Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 33: Ngôi nhà tổ

Trước Sau

break

“Bảo.. bảo nó câm miệng lại!”

Bà cụ bị tiếng hét chói tai của con dâu cả làm cho tỉnh lại, yếu ớt ra lệnh ai đó ngăn chặn sự ầm ĩ vô lý ấy.

Nhưng con dâu cả vẫn đắm chìm trong cảm xúc của mình, hoàn toàn không nghe thấy lời mẹ chồng, đang định tiếp tục kêu la thì bị chồng từ phía sau đá một cú ngã lăn ra đất.

“Mẹ bảo bà im miệng, bà điếc rồi à?!”

Hành động của bác cả khiến mọi người trong phòng đều ngạc nhiên. Dù gì trước nay cũng toàn là bác gái mạnh mẽ, bác cả cúi đầu nghe theo, hôm nay làm sao vậy?

Bác gái cũng bị dáng vẻ của chồng dọa cho một trận, đang định bật dậy phản kích thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của mẹ chồng, những lời chửi rủa đến miệng lại bị nuốt trở lại, lầm bầm vài câu rồi lườm mẹ của Phương Thanh một cái, cuối cùng cũng ngoan ngoãn đứng sang một bên.

Bà cụ quét mắt một lượt, phát hiện ngoài con trai thứ hai đang làm việc ở quê chưa kịp về thì những người con khác đều đã có mặt, cũng không định đợi thêm nữa, đi thẳng vào vấn đề:

“Gọi các con về là để bàn chuyện, nhà chị cả gặp chút khó khăn, đều là anh em ruột thịt, các con xem có thể giúp được phần nào không...”

Bà cụ vừa dứt lời, căn phòng lập tức yên ắng.

Cũng không trách mọi người, mấy nhà này đều chỉ là gia đình bình thường, mà nhà chị cả đã thuộc dạng bậc trung, trình độ khác nhau, thì làm sao mà giúp được?

Cô út Phương Thúy Anh tuy đang mang bầu nhưng không hề do dự, lên tiếng trước: “Nhà chị cả gặp khó khăn, chúng em đương nhiên phải giúp. Nhưng điều kiện nhà em hạn hẹp, tính cả lương của em với của anh Cường Tử, trong tay chỉ có thể rút ra hai trăm đồng, chị cả nếu không chê thì cứ cầm lấy mà dùng tạm.”

Những người còn lại thấy vậy cũng không do dự nữa, bác cả bảo trong nhà còn có năm trăm; chú út bảo vừa làm ra ít tiền trước Tết, còn dư một trăm; đến lượt mẹ Phương Thanh, bà cắn môi nói được một trăm đồng.

Không phải vì mẹ Phương Thanh keo kiệt, mà thực sự nhà không có bao nhiêu thu nhập, số tiền này cũng là tạm thời lấy từ lương của con trai.

Chị cả không ngờ người đầu tiên ủng hộ lại là cô em mà trước nay vẫn luôn bất hòa với mình, bà ta ngẩng đầu nhìn em gái, mắt đỏ hoe, cảm động. Nhưng khi các nhà báo ra con số ủng hộ, vẻ mặt chị cả lại sụp xuống.

Vì khoản tiền bà ta cần đâu phải con số nhỏ...

Bà cụ trong lòng tính nhẩm, đúng là số tiền này quá ít, đưa cho con gái lớn e rằng còn chưa kịp xoay sở đã tiêu sạch. Nhưng dù có dốc cả khoản tiết kiệm hậu sự của mình ra, cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu cho nhà con gái lớn...

Suy nghĩ mãi, bà cụ chợt nghĩ đến căn nhà này, nhưng lại lập tức phủ định ý nghĩ ấy.

Không được, tuyệt đối không được! Đây là ngôi nhà tổ mà nhà họ Phương phải vất vả lắm mới giành lại được, không thể để bị phá hủy trong tay bà cụ được.

Nhưng nếu không bán nhà, thì lấy đâu ra tiền?

Mọi người trong phòng đứng ngây ra không hiểu tại sao bà cụ và chị cả vừa nghe đến quyên góp lại lộ vẻ đau khổ.

Cô út thẳng tính hỏi luôn: “Mẹ, không đủ tiền sao? Thiếu bao nhiêu, các người cứ nói thẳng, chứ cứ thế này làm tụi con cũng không biết đường đâu mà liệu...”

Trước ánh mắt của mọi người, bà cụ cuối cùng thở dài: “Thúy Bình, con tự nói đi...”

Chị cả lau nước mắt, lí nhí: “Còn...còn thiếu năm chục ngàn.”

Cái gì!? Năm chục ngàn?

Cô út nghe xong chân nhũn xuống suýt quỳ sụp xuống đất, may mà mẹ Phương Thanh phản ứng nhanh đỡ kịp, nếu không bụng bầu chắc đã va chạm.

Đỡ em chồng ngồi lại ghế, mọi người trong phòng mới bàng hoàng tỉnh lại.

“Chị cả, chị làm gì thế? Năm chục ngàn đồng, bán cả em trai là em đi cũng không đủ!”

“Đúng đó, em gái, ngày thường chị cũng không phải không tiêu tiền lặt vặt, lấy tiền chị để dành ra cũng làm gì đủ? Chị dâu này chỉ là dân thường thôi, lấy đâu ra từng ấy mà đưa cho em chứ...”

“Bà nói ít thôi! Em gái, đừng lo, anh cả sẽ nghĩ cách giúp em...”

“Dựa vào ông? Ông có cách gì chứ?”

...

Cả nhà cãi qua cãi lại nhưng vẫn không ra được kết luận gì. Đúng lúc mọi người nghĩ chuyện này vô vọng thì chị cả lại cắn răng nói: “Vẫn còn căn nhà, căn nhà tổ này chắc được giá năm chục ngàn!”

Vừa dứt lời, bà cụ lập tức bật dậy khỏi giường, nắm lấy cái gối ném tới: “Không được! Nếu mày dám động vào ngôi nhà này, tao coi như không có đứa con gái như mày!”

Nhưng lúc này chị cả như điên dại, mắt đỏ hoe nhìn thẳng bà cụ Phương: “Mẹ, lẽ nào mẹ muốn nhìn con vào tù sao? Con còn là con gái của mẹ không? Mẹ đừng quên nếu năm đó không có con thì cả nhà này đã chết đói rồi! Là các người nợ con! Các người phải trả!”

Bà cụ nhìn con gái lớn điên cuồng trước mặt, đột nhiên ngực đau nhói.

Đúng là bà cụ có lỗi với con gái lớn, năm đó con gái lớn thi đậu đại học, nhưng nhà không có tiền, bà cụ đành phải giấu giấy báo nhập học, nói dối con gái là không đậu, mới khiến cô cả đồng ý ở nhà đi làm kiếm tiền, từ đó lỡ dở cả đời.

Bà cụ Phương đau lòng, bà cụ cũng không còn cách nào khác mà!

“Thúy Bình, là mẹ có lỗi với con, mẹ đưa hết tiền cho con, nhưng căn nhà này là do ba con và em Hai con cực khổ giành lại, mẹ không thể...”

Nhưng cô cả đã phịch một tiếng quỳ xuống đất.

“Không còn cách nào khác nữa, chỉ cần con qua được cửa ải này, căn nhà này vẫn có thể nguyên vẹn quay về. Mẹ, mẹ đồng ý đi! Con gái mẹ thật sự không còn đường lui nữa rồi, con cầu xin mẹ! Số tiền này nếu không trả thì con phải đi tù đấy!”

Mọi người thấy vậy liền bước lên kéo cô cả dậy, nhưng bà ta nhất quyết không chịu đứng, muốn bà cụ Phương đồng ý mới chịu đứng dậy.

Phương Thanh đứng ở sau cùng càng nghe càng thấy mơ hồ, chẳng lẽ thật sự là vì chơi cổ phiếu sao? Nhưng tiền kia cùng lắm là mất thôi, sao đến mức ngồi tù?

Bà cụ cũng thấy khó hiểu: “Rốt cuộc con mượn tiền của ai, sao lại đến mức ngồi tù?”

Cô cả cúi gằm, lẩm bẩm mấy chữ: “Con, con động vào tiền của xưởng thuốc.”

Bà ta động vào tiền công quỹ?

Cả nhà nghe xong đứng chết trân tại chỗ, tham ô công quỹ, nếu bị phát hiện thì sẽ phải chịu án tù!

Phương Thanh nghe xong lạnh sống lưng.

Đến đây thì rõ rồi, cô cả là kế toán của xưởng thuốc, từ sau khi ông nội nghỉ hưu thì được sắp xếp vào phòng tài vụ, mấy năm nay luôn thuận buồm xuôi gió. Ai ngờ để đầu tư chứng khoán lại dám đụng đến tiền công quỹ?

Sự việc càng lúc càng nghiêm trọng, cả nhà không có người trụ cột, ai nấy đều ủ rũ cúi đầu, không biết phải làm sao.

Cuối cùng bà cụ cũng hết cách, đành đem chuyện hệ trọng này giao lại cho các con: “Vậy thì chờ thằng Hai về đã rồi tính. Dù gì nhà này ngày xưa cũng có công của nó, không thể không hỏi ý mà tùy tiện bán được. Xuân Hà, con đi nấu cơm đi, đợi Đức Tài về rồi nói...”

Mẹ Phương Thanh cứng nhắc rút lui, Phương Thanh đi theo mẹ vào bếp.

“Mẹ, thật sự phải bán nhà sao? Vậy sau này chúng ta ở đâu?”

Mẹ Phương đầu óc rối tung, bực bội đuổi Phương Thanh ra ngoài, một mình thở dài trước bếp lò.

Tối đến, Phương Đức Tài vừa về đến nhà đã được các anh em kể lại mọi chuyện xảy ra, ông ngồi im rất lâu mới cất tiếng:

“Bán nhà cũng được, nhưng có một điều kiện.”

Cô cả mắt sáng lên: “Điều kiện gì, em nói đi, chị đồng ý hết.”

Ba Phương thở dài: “Chia nhà đi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc