ăn hết hai tô, đến khi không ăn nổi nữa, cô ta ngửa ra tựa vào ghế: “Cảm ơn dì, tay nghề của dì tuyệt quá, đây là lần đầu tiên cháu ăn mì ngon đến vậy.”

Mẹ Phương thấy cô bé khen, cười tít cả mắt, dọn dẹp xong thì bảo hai đứa ra ngoài đi dạo. Phương Thanh nhìn đồng hồ điện tử trên tường, đứng dậy chuẩn bị đưa cô ta về.

Nhưng Đường Tiểu Ngọc sau khi gây chuyện xấu hổ buổi chiều, nhất quyết không chịu về, khăng khăng đòi ngủ lại một đêm. Đúng lúc anh cả Phương Minh tan ca, Phương Thanh liền nhờ anh ấy ghé nhà họ Ôn báo tin, sau đó dẫn Đường Tiểu Ngọc đi rửa mặt.

Thay bộ đồ ngủ sạch sẽ xong, Đường Tiểu Ngọc ngồi phịch trong thư phòng của Phương Thanh, tò mò quan sát khắp nơi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc