Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 27: Lời xin lỗi sóng gió

Trước Sau

break

Nửa đêm, tiếng cãi nhau trong nhà trưởng thôn vang xa, nhưng vì dân làng e dè ông ta nên chẳng ai dám vào can ngăn, chỉ có thể lặng lẽ tắt đèn, nằm trong chăn nghe ngóng tình hình bên ngoài.

Sáng hôm sau, tin đồn về nhà trưởng thôn lập tức lan truyền khắp thôn. Nghe nói tối qua, Lưu Đại Bảo cãi nhau với ông cụ đến mức không thể hòa giải, cuối cùng dậm chân một cái, cầm tiền rời nhà bỏ đi! Ông cụ lo lắng đến mức phát bệnh ngay trong đêm, may mà trong thôn có người mở phòng khám, liền truyền dịch cho ông cụ cả đêm, mới khiến ông ta tạm ổn lại.

Thím béo ngồi trên ghế gỗ vừa nhấm nháp hạt dưa vừa tám chuyện với chị Ba đối diện, nghĩ đến việc nhà trưởng thôn cũng có ngày loạn thành một nồi, trong lòng thấy hả hê không nói nên lời.

“Đúng là quái lạ, ông Ba lại thật sự nổi giận quản con cháu sao? Mặt trời mọc đằng tây rồi đó!”

Thím béo hừ một tiếng: “Quản gì mà quản, nghe đâu lần này ông Ba không đứng ra che chở cho thằng nhóc đó, nó liền bỏ nhà đi luôn! Ông Ba cũng đáng thương mà, từng ấy tuổi rồi, nuôi nấng một đứa nhỏ không dễ, bao nhiêu năm nay hàng xóm láng giềng đều nín nhịn thôi, ai ngờ lần này định ra tay quản lý thì không được nữa rồi...”

Chị Ba lắc lắc cái nia đựng đậu: “Ê, biết lần này vì chuyện gì không?”

Thím béo cười thần bí, ghé sát vào tai chị Ba thì thầm vài câu, rồi liếc nhìn về phía một nhà ở xa xa, hai người đưa mắt nhìn nhau, hiểu ý không nói gì thêm.

“Sau này trong thôn khéo lại có trò hay để xem đó...”

Lưu Đại Bảo đi đâu chẳng ai rõ, nhưng đến chiều hôm đó, Lưu Tú Tú và Tôn Trường Khanh lại tay trong tay quay về thôn.

Chuyện này lập tức leo lên đầu bảng tin đồn trong làng, dân làng ùn ùn kéo đến nhà thím béo hỏi thăm tin tức, ai nấy đều muốn tranh thủ kết thân sớm với quan hệ mới này. Dù sao nhà họ Tôn ở huyện là nhà quan, có hậu thuẫn như thế, sau này còn sợ không kiếm được tiền sao?

Trong chốc lát, nhà thím béo người ra người vào nườm nượp, mà bà ta vốn ưa khoe khoang, càng không hề che giấu gì, đi khắp nơi loan báo chuyện con gái mình kết thân với nhà họ Tôn.

Khi chuyện này truyền đến tai cụ ông nhà họ Lưu, người đã lâu không ra khỏi cửa, ông cụ lập tức giận tím mặt, trong đêm gọi cả cháu rể về, chất vấn cả nhà cháu gái vì sao lại đơn phương hủy bỏ hôn ước đã định năm xưa.

Mẹ của Tôn Trường Khanh là Lưu Quế Hương cho rằng chuyện này chẳng có gì không thể nói, bèn kể hết mọi chuyện về việc Phương Thanh đã mất trinh tiết, sau đó còn đứng thẳng người, mặt đầy vẻ chính đáng.

“Ông ơi, tuy Phương Thanh là một đứa nhỏ tốt, nhưng bây giờ nó đã như thế, thân phận chẳng còn xứng với Trường Khanh nhà chúng ta nữa. Trường Khanh nhà ta tướng mạo tuấn tú, học hành đứng đầu, sau này còn phải lên tỉnh lập nghiệp lớn, không thể có chút vết nhơ nào trên người... Hơn nữa, hôn ước năm đó, ông định ra mà cũng chẳng hỏi ý chúng cháu mà...”

Cụ ông nhà họ Lưu nằm trên giường không ngừng ho khan, nghe xong lý do này thì tức đến mức tay run rẩy: “Cô im miệng cho tôi! Thân phận? Con cô giỏi giang đến đâu, chẳng lẽ là Thiên Vương chuyển thế? Nó hiện tại cũng chỉ là một học sinh, chưa có thành tựu gì, cô đã dám nói năng ngông cuồng luận chuyện tương lai! Nếu sau này thật sự có tiền đồ, cô làm mẹ chẳng lẽ đầu ngẩng đến trời, sau này cái nhà này cũng do cô làm chủ hả?”

Lưu Quế Hương không ngờ ông cụ lại nổi giận như vậy, vội vàng giải thích: “Ông nội, là cháu nói không suy nghĩ, ông nhất định phải giữ gìn sức khỏe, đừng giận cháu. Chuyện này đúng là chúng cháu làm không đúng, nhưng con bé nhà họ Phương tiếng xấu lan xa rồi...”

Ông cụ giận đến mức ném mạnh chén trà xuống chân bà ta, hét lớn một tiếng: “Cô câm miệng cho tôi!”

Cụ ông không ngờ cháu gái mình lại trở thành như thế, chỉ vào bà ta nửa ngày không nói thành lời, cuối cùng trợn mắt lăn ra ngất xỉu! Cả nhà hoảng loạn, vội gọi bác sĩ, vội xoa nhân trung, mãi mới cứu lại được. Bác sĩ dặn dò sau khi khám xong: tuyệt đối không để ông cụ nổi giận nữa, nếu còn kích thích lần nữa, thân thể già nua này có khi phải nhập viện.

Lưu Quế Hương bị cả nhà trách mắng, dù trong lòng tủi thân nhưng cũng đành nghe lời bác sĩ, ngoan ngoãn xin lỗi ông cụ, cam đoan sẽ đến nhà họ Phương xin lỗi bồi tội.

Đứng ngoài cửa, Tôn Trường Khanh nghe những lời đối thoại trong nhà, lửa giận bốc lên trong lòng. Chỉ là giải trừ hôn ước thôi mà, sao những người quê mùa cổ hủ này lại coi trọng đến thế? Nhà họ Phương còn chẳng phản ứng lớn vậy, bày đặt như thể họ mới là người thân của nhà họ Phương không bằng, thật chẳng hiểu nổi!

Tôn Trường Khanh càng nghĩ càng tức, bèn ra ngoài đi dạo. Nhìn cảnh làng quê tồi tàn, mới đi một vòng đã thấy chán, liền quay đầu trở lại. Nhưng mới đi được mấy bước, thì thấy hai người đang đi tới phía đối diện, một trong số đó chẳng phải là “nữ chính” trong vở hài kịch lần này – Phương Thanh – đó sao?

Cuối cùng cũng tóm được cô rồi!

“Phương Thanh, đứng lại! Tôi tìm cô lâu rồi, không ngờ cô lại trốn ở đây! Đúng lúc, chúng ta nói rõ mọi chuyện, sau này khỏi phải đào bới quá khứ nữa!”

Nhìn Tôn Trường Khanh chắn trước mặt, gương mặt đầy phẫn nộ, Phương Thanh cũng không ngờ lại chạm mặt ở đây. Nhưng giữa cô và cậu ta còn có chuyện gì chưa rõ ràng nữa chứ? Chẳng phải đã dứt khoát rồi sao?

“Ồ, cạu cũng về cúng tổ à? Vết thương lần trước khỏi rồi chứ?” Phương Thanh thản nhiên chào hỏi, cứ như giữa họ chưa từng có mâu thuẫn gì, thái độ ôn hòa mà xa cách.

Tôn Trường Khanh ghét nhất là dáng vẻ dửng dưng ấy của cô, liền định lao tới túm tay cô, nhưng bị Đại Nha bên cạnh đẩy ra.

“Mấy năm không gặp, cao lớn ra trò đấy, nhưng phép tắc thì quên sạch rồi nhỉ? Dù sao tôi đây cũng là cô ruột của cậu, gặp mặt mà không thèm chào lấy một tiếng à?” Đại Nha ngăn trước mặt Phương Thanh, khoanh tay mặt đầy vẻ khinh thường nhìn người đối diện.

Phương Thanh đứng phía sau Đại Nha cúi đầu khẽ kéo cao khăn quàng cổ, che đi khóe miệng đang cong lên vì cười. Từ sau khi dùng vai vế làm Lưu Đại Bảo tức ói máu, Đại Nha đã học ngay chiêu đó, đang buồn vì không có chỗ để phát huy, không ngờ tên đần này lại tự đâm đầu vào lưới.

Tôn Trường Khanh vốn dĩ rất chán ghét vẻ quê mùa của Đại Nha, từ nhỏ đã không ưa nhau, không ngờ vài năm không gặp, cô ta còn vô lễ hơn, dám dùng vai vế nói chuyện với hắn?

“Lưu Đại Nha, không liên quan đến cô! Tốt nhất tránh xa tôi ra, đừng lởn vởn trước mặt tôi!” Tôn Trường Khanh đang đầy lửa giận, hôm nay cậu ta nhất định phải trút hết cơn tức này.

Nói xong liền đẩy Đại Nha sang một bên, vươn tay định túm lấy tay Phương Thanh.

Phương Thanh đỡ lấy chị họ, nghiêng người tránh đi, đang định giở lại chiêu cũ để quật cậu ta ngã, thì khóe mắt chợt thấy Lưu Tú Tú đang từ xa đi tới.

Thấy sắc mặt Lưu Tú Tú lập tức vặn vẹo, Phương Thanh lập tức hiểu hôm nay không thể cứng rắn, đành để mặc Tôn Trường Khanh nắm tay mình kéo đi, đồng thời yếu ớt quay lại cầu cứu Lưu Tú Tú:

“Tú Tú, mau giúp tớ với, kéo vị hôn phu của cậu về giùm đi!”

Lưu Tú Tú vừa nãy còn tức giận đùng đùng, nhưng khi nghe ba chữ “vị hôn phu”, lập tức đỏ mặt, vội vàng chạy đến ngăn cản Tôn Trường Khanh.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc