Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 47: Đường Tiểu Ngọc

Trước Sau

break

Đường Tiểu Ngọc, tuy Phương Thanh không quen, nhưng kiếp trước cô đã nghe cái tên này không ít lần.

Cô ta là thanh niên ưu tú của tỉnh, nghệ sĩ múa trẻ tuổi, từng nhiều lần đại diện quốc gia biểu diễn ở nước ngoài. Hình ảnh cô ta phủ đầy trên báo và tạp chí. Lúc Phương Thanh bị nhốt trong viện tâm thần, gần như sắp chết, thì cô gái này đã bắt đầu bước vào cuộc đời huy hoàng.

Không ngờ, kiếp này lại có thể gặp cô ta ở đây.

Phương Thanh mỉm cười lịch sự, đưa tay ra: “Chào cậu, tôi là Phương Thanh, rất vui được làm quen.”

Nhưng Đường Tiểu Ngọc chỉ nhìn cô một cách kỳ lạ một lúc, sau đó làm như không thấy gì, quay đầu đi: “Anh Ninh, anh dẫn em đi xem phòng sách của anh đi, lâu lắm rồi em chưa chơi cờ lục quân với anh.”

Ôn Ninh cúi đầu gọt táo, không nhận ra sự khác thường giữa hai người, thấy Đường Tiểu Ngọc bồn chồn, liền đứng dậy dắt cô ta đi vào thư phòng: “Mấy em cũng đi chơi đi, anh ở với Tiểu Ngọc một lúc.”

Nhìn hai người rời đi, Ôn Linh bực bội bĩu môi lầm bầm: “Đáng ghét! Lần nào đến cũng bám lấy anh mình như cao dán chó, phiền chết đi được!”

Phương Thanh ngồi bên cạnh nhìn theo bóng hai người, im lặng trầm ngâm, hình như Ôn Ninh rất dung túng Đường Tiểu Ngọc, đây là lần đầu cô thấy anh đối xử dịu dàng như vậy với một cô gái.

Mà Ôn Linh ngồi một bên vẫn còn lẩm bẩm: “Cậu thấy chưa, cái thái độ ban nãy của cô ta, cậu chào mà cô ta không thèm đáp, tưởng mình là ai chứ. Hừ! Nếu không phải nể mặt chú Đường, mình đã chẳng thèm quan tâm tới cô ta!”

Cùng lúc đó, trong thư phòng, Đường Tiểu Ngọc cũng đang dò hỏi về Phương Thanh. Ôn Ninh mỉm cười kể lại quá trình làm quen của mấy người.

Tuy anh không nhắc đến chuyện Phương Thanh từng gặp lưu manh, chỉ nói là anh và Ôn Linh từng giúp đỡ cô, nhưng Đường Tiểu Ngọc vẫn nhạy cảm nhận ra, mỗi lần nhắc tới Phương Thanh, Ôn Ninh đều nở nụ cười. Đây không phải điềm lành gì, anh Ninh của cô ta sao có thể quan tâm đến con gái khác được chứ? Cô ta lập tức quyết tâm: lát nữa nhất định không để hai người này quá thân cận!

Mẹ Ôn chuẩn bị xong một bàn thức ăn phong phú, gọi các bạn trẻ lên ăn cơm.

Nhưng Phương Thanh vừa bước một chân vào bàn, chỗ ngồi trước mặt đã có người ngồi mất. Đường Tiểu Ngọc ngồi phịch xuống ghế, kéo Ôn Ninh ngồi cạnh, còn cười ngạc nhiên liếc nhìn Ôn Linh và Phương Thanh: “Hai cậu đứng đó làm gì? Mau ngồi đi, đừng khách sáo, cứ xem như ở nhà mình đi!”

Ôn Linh nhìn cô ta không chớp mắt, người đâu mà mặt dày thế, thật sự coi đây là nhà mình chắc?

Cô ấy định nổi giận thì bị Phương Thanh giữ tay lại. Phương Thanh mỉm cười dịu dàng: “Cậu chẳng bảo đói rồi à? Ăn cơm trước đi.”

Ôn Linh cố nén lửa giận, ngoan ngoãn ngồi xuống. Mọi người cùng nâng ly chúc mừng sinh nhật Ôn Ninh, không khí dần trở nên hòa hoãn lại.

Nhưng Đường Tiểu Ngọc bên cạnh lại không an phận chút nào, lúc thì đòi ăn cái này, lúc lại đòi thử món kia, Ôn Ninh bận rộn gắp đồ cho cô ta, còn mình thì chưa ăn được mấy miếng.

Ôn Linh nhìn không nổi nữa, dứt khoát đứng dậy múc một muôi lớn món ăn cho vào bát Đường Tiểu Ngọc: “Thế này đủ chưa? Cậu mà với không tới thì để tớ giúp. Hôm nay là sinh nhật anh tớ, anh ấy còn chưa ăn miếng nào đấy!”

Đường Tiểu Ngọc thấy vậy lập tức tỏ ra tủi thân: “Xin lỗi nha, lâu quá không gặp anh Ninh, tớ mừng quá nên quên mất cảm xúc của anh ấy rồi. Anh Ninh, anh ăn đi, để em tự lo.”

Quay sang thấy Phương Thanh định gắp nem rán, cô ta vội gắp luôn mấy cái cuối cùng trong đĩa, còn chớp mắt quay đầu hỏi: “Xin lỗi nha, món này tớ thích lắm, cậu còn muốn ăn không?”

Phương Thanh rút tay lại, lễ phép lắc đầu, nâng cốc nước che đi sự bối rối.

Ôn Linh định nói gì đó nhưng bị mẹ Ôn trừng mắt, ý bảo đừng nói linh tinh. Ôn Linh uất ức cắn một miếng thịt gà to.

Bữa ăn ai cũng ăn chẳng ngon, ngược lại Đường Tiểu Ngọc ăn rất vui vẻ: “Wow, tay anh Ninh khéo thật, bóc tôm sạch bong!”

Ôn Linh nhìn đống vỏ tôm bên cạnh anh trai và đống tôm trong bát Đường Tiểu Ngọc, không nhịn được lườm một cái: “Sao cậu cứ sai khiến anh tớ hoài vậy? Cậu không có tay à?”

Đường Tiểu Ngọc ngẩng đầu cười, giọng điệu nghiêm túc: “Tớ không biết bóc đâu, hơn nữa xưa giờ tớ chưa bao giờ tự bóc tôm cả. Tôm phải do người khác bóc mới ngon.”

Thấy Ôn Linh lại sắp nổi đóa, Phương Thanh vội kéo tay cô: “Linh Tử, cậu cũng ăn tôm à? Tớ bóc cho cậu nhé?”

Ôn Linh lắc đầu: “Tớ tự làm được! Không như ai kia, như người tàn phế, chuyện gì cũng chờ người khác làm hộ...”

Câu này Đường Tiểu Ngọc nghe rõ mồn một, lập tức ra vẻ tủi thân nhìn sang: “Linh Linh, cậu đang nói tớ đấy à? Không phải tớ không muốn tự làm đâu, là vì tháng sau tớ thi nghệ thuật, tay mà bị thương thì ảnh hưởng đến phần thi đấy...”

Phương Thanh lặng lẽ bóc tôm, đến giờ cô đã hiểu rõ rồi.

Đường Tiểu Ngọc quả thật tháng sau có thi nghệ thuật, nhưng đó chỉ là cái cớ. Người học múa thì vết thương đầy mình, sợ gì một vết xước trên tay? Chẳng qua là cô ta muốn được gần Ôn Ninh hơn chút mà thôi. Nhưng như thế cũng quá màu mè rồi. Phương Thanh lắc đầu, cảm thấy nói chuyện với con gái đúng là mệt, ngay cả ăn cơm cũng phải đấu đá lẫn nhau.

Nghĩ đến cảnh tượng lần trước thấy khi chạy bộ đêm, cô không nhịn được muốn cười, các cô gái trên thế gian chắc sắp thất vọng rồi, vì anh Ninh của họ có vẻ không thích con gái đâu...

Ôn Linh và Đường Tiểu Ngọc vẫn đang cãi nhau, cuối cùng Ôn Ninh cũng không chịu nổi nữa, quát cả hai im lặng ăn cơm. Anh ngẩng đầu, đúng lúc thấy Phương Thanh đang cúi đầu bóc tôm, nụ cười nhàn nhạt lướt qua khóe môi, khiến người ta cũng không nhịn được mà cười theo.

Ôn Ninh liếc nhìn bàn ăn, thấy phần lớn tôm đều vào bát Đường Tiểu Ngọc, mà cô ta thì lo cãi nhau với Ôn Linh, chưa ăn được miếng nào, lập tức sa sầm mặt: “Tiểu Ngọc, lãng phí lương thực không phải là thói quen tốt.”

Đường Tiểu Ngọc đang cãi nhau hăng, bị gọi tên đột ngột, méo miệng định làm nũng như mọi khi, nhưng Ôn Ninh không để cô ta có cơ hội: “Em bảo muốn ăn tôm, anh bóc rồi mà em không ăn, thấy vui lắm à?”

Thấy Ôn Ninh nghiêm mặt, Đường Tiểu Ngọc không dám tiếp tục, vội vàng bưng bát: “Em đâu nói là không ăn, anh đừng giận mà...”

Thấy Đường Tiểu Ngọc bị đè xuống, Ôn Linh cảm thấy hả dạ: “Tiểu Ngọc, nhớ ăn sạch nha, dù sao cũng là anh Ninh bóc cho cậu đó…”

Thấy em gái mình đầy vẻ đắc ý, Ôn Ninh thở dài. Hai cô nàng này từ nhỏ đã không ưa nhau, gặp là cãi, đến giờ vẫn thế. Ánh mắt anh khẽ chuyển sang Phương Thanh bên cạnh, vẫn là cô gái này khiến người ta yên tâm nhất.

Cơm nước xong, Ôn Linh lấy kem trong tủ lạnh ra chia cho mọi người. Đường Tiểu Ngọc thấy bọn họ ai cũng ngạc nhiên thích thú thì khinh bỉ trong lòng: Một lũ nhà quê! Chỉ là que kem rẻ tiền mà làm như chưa từng thấy qua.

Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Ôn Ninh cầm que kem trong tay Phương Thanh. Hai người phối hợp ăn ý, động tác thân thiết khiến cô ta khó chịu vô cùng: “Anh Ninh, sao anh cũng ăn mấy thứ như này...”

Không ngờ Ôn Ninh cắn một miếng to, gật đầu lia lịa: “Là Thanh Thanh làm đó, bên ngoài không có đâu. Muốn thử không?”

Đường Tiểu Ngọc bĩu môi, cô ta mới không thèm ăn thứ hồ ly tinh làm đâu!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc