Mẹ Phương nằm viện suốt một tuần, cuối cùng bác sĩ mới gật đầu cho xuất viện, còn dặn đi dặn lại rằng khi về nhà nhất định phải nghỉ ngơi, tuyệt đối không được để tâm trạng kích động quá mức.
Phương Thanh liên tục cảm ơn, đạp xe ba bánh chở mẹ về nhà. Sau khi tỉnh lại, điều mà mẹ Phương nhớ nhất chính là quán cơm. Liên tiếp mấy ngày không mở cửa buôn bán, mẹ Phương đau lòng cau mày, cảm thấy thiệt hại quá lớn, nhất quyết đòi quay lại mở tiệm.
Nhưng sau lần bị mẹ dọa sợ chết khiếp, Phương Thanh kiên quyết không cho bà làm việc nữa: “Mẹ, mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Quán cơm mẹ đừng lo, buổi chiều mợ cả sẽ qua, có bọn con ở đây rồi, mẹ cứ yên tâm mà dưỡng bệnh.”
Dặn dò mẹ xong xuôi, Phương Thanh lại vội vàng trở lại trường.
Những ngày qua, cô và anh trai thay phiên nhau vào viện chăm sóc mẹ. Phương Thanh còn phải lo việc học, bận đến mức gót chân đá vào gáy. Vừa bước vào cổng trường thì liền va phải một người ngay trước mặt.
“Xin lỗi xin lỗi, là tớ không nhìn đường...” Phương Thanh vội vàng cúi đầu xin lỗi, ngẩng lên liền thở phào nhẹ nhõm.
“Phương Thanh? Em vội đi đâu thế?” Ôn Ninh bị đụng đau ở ngực, nhíu mày nhìn Phương Thanh gầy đi thấy rõ.
“Mẹ em hôm nay xuất viện, em vừa từ nhà về, sáng nay có xin nghỉ, giờ phải vào gặp giáo viên để học bù tiết sáng.” Phương Thanh mỉm cười chào.
Ôn Ninh hơi khó hiểu: “Em học giỏi như vậy rồi, đâu cần cố gắng đến thế? Phải học cách thư giãn nữa chứ, cứ căng như dây đàn thế không tốt đâu.”
Phương Thanh mệt mỏi than: “Không được đâu, bây giờ em cho rằng phải cố hết sức, nếu không cố thì sớm muộn cũng bị tụt lại thôi. Em đâu có được như anh, nhìn qua là hiểu, em không có đầu óc thông minh như vậy mà...”
Ôn Ninh cười nhạt, gật đầu thông cảm: “Được rồi, vậy em đi nhanh đi. Cần giúp gì thì bảo Nhị Linh, bọn anh sẽ nghĩ cách giúp.”
Phương Thanh cảm kích nở nụ cười, ôm cặp chạy vụt đi như một cơn gió.
Ôn Ninh đứng nguyên một chỗ, nhìn bóng dáng cô hấp tấp suýt đâm vào khung cửa, cắn môi cố nhịn cười. Nhưng vừa quay người, anh chợt nhớ ra — mình quên nói với Phương Thanh rằng cuối tuần sau là sinh nhật của mình, “Thôi vậy, để Ôn Linh nói giúp cũng được.”
***
Vì bà cụ Phương và bác dâu đến quán cơm gây chuyện, khiến vợ phải nhập viện, ba Phương vẫn luôn thấy chuyện này phải lý lẽ rõ ràng với họ. Thế nên ông xin nghỉ một ngày, đích thân đến nhà nói chuyện. Nhưng không ngờ lại bị chị dâu và mẹ đuổi thẳng cổ, còn bị vu ngược lại là cả nhà nhánh thứ hai không phụng dưỡng người già, bất hiếu.
Về đến nhà, ba Phương ngồi phịch trong sân tức tối. Ông thực sự không hiểu nổi, cùng là người một nhà, sao lại thành ra thế này?
Càng nghĩ càng bực bội, mẹ không thích mình thì thôi đi, giờ lại kéo theo cả nhà bị ghét lây. Lại còn toàn nói xấu sau lưng, chẳng lẽ có thù oán gì sâu nặng đến vậy sao?
Ba Phương nghĩ mãi không ra, bèn buồn bực lôi rượu ra uống, ngà ngà rồi ngủ mê man.
Không ngờ hôm sau, chủ nhiệm khu phố lại đến gõ cửa. Nói là có người tố cáo danh tính thật, bảo gia đình họ ngược đãi người già, không chu cấp tiền sinh hoạt, không hiếu thuận với mẹ già.
Yêu cầu hai vợ chồng mỗi tháng phải giao tiền sinh hoạt đúng hạn cho bà cụ Phương, nếu không sẽ bị kiện ra tòa, đến lúc đó ông sẽ không thể tiếp tục công tác ở cơ quan nhà nước nữa...
Trò hề nhà họ Phương vì thế mà rùm beng khắp khu dân cư, người dân quanh đó chỉ trỏ bàn tán không ngớt. Tất nhiên cũng có người hiểu rõ nội tình, thẳng thắn nói bà cụ Phương quá nhẫn tâm, ruột thịt với nhau mà cư xử đến mức này thì còn gì là đạo lý.
Cuối cùng, ba Phương không chịu nổi nữa, chủ động tìm đến chủ nhiệm khu phố nhờ làm trung gian hòa giải. Chủ nhiệm Hình chọn thời điểm thích hợp, triệu tập cả nhà họ Phương đến ủy ban khu phố, yêu cầu hai bên nói hết cho rõ ràng.
Nhưng vì sự cố chấp của bà cụ Phương và sự hống hách của chị dâu, cuộc hòa giải thất bại.
Nhìn thấy quán cơm nhà họ Phương làm ăn càng lúc càng phát đạt, dưới sự xúi giục của chị dâu, bà cụ Phương thẳng thừng kiện con trai ra tòa! Yêu cầu con trai thứ mỗi tháng chu cấp 150 đồng, ngoài ra còn phải trả thêm 50 đồng mỗi quý để bà cụ dùng chữa bệnh uống thuốc.
Luật sư đại diện sau khi điều tra cẩn thận, đã nắm rõ tình hình nhà họ Phương, tại phiên tòa đưa ra đầy đủ chứng cứ chứng minh: Từ sau khi kết hôn, Phương Đức Tài tháng nào cũng giao tiền sinh hoạt đúng hạn cho mẹ, còn lo luôn các khoản chi tiêu trong nhà. Khi chia nhà, Phương Đức Tài chủ động mời mẹ về ở chung, chính bà cụ Phương là người từ chối. Vì vậy, lời tố “không phụng dưỡng mẹ già” hoàn toàn là vu cáo sai sự thật.
Ngược lại, những người con khác của bà cụ Phương chưa từng quan tâm bà sống thế nào, cũng chưa từng đưa cho bà cụ một xu dưỡng lão.
Trong phiên tòa, những người con khác cúi đầu xấu hổ không ngẩng nổi mặt khi luật sư đưa chứng cứ, bác dâu thì hận không thể độn thổ. Còn bà cụ Phương ngồi ở hàng nguyên đơn lại chẳng hề biết xấu hổ, còn mạnh miệng: “Đây là con tôi! Tôi muốn xin tiền ai là quyền của tôi! Tôi muốn bao nhiêu, chúng nó phải đưa bấy nhiêu! Mấy người quản được chắc?!”
Thẩm phán nhìn bà cụ vô lý đến cực điểm chỉ biết lắc đầu ngao ngán, đúng là "quan thanh cũng khó xử chuyện nhà", gặp người như vậy, đến cả thẩm phán cũng thấy uất ức thay nhà Phương Đức Tài.
Cuối cùng, dựa vào toàn bộ chứng cứ và lời khai nhân chứng, căn cứ theo mức thu nhập mới nhất của huyện Kính Đàm, tòa phán quyết: Phương Đức Tài mỗi tháng chỉ cần chu cấp 45 đồng tiền sinh hoạt cho bà cụ Phương.
Nghe tuyên án xong, bà cụ Phương tức đến mắng luôn cả thẩm phán, bảo ông thông đồng với nhà Phương Đức Tài để bắt nạt bà già này. Con cả Phương Đức Thành vội kéo mẹ lại: “Mẹ! Mắng quan tòa là phạm pháp đó, mẹ bớt lời đi!”
Bà cụ Phương vẫn không chịu, còn định mắng tiếp. Cảnh vệ lập tức cảnh cáo, nếu còn mắng sẽ bị tạm giữ, bà cụ mới lườm nguýt mà câm miệng.
Rời khỏi tòa, bà cụ Phương uất ức không nguôi, rõ ràng mình có lý, sao cuối cùng lại thành ra như vậy? Bà cụ yêu cầu 200 đồng mỗi tháng, không những không được ủng hộ, mà tòa còn cho rằng nhà con trai thứ không làm gì sai, vậy chẳng phải bảo bà già này là kẻ vô lý sao?
Càng nghĩ càng tức, bà cụ chẳng cần ai đỡ, chống gậy giận dữ bước ra khỏi tòa, vừa đi vừa chửi rủa: Thế đạo thay đổi rồi! Lòng người cũng hư hết cả rồi...
Cô cả Phương Thúy Bình thấy mẹ về rồi, bản thân ở lại cũng ngại, viện cớ chuồn luôn, không đả động gì đến tiền sinh hoạt. Chú út cũng vò đầu bứt tai chán nản, chú ấy từng cố khuyên mẹ mà chẳng có kết quả, liền nói với Phương Đức Tài là còn có việc, rồi lặng lẽ rút lui. Dượng út thở dài, vỗ vai anh hai, rồi cũng quay về.
Phương Đức Tài cầm bản phán quyết trong tay, dù thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại chẳng thể nào vui nổi.
Chiều tan học, Phương Thanh về nhà, thấy không khí trong nhà kỳ lạ, hỏi ra mới biết ba mình thắng kiện, nhưng nghĩ đến mặt mũi thường ngày của bà nội và đám người kia, cũng biết biết là nhất định lại có chuyện không hay ho gì xảy ra nữa rồi.