Sáng hôm sau, bác dâu đã dắt theo bà cụ Phương đi thẳng đến Quán Cơm Thanh Xuân, khí thế hừng hực như thể muốn đánh trận. Nhưng đến nơi, họ lại phát hiện quán đang đóng cửa.
Bác dâu sững người, gì vậy trời? Chẳng lẽ bọn họ biết hôm nay mình sẽ tới nên chuồn trước?
Bà cụ Phương đứng lâu chân hơi mỏi, liền chỉ bác dâu đi tìm nhà bên nhánh hai, nhưng khổ nỗi Vương Hội Chinh chưa từng tới nhà mới của họ, đâu biết họ ở đâu.
“Mẹ, hay là, mẹ con mình chờ một lát nhé?”
Bà cụ Phương nghĩ ngợi, thấy cũng được. Thế là hai người bèn ngồi chầu chực trước cửa tiệm mà đợi. Thời gian từng phút trôi qua, các cửa tiệm xung quanh đều đã mở, mà Quán Cơm Thanh Xuân thì vẫn đóng chặt.
Lúc này trời đã bắt đầu nóng gắt, bà cụ Phương bị nắng chiếu tới choáng váng cả đầu, vội gọi con dâu: “Hội Chinh à, mẹ không chịu nổi nữa, thôi về trước đi, đợi trời dịu rồi quay lại.”
Vương Hội Chinh cũng đã sớm nóng đến phát ngấy, nghe thế lập tức dìu bà cụ quay về. Nhưng không lâu sau khi họ rời đi, mẹ Phương liền tới mở quán.
Những ngày gần đây thời tiết oi bức, khách mua mì om cũng không chịu nổi cái nắng ban trưa, đều tránh né tụ lại dưới mái hiên.
Một chị khách quen vừa thấy mẹ Phương tới liền bước nhanh đến chào hỏi, rồi kể chuyện ban nãy cho bà nghe:
“Chị chủ, cái bà hôm qua gây sự lại tới nữa đó! Còn dắt theo một bà già nữa, may mà hai người chịu không nổi nắng nên đã đi rồi, chứ không lại náo loạn lên nữa.”
Mẹ Phương nghe xong khẽ nhíu mày: Bà già?
Hôm qua chị dâu đến gây chuyện, bị đám người xếp hàng xô đẩy ra ngoài, lúc đó bà còn ở trong tiệm chưa kịp can ngăn thì bà ta đã bỏ chạy rồi. Nay còn dẫn mẹ chồng đến?
“Tôi biết rồi, cảm ơn chị.”
Cả buổi trưa hôm ấy, mẹ Phương cứ thấy bất an, luôn cảm thấy mẹ chồng và chị dâu đến có vẻ mang theo ác ý, nhưng mình có làm chuyện gì khuất tất đâu, hay là họ chỉ tới xem quán?
Tầm ba giờ chiều, mì om trong quán đã gần bán hết. Còn sót lại vài hộp, mẹ Phương cũng chẳng định bán tiếp. Trời sắp vào tháng năm rồi, thực phẩm trong quán khó mà để được qua đêm, bà sợ sẽ làm khách bị đau bụng nên dạo này đồ ăn dư đều đổ bỏ hết.
Dọn dẹp xong, mẹ Phương đóng cửa rồi ra chợ mua nguyên liệu chuẩn bị cho hôm sau.
Chiều muộn, mặt trời vừa chếch về tây, Vương Hội Chinh lại dắt theo bà cụ Phương quay lại, nhưng tới nơi thì cả hai lại sững người.
“Không lẽ bọn họ không định bán nữa à? Sao cả ngày hôm nay không mở cửa gì hết?”
Bà cụ Phương tức đến run tay, hai lần liền chạy tới mà chẳng thấy bóng dáng ai, đây là chuyện gì thế này?!
Vương Hội Chinh cũng bực bội: “Mẹ à, chắc chắn họ biết chúng ta sẽ tới nên mới cố ý không mở cửa đấy! Con không tin họ dám đóng quán hoài, mai mình lại đến!”
Sau một ngày bị hành xác, toàn thân bà cụ Phương mỏi nhừ, phe phẩy nón rơm than thở: “Thôi bỏ đi, hôm nay về nghỉ đã, mẹ choáng đầu rồi...”
Thấy vậy, Vương Hội Chinh cũng chỉ đành đưa mẹ chồng về.
Vì chuyện này mà Vương Hội Chinh mất ngủ cả đêm. Càng nghĩ càng tức, vừa hừng đông, bà ta đã chạy tới quanh quẩn trước cửa quán. Các chủ tiệm bên cạnh thấy bà ta lại tới thì tốt bụng nói cho biết, quán này chỉ mở đúng năm tiếng mỗi ngày, nếu muốn ăn thì sang bên họ.
