Nghĩ đến chuyện sức khỏe ba mẹ đều không tốt, mở quán cơm quả thật tốn công tốn sức, Phương Thanh dứt khoát nhân cơ hội này nói ra kế hoạch của mình.
“Ba, mẹ, tuy quán cơm kiếm được tiền, nhưng thật sự rất chướng mắt, dễ khiến tiểu nhân ghen tỵ. Chúng ta chuyển nhượng quán đi thôi.”
Vừa dứt lời, đã bị mẹ Phương kịch liệt phản đối.
“Không được! Quán mình vừa mới đi vào guồng, vất vả lắm mới kiếm được chút tiền, mẹ còn đang chuẩn bị tung món mới ra nữa, con giờ lại đòi chuyển nhượng, thế chẳng phải công sức mẹ đổ ra mấy tháng nay đều uổng phí à? Không được! Con lo học hành đi, chuyện khác đừng xen vào.”
Phương Thanh khuyên mãi không được, đành đề nghị mẹ tuyển một người học việc vào làm phụ, không cho mẹ quá vất vả nữa, lúc này mẹ Phương mới gật đầu đồng ý.
Hôm nay là ngày lĩnh lương, ba Phương đến bưu điện nhận tiền, phát hiện tháng này lương từ hơn 80 đồng trước kia tăng lên thành 120 đồng! Hỏi đồng nghiệp mới biết, hóa ra từ đầu xuân năm nay giá cả tăng, nhà nước điều chỉnh, nên đã tăng lương cho cán bộ chính phủ.
Nghe được tin này, Phương Thanh chợt nhớ đời trước cũng là vài tháng sau đợt tăng lương này, huyện bắt đầu cải tạo nhà tập thể của một số đơn vị, tiến hành tháo dỡ nhà cũ ở một số khu vực chính, rất nhiều người không chỉ được phân nhà mới mà còn nhận được một khoản tiền đền bù.
Nghĩ tới đây, Phương Thanh vô cùng kích động, lập tức kéo ba ra một góc thì thầm to nhỏ. Cô bảo ba đi hỏi xem gần đây huyện có dự định dỡ nhà không, còn bảo ba mau chóng mua vài căn nhà cấp bốn giá rẻ.
Tuy ba Phương là người thật thà, nhưng đầu óc lại lanh lẹ, nghe con gái nói xong thì rất ngạc nhiên: “Con nghe tin này từ đâu ra? Chuyện lớn như vậy ba còn chưa biết, sao con lại biết?”
Phương Thanh bị hỏi đến nghẹn lời, đành bảo là vô tình nghe bạn học nói, nên mới nhắc ba đi tìm hiểu.
Ba Phương tuy không quá tin, nhưng vẫn đi hỏi khắp nơi, hôm sau đã kích động chạy về, vừa vào nhà đã lục lọi sổ tiết kiệm mười nghìn đồng, rút ra hai ngàn.
Mẹ Phương tưởng ông lại định đem tiền cho mấy nhà kia, lập tức chặn ở cửa. Ba Phương không kịp giải thích, chỉ nói một câu: “Có chuyện tốt!” rồi ôm tiền vội vã chạy đi.
Không đến mấy ngày sau, Phương Thanh tan học về nhà đã thấy ba mẹ đang ngồi trên giường đất, giơ ba cuốn sổ lên cười ngây ngô. “Ba, ba mẹ làm gì đấy?”
Mẹ Phương thấy con gái về, lập tức kéo cô lại ngồi, đưa sổ trong tay cho cô, “Xem đi, thành quả hôm nay của ba con.”
Trên cuốn sổ nhỏ, tên chủ nhà ghi rõ ràng: Phương Đức Tài.
“Ba con nghe tin nói khu Hòa Bình sắp tháo dỡ, nghe đâu không chỉ có nhà mới mà còn được thêm tiền bồi thường! Ba con nhân lúc tin chưa công bố, liền chạy tới mua ba căn nhà cấp bốn đang rao bán. Ối trời ơi, cưới ba con bao năm nay, mẹ mới lần đầu thấy ông ấy đầu óc linh hoạt thế này!”
Ba Phương đang ngồi rung đùi, ngân nga hát, đắc ý lắc đầu, “Xem thường tôi rồi phải không? Trước giờ chỉ là chưa có cơ hội thôi. Lần này một phát ba căn, chỉ cần có một căn trúng tháo dỡ là lời to rồi, mấy căn còn lại có bán lại cũng không lỗ...”
Phương Thanh cầm ba cuốn sổ trong tay, cảm giác vô cùng vững lòng, nghĩ đến vài năm nữa giá nhà sẽ tăng vọt, đến lúc đó cuộc sống của gia đình nhất định sẽ càng ngày càng tốt.
Nhìn ba mẹ chí chóe, tâm trạng căng thẳng suốt thời gian qua của Phương Thanh cuối cùng cũng dịu xuống. Cô chợt nhớ hôm nay Ôn Linh mời mình đến dự sinh nhật Ôn Ninh ngày mai, vội xin phép ba mẹ.
Trước giờ mẹ Phương là người phản đối gay gắt việc cô tham gia tiệc tùng, nhưng hôm nay tâm trạng tốt, lại đồng ý ngay, còn cho cô năm đồng để mua bánh kẹo mang đến.
Nhưng Phương Thanh lại muốn làm gì đó đặc biệt, dù sao Ôn Linh và Ôn Ninh là số ít bạn thân của cô, mà nhà họ lại có điều kiện tốt, mang bánh kẹo bình thường đến sẽ có phần không chu đáo.
Giờ đã vào tháng Sáu, thời tiết ngày càng nóng, nước ngọt bán trong trường cũng không đủ đáp ứng nhu cầu giải khát nữa.
Phương Thanh nhớ tới những que kem nhiều hương vị từng được ăn ở viện tâm thần đời trước, vẫn luôn muốn tự tay làm thử. Nhưng tủ lạnh vừa mới xuất hiện trên thị trường, giá còn khá cao, cô đành chạy tới nhà Vương Tuyết Phi, mượn tủ lạnh của họ để làm mẻ kem trái cây đầu tiên của mình.
Phương Thanh tra nhiều sách dạy nấu ăn, lại tự thử nghiệm nhiều lần, cuối cùng cũng làm được một mẻ kem kẹp mứt trái cây.
Bọc kem lại bằng giấy da, rồi bỏ vào thùng giấy đầy đá, Phương Thanh để lại phần dư cho Vương Tuyết Phi, sau đó vội vã đạp xe tới nhà Ôn Ninh.
Vừa đến cổng nhà Ôn Ninh, đã nghe trong nhà vang ra tiếng cười trong trẻo, Phương Thanh chỉnh lại áo, ôm thùng gõ cửa.
Ôn Linh nghe tiếng vội chạy ra: “Thanh Thanh, sao cậu tới muộn vậy, mau vào đi! Ơ? Cậu mang gì trong thùng thế?”
Ôn Linh sờ lên thùng, thấy mát lạnh, mắt sáng lên, “Cậu mua kem à?”
“Không phải mua, tớ tự làm đấy, lát nữa cậu nếm thử xem có thích không.”
Phương Thanh nhanh chóng bước vào, vác thùng vào bếp, thấy nhà Ôn Ninh có tủ lạnh thì thở phào nhẹ nhõm, “Linh Tử, mau mở tủ lạnh, tớ bỏ kem vào ngăn đông, trời nóng quá, tớ sợ kem bị chảy.”
Dù có đá giữ lạnh, nhưng kem vẫn hơi mềm, hai người vội vã chuyển kem sang ngăn đông. Ôn Linh tranh thủ cắn một miếng, khen ngon không ngớt, dứt khoát hai ba miếng ăn hết cả que, sau đó kéo cô ra phòng khách, “Mau ngồi chơi một lát, bọn họ đang đánh bài, còn lâu mới ăn cơm.”
Không lâu sau, mẹ Ôn đi chợ về, Phương Thanh phụ bà ấy rửa rau nhặt đồ, bận rộn trước sau, mẹ Ôn áy náy, bảo hai đứa vào phòng chơi.
Trong phòng khách, một nhóm học sinh đang chơi đùa rất vui, Ôn Ninh ngồi một bên nhìn, bên cạnh là một cô gái trẻ, ngồi sát cạnh Ôn Ninh, cười rạng rỡ như hoa.
Phương Thanh liếc nhìn cô gái, rất xinh, có vẻ quen quen. Hai người ngồi bên nhau, quả thật có cảm giác trai tài gái sắc.
Ôn Linh kéo Phương Thanh ngồi xuống đối diện. Ôn Ninh đang gọt táo, ngẩng đầu thấy cô tới thì cười nhẹ: “Sao tới muộn vậy, bọn anh chờ em cả buổi đấy.”
Ôn Linh đắc ý: “Thanh Thanh tự làm kem nên mới tới trễ đó, anh à, em vừa ăn thử một que xong, ngon lắm luôn.”
Lúc này cô gái kia mới ngẩng đầu, thấy mặt Phương Thanh thì rõ ràng sững người, sau đó chớp mắt, lắc tay Ôn Ninh, “Anh Ninh, chị này là ai thế? Em chưa thấy bao giờ.”
Ngoài dự đoán của Phương Thanh, Ôn Ninh không giống mọi khi hất tay cô gái ra, mà rất kiên nhẫn giới thiệu: “Đây là bạn của anh, Phương Thanh, học cùng khối với Linh Tử.”
Sau đó quay đầu nhìn sang Phương Thanh: “Thanh Thanh, đây là con gái chú Đường nhà anh, tên là Đường Tiểu Ngọc.”
Đường Tiểu Ngọc? Phương Thanh thầm kinh ngạc trong lòng — thì ra là cô ta!