Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 34: Vậy thì chia nhà đi

Trước Sau

break

Chia nhà?

Bà cụ Phương vừa nghe liền nổi giận, ngồi trên giường chửi rủa con trai thứ hai có ý đồ xấu, muốn phá hoại sự đoàn kết của cả gia đình.

Nhà họ Phương hơn mười năm trước từ quê lên thành phố, dựa vào việc ông cụ là người làm thuốc lâu năm ở xưởng thuốc để nuôi cả đại gia đình. Sau này xưởng thuốc cải cách, căn nhà ban đầu được phân cho họ phải bỏ tiền túi ra mua lại.

Nhưng khi đó ông cụ đã già, không có tiền trong tay, con trai cả và con gái lớn đều đã lập gia đình, tuy chưa chính thức chia nhà nhưng sớm đã dọn ra ở riêng. Chỉ còn lại con trai thứ hai ở cùng bố mẹ, rồi kiếm tiền nuôi các em ăn học đến khi ra làm việc. Cứ như thế, đến tận hôm nay nhà họ Phương cũng chưa từng chính thức phân chia.

Mà ba của Phương Thanh, Phương Đức Tài, là người thật thà, trong nhà chuyện gì cũng nghe theo ba mẹ. Dù đôi khi ba mẹ thiên vị người khác, nhánh thứ hai nhà ông cũng chỉ biết nhẫn nhịn, chỉ vì muốn làm mẹ vui. Nhưng sau lưng thì không biết đã chịu bao nhiêu thiệt thòi, thế mà chẳng có ai trong số anh chị em từng thật sự nghĩ cho họ.

Đối mặt với cơn giận của mẹ và ánh mắt tính toán của những người trong nhà, cuối cùng ba Phương Thanh cũng hạ quyết tâm.

“Mẹ, dù có sống chung hay không, thì cũng vẫn là người một nhà. Nhưng bây giờ chị cả cần tiền gấp, căn nhà này nếu mẹ định bán thì chúng con chắc chắn không thể ở lại được nữa. Đến lúc đó, mỗi nhà ở một hướng, thì có khác gì chia nhà đâu.”

Bà cụ không muốn nghe những lời giải thích đó, cố chấp cho rằng con trai thứ hai có ý đồ mờ ám: “Có phải con muốn bỏ rơi mẹ già này để đi sống cuộc sống sung sướng của con không? Mẹ nói cho con biết, đừng hòng! Chỉ cần mẹ còn sống, cái nhà này đừng mong chia!”

Dường như ba Phương đã bị mẹ đè nén quá lâu, hôm nay lại có dũng khí phản kháng.

“Vậy được thôi, không chia nhà cũng được! Nhưng căn nhà này ban đầu là con vay tiền mua lại. Nếu mọi người định bán, thì phải viết giấy nợ cho con, con sẽ đồng ý ngay lập tức!”

Lời này của ba Phương khiến bà cụ đang gào khóc cũng khựng lại, sau đó càng gào to hơn, khóc lóc như thể trời sắp sập.

“Ôi trời ơi! Tôi không sống nổi nữa rồi! Ông ơi, ông đi rồi... bọn súc sinh này bắt nạt tôi đấy!”

Mọi người vội vàng tiến lên dỗ dành. Bác gái rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, quay đầu trừng mắt bắt đầu mắng ba Phương.

“Ối chà, chú Hai đi làm cán bộ ở quê có hai năm mà oai ra trò nhỉ, vừa về nhà đã dám cãi mẹ rồi! Oách thật đấy! Căn nhà này là chú mua à? Nhà chú nghèo rớt mồng tơi thì lấy đâu ra tiền? Tưởng tụi này ba tuổi chắc?”

Ba Phương thường ngày ít nói, nhưng không có nghĩa là không nóng tính. Gặp phải sự châm chọc của chị dâu, ông không nhún nhường chút nào: “Chị dâu, chị không tin là phải! Khi xưa ba muốn mua nhà, chị lập tức trốn về nhà mẹ đẻ, sợ phải bỏ tiền! Nhưng khi mua xong rồi, chị lại quay về nịnh nọt mẹ, tưởng tôi không biết chị đang toan tính gì à?!...”

Bác gái bị vạch trần liền giận dữ, gào lên định xông đến cào cấu.

Bác cả đứng bên cuối cùng cũng chịu không nổi, túm cổ áo vợ ném ra sau: "Bà im miệng cho tôi! Đây là chuyện giữa anh em nhà họ Phương chúng tôi, không tới lượt bà xen vào! Bà còn hét lên một tiếng thử xem, xem tôi có dám đánh bà không?!...”

Bác gái bị biểu cảm chưa từng thấy của chồng dọa sợ, không biết nên phản ứng thế nào, đành lùi lại, trốn sau lưng cô cả.

Lúc này bác cả mới quay sang nhìn em trai: “Đức Tài, em... em thật sự muốn chia nhà? Mẹ còn sống, chuyện chia nhà nói ra ngoài người ta sẽ cười đó...”

Ba Phương Thanh mệt mỏi, vỗ vai bác cả: “Anh cả, anh hiểu tính em mà, em đã nói thì sẽ làm! Những năm qua, nhà em sống thế nào, chẳng lẽ các người không biết?

Lúc mua căn nhà này, chị cả bảo không có tiền, chị dâu thì trốn tránh, em gái và Đức Lực thì chưa đi làm, cuối cùng chỉ có mình em cáng đáng! Em chạy vạy khắp nơi mới vay đủ tiền mua nhà, nhưng tên trên sổ đỏ, em vẫn ghi là của bố mẹ, em có một lời oán trách nào không?”

Bác gái và cô cả bị nói cho đỏ mặt, cúi đầu không dám hé răng.

Ba Phương kể lại những gian truân ngày xưa, một người đàn ông bảy thước mà mắt cũng đỏ hoe, quay đầu nhìn người vợ đã cùng mình vượt qua bao sóng gió, lại nhìn con cái ngoan ngoãn phía sau, lòng càng thêm chua xót.

“Hồi đó, mọi người không giúp em, em hiểu, ai cũng có cuộc sống riêng. Nhưng giờ các người hết tiền, lại nghĩ đến cái nhà này. Các người có nghĩ tới cảm nhận của em không? Chúng ta còn là người một nhà không? Còn là anh em ruột từ nhỏ lớn lên bên nhau không?”

Cả căn phòng bị những lời ấy làm cho cứng họng, ai nấy đều cúi đầu im lặng. Lúc này ba Phương mới thở dài:

“Anh cả, em thật sự mệt rồi. Bao nhiêu năm qua, vì cái nhà này, Phương Đức Tài em không dám nói mình làm tốt cỡ nào, nhưng nếu một ngày phải đi gặp tổ tiên, em cũng có thể vỗ ngực mà nói: em không thẹn với lòng! Giờ chị cả gặp khó khăn, cứ bán nhà đi, các anh chị thương lượng bán thế nào thì bán, nhưng cái nhà này em nhất định phải chia!”

Lúc này, bà cụ nằm trên giường mới thều thào lên tiếng.

“Được! Thằng hai, mày đúng là con tốt của tao! Mày đã nói đến nước này rồi thì tao cũng nói luôn. Muốn chia thì chia, nhưng mỗi tháng mày phải đưa tao thêm năm chục! Sau này nếu tao có đau ốm, tụi mày đừng mong trốn tránh, nếu không tao dù có phải bò cũng sẽ đến cổng chính quyền kiện hết tụi mày!”

Chú út Phương Đức Lực vội vàng lên dỗ: “Mẹ, mẹ nói thế làm gì? Mẹ nói vậy chẳng khác nào mắng bọn con không ra gì! Khi nào tụi con không lo cho mẹ? Nhà nào chẳng mong được thờ mẹ như lão Phật gia. Ôi chao, mẹ đừng giận nữa, mẹ mà giận, nếp nhăn cũng có thể kẹp chết muỗi rồi...”

Mấy câu đùa của chú út khiến không khí lạ lùng trong phòng dịu xuống. Bà cụ thở phào, nắm tay con trai út, miệng lẩm bẩm: “Vẫn là con út của mẹ tốt... vẫn là con út tốt...”

Mọi người trong nhà chẳng lấy làm lạ, từ xưa đến nay bà cụ vẫn thiên vị con út, con út có đánh rắm cũng thơm, còn những người khác dù có làm tốt đến đâu cũng chẳng được khen lấy một lời.

Nghĩ vậy, chia nhà cũng là chuyện tốt, ai ở nhà nấy, khỏi phải ở chung rồi nhìn nhau chướng mắt.

Bác gái liếc mắt một cái, rồi hắng giọng: “Vậy, chia thì chia, tôi không ý kiến.”

Ba Phương cũng như trong chớp mắt già thêm mười tuổi, cả người mất hết sự cứng cỏi ban nãy: “Bọn con sẽ sớm dọn ra ngoài. Nếu mẹ muốn theo bọn con, con cũng sẵn lòng phụng dưỡng đến cuối đời. Những chuyện còn lại, mọi người tự bàn đi, con không quan tâm nữa.”

Ba Phương vừa đi khỏi, mấy anh chị em còn lại bắt đầu thương lượng cách xử lý căn nhà. Cuối cùng vì bác gái làm ở cơ quan nhà nước, quen biết một vài người môi giới bất động sản nên quyết định giao việc bán nhà cho bà ta lo liệu.

Cuối cùng bà cụ vẫn ở lại nhà bác cả, nhưng bà cũng nói, khi nào con út cưới vợ, bà sẽ chuyển sang ở cùng con út.

Bác gái nghe vậy thì bĩu môi nhưng không nói gì thêm. Dù sao chuyện bán nhà do bà ta phụ trách, bao năm nhịn nhục cũng không uổng công, giờ cuối cùng cũng được hưởng chút lợi.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc