Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 44: Mẹ Phương tức đến ngất

Trước Sau

break

Bà cụ Phương liếc mắt ra hiệu, bác dâu Vương Hội Chinh lập tức lên tiếng lớn giọng: “Thấy tiệm nhà bọn em mới mở, mẹ chồng cũng thông cảm, nên từ tháng này, tiền sinh hoạt mỗi tháng tăng lên một trăm đồng nhé!”

Một trăm đồng? Đây là cả lương tháng của người bình thường đấy!

Mẹ Phương lảo đảo một chút, phải vịn vào bàn mới gắng gượng đứng vững: “Mẹ à, quán con mới khai trương, tiền mua nhà vay mượn tùm lum, mỗi tháng đều phải trả nợ người ta, một trăm đồng... tụi con thật sự không kham nổi đâu...”

Bác dâu cười khẩy: “Xuân Hà à, chúng ta làm chị em dâu bao nhiêu năm, còn lạ gì nhau nữa. Quán cô ngày nào cũng đông nghịt người mua, cô mà bảo không có tiền thì ai tin? Đừng ở đây bày trò tội nghiệp với chị, được hay không, cô nói dứt khoát một câu đi!”

Mẹ Phương nhìn mẹ chồng ngồi đó trầm mặc, lại nhìn bà chị dâu đang chống nạnh chỉ tay chỉ chân, trong lòng lạnh từng đợt.

Bà tự tay gây dựng, dậy sớm thức khuya, cực khổ mãi quán mới có chút khởi sắc, ấy vậy mà vừa ló chút hi vọng, những người này đã vội đến đòi chia phần. Lúc nhà mình không có cơm ăn, chẳng thấy ai chìa tay giúp. Rốt cuộc đây là loại người gì chứ?

Nhà mình mua nhà sửa nhà rồi mở tiệm nhỏ, toàn là vay nợ. Còn số tiền mà Phương Thanh được thưởng vì cứu người, họ vẫn chưa hề đụng đến. Không phải tiếc, mà là không muốn quá phụ thuộc, họ vẫn muốn dựa vào sức mình để thay đổi cuộc sống. Số tiền kia được gửi vào ngân hàng, dành cho tương lai Phương Thanh thi đại học, lo học phí...

Nghĩ đến đây, mẹ Phương hít một hơi sâu, trấn tĩnh lại, nhìn thẳng vào hai người đối diện: “Mẹ, chị dâu, quán con mới mở, thật sự không có tiền dư. Nếu nhà mình đang gặp khó khăn gì, hôm nay con có thể đưa hết tiền bán trong ngày để giải quyết tạm thời, nhưng tiền sinh hoạt tăng lên một trăm đồng thì con không thể chi nổi.”

Mẹ Phương vừa dứt lời, sắc mặt bà cụ Phương sầm xuống ngay: “Hừ! Biết ngay mà! Mấy người các người chỉ biết nhét tiền vào túi mình, chưa bao giờ lo cho cái mạng già này!”

Bác dâu cũng chống nạnh mắng: “Không chi nổi? Làm ăn phát đạt thế mà một trăm đồng cũng không bỏ ra? Xí, cô lừa ai chứ?”

“Mẹ, chị dâu, đúng là quán làm ăn tốt, nhưng nợ nần chúng con đang gánh, sao không ai nhắc đến? Con mở tiệm là để trả nợ, giờ nợ chưa xong, hai người đã đòi tăng sinh hoạt phí, có phải quá đáng quá không?”

Bác dâu được đà, nhảy dựng lên chỉ thẳng mặt mẹ Phương mắng nhiếc, nói bà bất hiếu, chỉ lo kiếm tiền không quan tâm mẹ chồng già yếu. Sau đó còn chạy ra ngoài cửa tiệm vừa khóc vừa la, khiến xung quanh hàng xóm kéo đến xem náo nhiệt.

Một trận ầm ĩ như vậy khiến nhiều khách hàng định vào mua đều hoảng sợ bỏ đi. Thậm chí vài cửa tiệm xung quanh vốn đã ganh tỵ với quán nhà họ Phương cũng hùa vào góp chuyện, đứng đó bàn ra tán vào.

Mẹ Phương vốn đã kiệt sức nhiều ngày qua, nay lại tức giận vì ồn ào, ngực nhói lên, tim đập loạn xạ, hai mắt trợn trắng rồi ngã lăn ra bất tỉnh.

“Mẹ! Mẹ ơi mẹ làm sao thế? Có ai không! Có người ngất rồi!”

Phương Thanh ôm lấy gương mặt trắng bệch của mẹ, hét ra ngoài. Nhưng chẳng ai dám bước vào giúp. Ngay cả bà nội và bác dâu cũng chỉ đứng đó xem náo nhiệt, thậm chí bác dâu còn mỉa mai rằng mẹ cô đang giả ngất để dọa người. Phương Thanh tức đến run tay, vớ ngay chai giấm trên bàn ném thẳng về phía hai người kia!

Chai thủy tinh vỡ tung dưới chân họ, bác dâu hét lên hoảng hốt, thấy là Phương Thanh ném thì lập tức trợn mắt định gào tiếp: “Mày dám ném chai vào tụi tao? Còn coi pháp luật ra gì không hả?!”

Phương Thanh nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt u ám như mây đen trước cơn giông tố khiến bác dâu Vương Hội Chinh rợn tóc gáy, mấy câu mắng mỏ đến cổ họng cũng nuốt ngược lại.

“Cái ánh mắt gì thế hả? Mẹ mày dạy mày vậy sao? Bà ta là đang giả xỉu, doạ ai chứ? Nhìn gì mà nhìn? Nhìn nữa là tao thay mẹ dạy mày đấy!”

Lúc này, lòng Phương Thanh đã hoàn toàn lạnh băng. Không trách được kiếp trước gia đình gặp nạn, mấy người này liền đẩy cô ra khỏi cửa. Thì ra lương tâm họ từ lâu đã chẳng còn.

“Bác dâu, chúng ta thật sự là người một nhà sao? Các người là bề trên, cháu luôn tôn kính các người. Nhưng hôm nay, những gì các người làm ra hoàn toàn không xứng đáng được cháu tôn trọng! Nếu mẹ cháu có mệnh hệ gì, các người nhớ kỹ lời cháu, sẽ chẳng ai yên ổn được đâu!”

Lời đe dọa của Phương Thanh khiến bà cụ Phương nổi trận lôi đình, chống gậy chửi mắng Phương Thanh hỗn láo, bác dâu cũng vén tay áo muốn dạy dỗ cô. Nhưng khi đối diện ánh mắt lạnh lẽo của cô, hai người run sợ không dám bước tới.

May mắn thay, lúc ấy có khách quen bước vào, thấy mẹ Phương nằm bất tỉnh thì lập tức chạy ra ngoài gọi người giúp. Vài người cùng nhau khiêng bà vào bệnh viện gần đó.

Phương Thanh thấy mẹ được mang đi, vội quay về khóa cửa tiệm. Nhưng khi quay ra thì bà nội và bác dâu đã lén bỏ trốn từ lúc nào. Trong lòng cô càng thêm tức giận, nghiến răng dậm chân rồi vội vã chạy đến bệnh viện.

Mẹ Phương được cứu chữa kịp thời nên đã qua cơn nguy kịch. Phương Thanh ngồi bên mép giường, nhìn gương mặt vàng vọt của mẹ mà tự trách không ngớt: Mình sao lại quên mẹ có bệnh tim, còn để mẹ gồng gánh cả quán mỗi ngày, đúng là ngu ngốc!

Lúc này Phương Minh nhận được tin cũng đến nơi, đi cùng là chú út và dượng út. Thấy chị dâu hai vẫn hôn mê, họ liền hỏi rõ đầu đuôi, Phương Thanh bèn kể lại mọi chuyện không sót một chữ.

Dượng út tính tình thẳng thắn, nghe xong thì sững sờ: “Nhóc con, cháu nói thật à? Chị dâu cả với mẹ... lại có thể nói chị dâu hai như thế được?”

Chú út cũng nghi ngờ: “Nhóc con, chú biết cháu thương mẹ, nhưng lời này không thể nói bừa được đâu. Dẫu sao bác dâu và bà nội cũng là người nhà cháu, sao họ có thể làm ra chuyện thế này...”

Phương Thanh mặt trầm như nước:

“Cháu không nói dối. Hôm nay những gì họ nói còn ác độc hơn cả cháu vừa kể! Nếu cháu bịa một chữ, sẽ chết không tử tế!”

Chú út hốt hoảng bịt miệng cô: “Phi phi phi, cái con nhóc thối, thề độc như thế không được đâu, không tính!”

Phương Minh vẫn ngồi bên mẹ, lúc này đứng lên nói:“Chú út, dượng út, có thể hai người không cảm thấy gì, nhưng từ lúc cháu có trí nhớ, bà nội đã không ưa nhà cháu, bác dâu thì cứ nhằm vào mẹ cháu mà gây chuyện. Hễ nhà cháu có cái gì tốt là họ lại tìm cách làm khó. Cho nên, cháu tin những lời của Thanh Thanh là sự thật.”

Không khí trong phòng bệnh bỗng chốc ngột ngạt. Dượng út mượn cớ đi làm thủ tục nhập viện rồi trốn ra ngoài. Chú út vẫn bán tín bán nghi, ném lại một câu:

“Để chú đi hỏi họ cho rõ!” — rồi bỏ đi luôn.

Phương Thanh dựa lên lưng anh trai, thấp giọng nói: “Anh, họ bắt nạt người quá đáng rồi.”

Phương Minh không đáp, chỉ nắm lấy tay mẹ thật chặt, vành mắt đỏ hoe.

Đến tối, ba Phương cuối cùng cũng về tới, vừa vào đã thấy vợ nằm hôn mê trên giường bệnh, cảm giác tội lỗi và căm phẫn bốc lên ngùn ngụt không sao ngăn lại được. Ông xoa đầu hai đứa con, trầm giọng nói: “Yên tâm, chuyện này... ba nhất định cho các con một lời giải thích!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc