Cô cả lập tức cười xòa cho qua: “Làm gì có chuyện đó, chỉ là trong xưởng có một lô hàng đang thiếu vốn xoay vòng, con muốn mượn mẹ một ít để gấp rút lo liệu. Chờ bên kia thanh toán, con sẽ lập tức mang tiền về trả mẹ ngay.”
Nhưng bà nội dường như không tin, nhất định bắt cô cả phải nói thật. Đúng lúc Phương Thanh nghĩ rằng bà nội sẽ không cho mượn tiền, thì cô cả lại bất ngờ đổi giọng.
“Thôi, để con nói thật với mẹ vậy! Là Thủ Tài đó, dạo gần đây anh ấy nghiện chơi cổ phiếu. Một người bạn trong ngành chứng khoán của anh ấy tiết lộ một tin nội bộ, nói là có một mã cổ phiếu sắp tăng trần. Mẹ biết tăng trần là gì không? Là cổ phiếu mười đồng, mỗi ngày tăng thêm một đồng! Cho nên tụi con định đầu tư mấy chục ngàn vào đó, nếu cổ phiếu tăng trần vài ngày thì ít nhất cũng lời được mười ngàn!...”
Mười ngàn đồng ở thời điểm này không nghi ngờ gì là một khoản tiền khổng lồ. Phương Thanh bỗng nhiên hiểu ra tâm lý của những người chơi cổ phiếu – kiểu tâm lý như những con bạc, bởi nếu trúng thì đúng là có thể phát tài chỉ sau một đêm.
Nhưng nghe giọng cô cả càng nói càng phấn khích, Phương Thanh đứng ngoài cửa lại khẽ nhíu mày.
Tuy cô chưa từng chơi cổ phiếu, nhưng trước kia cũng đã đọc khá nhiều sách tài chính, cũng có chút hiểu biết về thị trường này. Tuy những thông tin nội bộ đôi khi đúng thật, nhưng sao nhà cô cả lại chắc chắn rằng người tiết lộ thông tin đó là thật?
Hơn nữa, thị trường chứng khoán vĩnh viễn là nơi của những nhà cái, dân thường như họ cùng lắm chỉ kiếm được chút tiền lẻ, lại phải luôn giữ đầu óc tỉnh táo. Một khi bị cuốn vào, nhất định sẽ thiệt hại nặng nề.
Phương Thanh có phần lo lắng. Cả nhà cô cả mê cổ phiếu như vậy thì không ổn chút nào. Nhưng nếu giờ cô vội vàng ngăn cản, cô cả chắc gì đã tin? Thậm chí còn có thể nghi ngờ cô...
Ngay lúc Phương Thanh còn đang do dự ngoài cửa không biết khuyên cô cả thế nào, trong phòng, Phương Thúy Bình vẫn đang cố gắng thuyết phục mẹ mình. Nhưng cho dù bà ta nói khéo đến mấy, bà cụ Phương cũng chẳng hề lay chuyển.
“Nếu như trong xưởng gặp khó khăn, mẹ cho con mượn một ít cũng không sao. Nhưng nếu là để chơi cái trò cổ phiếu gì đó, mẹ nhất quyết không đồng ý. Làm người phải sống cho đàng hoàng, kiếm tiền cũng phải chân chính. Cả ngày cứ nghĩ đến chuyện một đêm phát tài, thế nào cũng xảy ra chuyện lớn cho mà xem!”
Cô cả còn muốn nói thêm vài câu nữa, nhưng đã bị mẹ mình ngắt lời: “Thôi về đi, đừng mơ mộng viển vông nữa. Hai đứa sống yên ổn qua ngày còn tốt hơn bất cứ cái gì. Mẹ mệt rồi, con cũng nghỉ sớm đi...”
Phương Thanh ở ngoài cửa vội bò dậy, nhanh chân lủi vào bếp như một làn khói. Đợi đến khi cô cả về phòng mình, cô mới thở phào vỗ ngực trấn an trái tim đang đập thình thịch vì chuyện vừa nghe lén, rồi lặng lẽ quay về phòng.
Sáng sớm hôm sau, cô cả chưa ăn sáng đã dắt chị họ trở về nhà.
Nhìn gương mặt sầm sì của cô cả, Phương Thanh biết chắc bà nội không cho vay tiền.
Trong lòng cô thật sự đồng tình với cách nghĩ của bà nội. Nhà họ Phương cũng chỉ là một gia đình bình thường, có thể duy trì ấm no đã là tốt lắm rồi, làm gì dư tiền và sức lực mà đi chơi cổ phiếu?
Vì bà nội không cho vay tiền, nên tảng đá trong lòng Phương Thanh mới chịu rơi xuống. Cô cũng hy vọng cả nhà có thể ngày càng tốt hơn, không còn những mâu thuẫn như trước.
Những ngày sau đó trở lại bình thường. Buổi sáng Phương Thanh làm bài tập, đọc sách, buổi chiều cùng Ôn Linh đến nhà cô giáo Thù học vẽ.
Số tiền lần trước kiếm được, Phương Thanh lấy một phần để đưa cho cô giáo Thù làm học phí. Cô Thù nhất quyết không nhận, nhưng Phương Thanh nói học vẽ tốn rất nhiều giấy, bút, màu nên để lại ít tiền xem như là chi phí vật liệu cho phòng tranh.
Vì vậy, cô Thù càng thêm quý Phương Thanh, coi cô như con gái mình mà tận tình dạy dỗ. Quan hệ cô trò cũng ngày càng thân thiết.
Sau mùng tám, ba và anh trai lần lượt đi làm lại. Phương Thanh cũng sắp đến ngày trở lại trường, đang bàn với mẹ chuyện giặt lại ruột gối cũ năm ngoái, thì cửa lớn bỗng nhiên bị đập mạnh.
Phương Thanh ra mở cửa, thì thấy là cô cả.
“Cô cả? Cô làm sao thế?”
Cô cả hoảng hốt, đẩy Phương Thanh ra, gần như phát điên lao vào nhà, rồi lại ngay lập tức quay ra.
“Thanh Thanh, bà nội cháu đâu?”
Thấy cô cả đầu tóc rối bù, mặt mày hoảng loạn, mẹ Phương biết chắc có chuyện lớn xảy ra, liền bước tới đỡ lấy: “Chị cả, chị sao thế? Có chuyện gì rồi à? Mẹ sang nhà bác Vệ đánh bài rồi, chị ngồi xuống đi, để em gọi mẹ về.”
Phương Thanh nhận được ánh mắt của mẹ, lập tức chạy đi, chẳng bao lâu sau đã dìu bà nội Phương về đến nhà.
“Ôi trời ơi, Bình à, con.. con thế này? Con làm sao mà ra nông nỗi này?”
“Mẹ! Mẹ cứu con với! Lần này xưởng thật sự xảy ra chuyện lớn rồi, con hết cách rồi, xin mẹ giúp con vượt qua cửa ải này đi...”
Cô cả vốn luôn mặt cao hơn trời, giờ đây lại ôm lấy chân bà nội khóc đến nức nở, tóc tai rối tung, vẻ mặt hốt hoảng, chẳng còn chút nào dáng vẻ điềm đạm thường ngày.
Bà nội lo lắng, ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo mẹ Phương đỡ người vào phòng, đóng cửa lại, hai người nhỏ giọng bàn bạc.
Phương Thanh vừa định ghé tai nghe lén thì đã bị mẹ xách cổ lôi đi: “Chuyện của người lớn, con nít đừng có chen vào. Mau đi tháo vỏ gối ra!”
Nhưng lời mẹ Phương còn chưa dứt, trong phòng đã vang lên một tiếng kêu thất thanh.
“Mẹ! Mẹ đừng nóng! Mẹ sao vậy?!”
Phương Thanh và mẹ lập tức xông vào, thấy bà nội nghiêng người ngồi lệch trên ghế, liền vội vàng đỡ dậy, người thì xoa nhân trung, người thì gọi tên, lấy thuốc. Một lúc sau, bà nội mới khẽ chớp mắt, tỉnh lại.
Mẹ Phương và Thúy Bình đỡ bà cụ nằm lên giường, dựa vào đệm, một lúc lâu sau bà cụ mới nói yếu ớt:
“Xuân Hà, con... con đi gọi mọi người về đi, mẹ có… có chuyện... muốn bàn với cả nhà...”
Mẹ Phương không nghi ngờ gì, lập tức thay đồ ra ngoài, còn dặn Phương Thanh dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.
Phương Thanh đứng bên cạnh, tay bị bà nội nắm chặt, từ bàn tay run nhẹ ấy, cô cảm nhận được nỗi bất an và tức giận của bà cụ. Cô nhẹ nhàng siết tay lại, cúi người thì thầm bên tai bà:
“Bà nội, đừng lo. Còn có tụi cháu mà...”
Bà nội Phương nhìn cô chằm chằm, như lần đầu nhận ra cô cháu gái này, trong mắt lóe lên chút an ủi, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi, chờ con cháu quay về.
Trong lúc chờ đợi, cô cả ngồi như người mất hồn, đờ đẫn ngồi trên ghế không nói một lời. Phương Thanh cũng không biết rốt cuộc nhà cô cả đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể lặng lẽ an ủi. Cô mang chăn choàng cho cô cả, nhóm thêm lửa trong lò, dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài. Cuối cùng, mọi người cũng lần lượt kéo nhau trở về.
Thấy bà nội nằm bất động trên giường, mấy người con gái lập tức lo lắng vây quanh. Đến cả bác cả bình thường nhút nhát hiền lành cũng sụt sùi khóc ở mép giường.
Ngay lúc không khí trong phòng trầm mặc u ám, bác gái lại đột nhiên gào lên: “Mẹ ơi! Mẹ làm sao thế này?! Mới có mấy ngày không gặp, sao mẹ lại thành ra thế này...Em dâu, em chăm mẹ kiểu gì vậy?! Người ta mới giao mẹ cho em mấy hôm! Sao em lại làm mẹ ra nông nỗi này? Rốt cuộc em có ý đồ gì hả...”