“Anh Trường Khanh, anh làm gì thế, mau buông tay ra đi, để người khác nhìn thấy thì không hay đâu.”
Sự xuất hiện của Lưu Tú Tú đã kịp thời giải cứu cánh tay của Phương Thanh. Cô lập tức rút tay lại rồi nhanh chóng núp sau lưng Đại Nha, như thể Tôn Trường Khanh là mãnh thú dữ tợn vậy.
Tôn Trường Khanh vất vả lắm dằn xuống cơn giận, nay lại bốc lên lần nữa: “Cậu trốn cái gì? Tôi có thể ăn thịt cậu chắc? Phương Thanh, hôm nay cậu nhất định phải nói rõ ràng cho tôi. Câu nói hôm đó của cậu là có ý gì? Thật tốt quá là sao? Hủy hôn rồi mà cậu không buồn chút nào sao?”
Phương Thanh không nhịn được đảo mắt, thầm nghĩ anh trai à, anh cũng coi trọng bản thân quá rồi đấy. Đối mặt với Ôn Ninh mà tôi còn không thay đổi sắc mặt, đến lượt anh mà tôi phải khóc sống khóc chết mới hợp lý à?
Nghĩ đến đây, cô cũng thấy phiền. Trước kia cô thật sự không nhận ra Tôn Trường Khanh lại là kiểu người thế này. Xem ra không nói rõ thì không xong.
“Được, nếu cậu đã muốn nói, vậy chúng ta nói cho rõ ràng luôn. Ở đây không tiện, chúng ta đổi chỗ khác.” Phương Thanh dẫn mọi người đến bên bờ sông, ở đây phong cảnh cũng khá, rất thích hợp để vừa oán giận vừa ngắm cảnh.
Phương Thanh liếc nhìn chị họ và Lưu Tú Tú đi theo sau, nói: “Đây là chuyện giữa em và cậu ấy, có vài lời không tiện để hai người nghe, chờ ở đây một chút nhé.”
Rồi cô đi đến một tảng đá lớn, ngồi xuống, “Xin lỗi, tôi không khỏe lắm, phiền cậu phải đứng vậy.”
Tôn Trường Khanh không để ý mấy chuyện đó, chỉ chăm chăm nhìn cô, đợi cô giải thích. Phương Thanh suy nghĩ một chút, rồi giải thích đơn giản về câu nói hôm đó, lại phân tích những lợi ích của việc hủy hôn với cả hai bên. Cô tự thấy mình đã nói rất rõ ràng, nhưng Tôn Trường Khanh vẫn không hài lòng.
“Cậu không nói thật lòng. Đây không phải là đáp án tôi muốn.”
Phương Thanh bỗng nhiên đứng bật dậy: “Cậu hết chuyện rồi hả? Chuyện này không bỏ qua được à? Nhất định phải bắt tôi nói lời khó nghe cậu mới hài lòng đúng không? Được, tôi chiều!”
Cô bắt đầu nổi giận, kéo chiếc khăn quàng cổ ra để thở cho dễ, bước mấy bước tại chỗ, rồi quay đầu bắt đầu mắng lớn:
“Có phải cậu từ nhỏ nằm mơ nhiều quá không, tưởng mình là bạch mã hoàng tử à? Cứ hễ xuất hiện trước mặt con gái là người ta phải ngất ngây trước khí chất siêu phàm của cậu, rồi say mê, rồi bám riết không rời. Hễ người ta không có phản ứng như vậy là không bình thường, là muốn lạt mềm buộc chặt để gây chú ý với cậu, đúng không?”
Phương Thanh thấy trên mặt Tôn Trường Khanh tuy có chút xấu hổ, nhưng vẫn là vẻ mặt đương nhiên, cô càng thêm bực bội.
“Tôi xin cậu, cậu tự nghiêm túc hỏi bản thân chút đi. Cậu thật sự xuất sắc như mình nghĩ sao? Nói về ngoại hình, cậu đẹp trai hơn mấy bạn đội thể thao trường tôi không? Nói về học lực, cậu cũng đâu phải đứng đầu toàn trường; nói về phẩm cách, cậu là con trai mà chuyện như vậy cứ đeo bám tôi không dứt, cậu nghĩ mình phong độ lắm à?”
Thấy Tôn Trường Khanh định cãi lại, Phương Thanh chẳng cho cơ hội: “Còn nữa, nhà các cậu mới nghe được vài tin đồn đã vội vàng hủy hôn. Là nhà các cậu thất hứa, nuốt lời trước, chứ không phải tôi Phương Thanh có lỗi với các cậu! Hơn nữa, tôi chẳng làm chuyện gì thất đức, tôi trong sạch rõ ràng, vậy mà vẫn phải chịu những lời đàm tiếu bẩn thỉu của các người. Đây là cách nhà có giáo dưỡng hành xử sao? Các người không biết rõ chân tướng, dựa vào đâu mà buông lời sỉ nhục tôi?”
“Cuối cùng, tôi còn muốn nói một điều. Tôi không có tình cảm nam nữ với cậu, cùng lắm chỉ là tình bạn thuở nhỏ. Cho nên, bạn học Tôn à, không phải ai cũng phải thích cậu. Tôi, Phương Thanh, chưa từng thích cậu! Lần này cậu nghe rõ chưa?”
Phương Thanh thở hồng hộc, chống nạnh đứng đó, bình tĩnh nhìn Tôn Trường Khanh. Thấy cậu ta cúi đầu nhìn đá dưới chân rất lâu không đáp, cô hơi lo lắng, có phải mình nói quá đáng quá không. Đang do dự không biết có nên an ủi vài câu không thì Tôn Trường Khanh bất ngờ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, vô cùng bình tĩnh.
“Vậy người cậu thích là ai? Ôn Ninh sao?”
Phương Thanh bị hỏi đến sững người, hoàn toàn không hiểu tại sao lại kéo Ôn Ninh vào, “Gì cơ? Việc đó thì liên quan gì đến anh ấy?”
Tôn Trường Khanh lạnh lùng quan sát cô một lúc lâu, đột nhiên cười nhạt, rồi quay đầu nhìn về phía núi non xa xa, thở dài một hơi thật sâu: “Tôi hiểu rồi, chuyện này đến đây là hết. Tôi đi trước.”
Lưu Tú Tú thấy hai người cuối cùng cũng nói chuyện xong, thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chạy tới, thấy Tôn Trường Khanh mặt mày điềm tĩnh, không còn vẻ không cam lòng như trước nữa, cuối cùng cũng yên tâm, cắm đầu cắm cổ chạy theo cậu ta.
Nhìn bóng lưng Tôn Trường Khanh rời đi, Phương Thanh cảm thấy lời mình vừa rồi có chút quá đáng, nhưng nhớ lại cái kiểu dai dẳng khó chịu của cậu ta ban đầu, thì chỉ có dao bén mới chặt được mớ bòng bong này.
“Thanh Thanh, em không sao chứ?” Chị họ bước lại gần Phương Thanh, giúp cô chỉnh lại khăn quàng.
Phương Thanh lắc đầu, nhìn bóng hai người xa dần, trầm ngâm: “Chị ơi, em vừa rồi... có phải nói nặng lời quá không?”
Đại Nha không mấy để tâm, cười tươi: “Theo chị thấy là vừa đúng. Em đừng áy náy, cậu ta vốn cứ cố chấp như thế, về thôi, không về là mẹ chị lại lo.”
Sau cuộc nói chuyện bên bờ sông, quả nhiên Tôn Trường Khanh không còn quấy rầy Phương Thanh nữa, thậm chí sau đó gặp lại còn không thèm liếc mắt. Chỉ có ba mẹ cậu ta mỗi lần thấy Phương Thanh là đầy cảnh giác, Phương Thanh dứt khoát giữ khoảng cách, chẳng thèm quan tâm ánh mắt đó.
Bên ngoài nhà thờ họ, cùng với toàn thể dân làng cùng dập đầu dâng hương, lễ tế tổ của thôn Lưu Gia cuối cùng cũng hoàn thành vào cuối tháng Chạp.
Sau lễ tế tổ, trưởng thôn nhân cơ hội công bố một việc:
Theo chỉ thị từ trên, chế độ khoán đất mới sẽ được triển khai tại thôn Lưu Gia, dân làng nào muốn nhận khoán đất có thể lên đội sản xuất để bàn bạc.
Tin tức này lập tức khiến dân làng sôi sục. Các làng bên đã áp dụng chế độ khoán đất từ lâu, còn thôn Lưu Gia không hiểu sao mãi chưa có động tĩnh, người dân chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác kiếm tiền. Giờ đây, cuối cùng cũng chờ được tin vui, nhà nhà hớn hở, thi nhau kéo tới đội sản xuất, mong chiếm được mảnh đất ưng ý trước.
Cậu cả nhà Phương Thanh cũng định nhận khoán một quả đồi để trồng cây ăn quả, nhưng khi lên đội sản xuất thì mới biết đồi núi đã bị vài nhà khác nhận khoán hết rồi, chỉ còn một mảnh ruộng gần sông vẫn bỏ trống vì không ai muốn, mùa mưa thì bị ngập úng, nên cậu đành từ bỏ.
Tối hôm đó, làng bên lại chiếu phim, nghe nói là phim Chiến đấu trong địa đạo, đám nam nữ thanh niên thôn Lưu Gia đã hẹn nhau từ sớm, chuẩn bị kéo nhau đi xem. Đại Nha quấn lấy mợ năn nỉ mãi, cuối cùng cũng được đồng ý sau khi hứa hẹn một đống điều kiện.
Sau bữa cơm tối, Đại Nha làm đúng lời mẹ dặn, tìm thêm mấy đứa nhỏ cùng đi, lại quấn Phương Thanh kín mít, mang theo một túi hạt dưa, cả nhóm men theo đường lớn mà đi về phía điểm chiếu phim của làng bên.