Nghe vậy, bác dâu chết sững, ra là vậy! Bao nhiêu lần tới đều đến không đúng giờ! Hỏi thăm được thời gian mở quán, hôm sau Vương Hội Chinh xin nghỉ làm, rồi lại về nhà chở bà cụ tới, đúng giữa trưa có mặt tại cửa tiệm.
Bà cụ Phương nhìn hàng dài người xếp hàng trước cửa quán thì cuối cùng cũng tin quán ăn bên nhánh hai đang làm ăn phát đạt. Nghĩ đến từng ấy tiền đổ vào mỗi ngày, bà cụ bỗng thấy tràn đầy sức sống. Xe ba bánh vừa dừng, bà cụ đã tự mình xuống xe.
Bà cụ Phương nhìn thẳng, bước thẳng tới cửa, lớn giọng gọi: “Xuân Hà, mở cửa!”
Trong quán, mẹ Phương đang bận tối mắt tối mũi, vừa nghe giọng mẹ chồng thì ngớ người, kiễng chân nhìn ra cửa thấy bà cụ mặt nặng như chì, bà giật thót: Sao mẹ chồng lại tới đây?!
Vừa khéo lúc đó Phương Thanh tan học về, thấy bà nội thì cũng bất ngờ, nhưng vẫn nhanh nhẹn mở cửa phụ, mời bà nội và bác dâu vào nghỉ ngơi, rót hai ly nước cho hai người.
“Bà nội, bà nghỉ tạm một lát nhé, giờ đang đông người, chút nữa vắng con sẽ qua nói chuyện với bà. Hai người đã ăn trưa chưa ạ? Mẹ con nấu mì om đấy, bà ăn thử chút nhé?”
Bà cụ Phương nhìn hai mẹ con tất bật ngược xuôi, bận rộn suốt hơn một tiếng đồng hồ. Mãi đến khi học sinh về nghỉ trưa, khách trong quán thưa dần, cuối cùng mẹ Phương mới tháo tạp dề, bước lại gần.
“Mẹ, chị dâu, sao hai người lại tới đây? Quán nhà con nhỏ lại nóng, để hai người phải đợi lâu rồi. Mẹ có khát không ạ? Con có nước đun sôi để nguội đây.”
Bà cụ Phương vừa ăn xong một hộp mì, uống thêm chén canh rau, lúc này đang dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe con dâu thứ lên tiếng, bà cụ chỉ hơi hé mắt rồi lại nhắm lại:
“Không cần lo, mẹ với chị con chỉ đến nói mấy câu.”
Mẹ Phương lau tay vào tạp dề, thấp thỏm ngồi xuống: “Mẹ có gì muốn nói, con xin nghe.”
Bà cụ Phương còn đang ngẫm nghĩ chưa biết mở lời sao, thì Vương Hội Chinh ở sau lưng đã không kìm được, phun tăm trong miệng ra, đứng dậy chắp tay sau lưng đi vài vòng:
“Em dâu đúng là giấu tài đấy! Không chỉ nấu ăn ngon mà còn biết buôn bán, âm thầm mở hẳn một cái quán thế này, mỗi ngày chắc kiếm không ít ha? Chị muốn nói với em, em mở tiệm mà cũng không nói với tụi chị, còn xem tụi chị là người một nhà sao?"
Mẹ Phương vội vàng đứng dậy giải thích, rằng trước đây vì bận sửa sang quán, sau này từng đến tận nhà mời nhưng chị dâu không mở cửa, nên đành để đồ lại trước cửa.
Nhắc đến chuyện này, bác dâu bỗng nhớ ra đúng là có lần thấy Lưu Xuân Hà ngoài cửa, bà ta cố tình không mở, không ngờ người ta để đồ xong đi luôn.
Nghĩ đến đây, Vương Hội Chinh khụ một tiếng: “À, vậy thì coi như bỏ qua. Nhưng nói gì thì nói, em cũng nên mời tụi chị tới khai trương chứ, em không muốn để tụi chị biết phải không?”
Ngay lúc Vương Hội Chinh còn định nói tiếp, bà cụ Phương liền ho một tiếng nhắc nhở, lúc này bà ta mới nhớ ra mục đích chính hôm nay.
“À đúng rồi, lần này chị và mẹ đến là để xem quán của nhà ta làm ăn ra sao. Nhưng mà, nếu nhà em có tiền mua nhà mở tiệm thì tiền sinh hoạt mỗi tháng cho mẹ cũng nên tăng lên chứ ha?”
Phương Thanh đứng một bên nhìn bà nội và bác dâu nói năng chua chát, biết ngay là chẳng có ý gì tốt đẹp, không ngờ lại định giở chiêu này.
Mẹ Phương đứng dậy, nhìn mẹ chồng và chị dâu, hít sâu một hơi: “Không biết mẹ muốn tăng bao nhiêu ạ?”