Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 31: Cô cả

Trước Sau

break

“Ồ, giày của Thanh Thanh đẹp quá, còn là da bò nữa chứ, chắc không rẻ đâu ha? Xem ra năm nay nhà chú Hai kiếm được kha khá rồi, có điều cũng chẳng thấy biếu mẹ nhiều hơn gì cả...”

Mọi người đang vui vẻ chúc Tết nhau, bầu không khí lập tức bị phá tan bởi một câu nói như vậy. Ba Phương mẹ Phương thoáng ngượng ngùng, sắc mặt bà cụ cũng không vui, nhưng nghĩ hôm nay là mồng Một Tết nên bà cụ không nổi giận, chỉ nhấc mí mắt nhìn con dâu trưởng một cái.

“Hội Chinh à, con vào bếp coi xem luộc bánh chẻo chưa. Ăn xong cho bọn nhỏ đi chúc Tết hàng xóm một vòng...”

Bác gái vốn còn định nói thêm gì đó, nhưng nhận được ánh mắt từ bà cụ, đành ngậm miệng bước vào bếp.

Chuyện buổi sáng tạm thời được gác lại, ăn xong bữa trưa, ai cũng mệt mỏi nên đều quay về phòng nghỉ ngơi sớm.

Nào ngờ ngày hôm sau khi cô cả trở về nhà mẹ đẻ, bác gái lại lôi chuyện kia ra để gây sự, ý rất rõ ràng, nhắm thẳng vào việc nhà chú Hai kiếm được tiền mà không đưa cho mẹ.

Lúc này nhà họ Phương vẫn chưa chính thức tách ra. Tuy mỗi nhánh đã ra ở riêng, nhưng nhiều chuyện lớn vẫn phải báo lại để bà cụ quyết định. Hơn nữa, thu nhập hàng tháng của mỗi nhà vẫn phải góp lại một phần cho bà cụ giữ làm quỹ dưỡng lão.

Nay nhánh thứ hai từng là nhà nghèo nhất, giờ lại sẵn sàng mua giày mới cho con gái đi, nói họ không giấu quỹ riêng thì có đánh chết bác gái Vương Hội Chinh cũng không tin.

“Em Hai à, chị vốn không muốn nói, nhưng mẹ vẫn còn, mà nhà thì chưa phân, quy củ này không thể phá được, em đừng trách chị hay xét nét.”

Mẹ Phương Thanh vì không có việc làm nên luôn bị bà cụ và đại phòng xem thường, trong nhà cũng không có tiếng nói, giờ chị dâu chỉ trích, bà chỉ có thể khúm núm giải thích.

“Chị dâu nói phải, quy củ không thể phá. Nhưng thực sự nhà em không giấu quỹ riêng đâu. Hàng tháng tiền lương của anh Đức Tài và Đại Minh em đều giữ phiếu lương lại, nếu chị không tin, em có thể đưa ra cho chị xem.”

Vương Hội Chinh che miệng cười khẩy: “Em Hai khách sáo quá rồi, nếu thật sự kiếm được tiền thì chị còn mừng cho. Có điều mẹ mỗi tháng vẫn chỉ nhận chút ít sinh hoạt phí, thế thì cũng hơi khó nói nhỉ...”

Bà cụ Phương ngồi ở đầu bàn, mặt trầm ngâm nhìn hai cô con dâu cãi vã, tuy không nói gì nhưng cũng có thể thấy sự không hài lòng của bà.

Phương Thanh nhìn mẹ bị ép đến tủi thân mà thấy rất khó chịu, vừa định bước lên nói đỡ thì bị chú út kéo lại. Rồi chú út Phương Đức Lực tiến lên vài bước: “Chị cả, sao chị cứ nhằm vào nhà anh Hai hoài vậy? Dù anh chị có thật sự làm gì sai thì mẹ mới là người có quyền lên tiếng chứ, chị tích cực như vậy... Chậc chậc, chẳng lẽ là tính ăn chia sao?”

Câu nói của chú út khiến bác gái tức đến mức mặt vặn vẹo, nhưng chú út là người mà mẹ chồng cưng nhất, bà ta không dám đắc tội, lại càng không dám ồn ào, đành hậm hực im lặng.

Thấy vậy, chú út Phương Đức Lực không thèm để ý, chỉ vào đôi giày trên chân Phương Thanh: “Đôi giày đó là em mua cho con bé Thanh đấy. Lần này đi làm xa em kiếm được tiền, mua cho cháu gái đôi giày thì chắc cũng được nhỉ?”

Nhưng cô cả Phương Thúy Bình ngồi bên cạnh bà cụ lại có vẻ không vui: “Đức Lực à, Mễ Mễ cũng là cháu gái ruột của em, sao em không mua quà cho Mễ Mễ? Em thiên vị vậy cũng rõ quá đó nha.”

Phương Thanh ngẩng đầu liếc nhìn chị họ Lý Nhạc Mễ đang đứng cạnh bà nội. Thấy chị ta vốn đang cười rạng rỡ, giờ lại nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, cô bỗng cảm thấy hối hận vì hôm nay đã mang đôi giày này ra.

Chị Mễ Mễ lớn hơn cô vài tuổi, đang học trường Cao đẳng Dược của tỉnh, không chỉ xinh đẹp mà còn rất khéo léo, đi đến đâu cũng được yêu mến. Không giống cô thì từ nhỏ đã nhút nhát, không thích ra ngoài, luôn thấy ngại khi tiếp xúc người lạ. Người ngoài nhắc đến hai chị em nhà họ Phương thì chỉ khen Mễ Mễ, hiếm ai biết đến cô.

Điều khiến chị Mễ Mễ tự hào nhất từ nhỏ đến giờ chính là nhan sắc của mình. Hồi bé thì chưa rõ ràng, nhưng giờ lớn rồi, ánh mắt của chị ta nhìn cô luôn mang theo chút ganh đua. Dù cô có chậm hiểu thì cũng không thể không nhận ra điều đó.

Cho nên mỗi lần đứng cạnh chị Mễ Mễ, cô đều cố ý ăn mặc thật giản dị, mong rằng như vậy sẽ tránh được những khó chịu không cần thiết giữa hai chị em.

Chỉ là hôm nay lại quên mất đôi giày mới dưới chân mình...

Bầu không khí trong phòng chợt trở nên kỳ lạ, Phương Thanh lùi lại vài bước, định về phòng thay giày, nhưng chú út lại tỉnh bơ chắn trước mặt cô.

“Ui, chị cả, em đâu dám múa rìu qua mắt thợ. Anh rể em mở xưởng, có thứ gì tốt mà nhà chị chưa từng thấy qua đaau, cần gì tới quà của em? Với lại chị cũng mấy khi về, em biết Mễ Mễ mang giày cỡ mấy mà mua?”

Thấy hai chị em sắp cãi nhau to, cuối cùng bà cụ cũng ho khan hai tiếng: “Được rồi được rồi, có đôi giày thôi mà, đáng để các con xúm lại tranh nhau vậy sao. Đức Lực, lát nữa con phải tặng cho cháu gái một bao lì xì lớn đấy, Mễ Mễ không thường về nhưng cháu ngoại của con thì không thể để thiệt thòi!”

Chú út lập tức vâng dạ, rồi chạy đến xoa vai chọc cười bà cụ, lúc này, không khí trong nhà mới dịu lại.

Sau bữa cơm, Lý Nhạc Mễ kéo Phương Thanh ra ngoài đi dạo, còn cố tình nhìn đôi giày trên chân Phương Thanh rồi cười ý vị sâu xa: “Đôi giày này chị từng thấy rồi, là mẫu năm ngoái rồi đó. Chị còn đôi y chang, mang vài lần rồi nhưng giờ chị lớn hơn rồi, giày đã nhỏ, để chị cho em nhé!”

Phương Thanh cố gắng giữ nụ cười, khéo léo từ chối. Tuy thời giờ chuyện em mặc lại đồ của chị là bình thường, nhưng còn tùy xem là ai cho. Dáng vẻ ban ơn của chị Mễ Mễ khiến Phương Thanh không thoải mái, nên đành chuyển chủ đề một cách khéo léo: lúc thì khen áo đẹp, khi thì khen da dẻ tốt, hai chị em mới dần hòa hợp lại.

Qua mùng Năm, Tết coi như tạm kết thúc. Những năm trước, ai cũng sớm quay về nhà mình, vậy mà năm nay, nhà cô cả vốn không thích ở lại lâu lại đột nhiên ở thêm vài ngày.

Tối đó, Phương Thanh dậy uống nước, tình cờ phát hiện cô cả len lén chui vào phòng bà nội. Trực giác mách bảo Phương Thanh có chuyện mờ ám, bèn lặng lẽ bám theo.

Trong phòng, tiếng cô cả vang lên rất rõ:

“Mẹ, mẹ có tiền không? Cho con mượn ít, mấy bữa nữa con trả ngay!”

Phương Thanh đứng ngoài ngẩn ra. Nhà cô cả là giàu nhất trong họ, sao lại đi vay tiền bà nội?

Bà cụ tuy ngạc nhiên nhưng không chần chừ: “Mượn tiền? Mượn bao nhiêu?”

“Mười ngàn.”

Cốc trà trong phòng bị đổ, một trận lục đục loảng xoảng vang lên, rồi cuối cùng giọng bà cụ đã thay đổi:

“Thúy Bình à, con... con mượn nhiều vậy để làm gì? Với lại, một bà già như mẹ, làm gì có từng ấy tiền?”

Giọng cô cả lộ rõ sự thất vọng: “Vậy, năm ngàn, năm ngàn chắc mẹ có chứ?”

Không gian im lặng một lúc lâu, rồi bà cụ thở dài: “Bình à, con nói thật với mẹ đi, có phải xưởng kia của Thủ Tài gặp chuyện rồi không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc