Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 29: Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga

Trước Sau

break

Thôn bên là thôn Triệu Gia, so với thôn Lưu Gia thì dân số đông hơn, lòng người cũng đồng lòng hơn. Hai năm gần đây, trong thôn được tổ chức học tập kỹ thuật tiên tiến, thậm chí còn dựng cả nhà kính trồng rau. Mặc dù lúc đầu thất bại không ít lần, nhưng năm nay thôn Triệu Gia thu hoạch phong phú, dân chúng nếm được vị ngọt, dự định sang năm sẽ mở rộng diện tích trồng trọt. Trưởng thôn cao hứng, liên tục mấy hôm tổ chức chiếu phim, lập tức thu hút không ít thanh niên từ thôn khác đến.

Lưu Đại Bảo khoác cái áo bông rách, ngồi trên một cái ghế thấp, nước mũi chảy ròng ròng. Mấy hôm trước sau khi cãi nhau với ông nội, hắn tức giận đòi bỏ nhà ra đi. Nhưng giữa đêm khuya không có xe, bình thường lại được nuông chiều quen, đi bộ mấy cây số đã mệt đến gập cả lưng.

Đúng lúc đó, Triệu Đại Hổ ở thôn bên cạnh làm công trở về, thấy hắn run cầm cập bên vệ đường, liền đỡ về nhà. Cơm ngon nước ngọt hầu hạ vài ngày, hỏi ra mới biết là Lưu Đại Bảo ở thôn Lưu Gia, giận quá đuổi thẳng ra khỏi nhà.

Vì sao ư? Mấy năm trước tên Lưu Đại Bảo này từng trêu ghẹo vị hôn thê của hắn ta. Cô gái kia không chịu nổi lời ra tiếng vào của người ta, dứt khoát theo họ hàng đi tỉnh ngoài, hôn sự cũng hủy luôn. Trong cơn tức giận, hắn ta từng định tới thôn Lưu Gia lý luận, nhưng bị người nhà ngăn lại, đành đi làm thuê xa xứ, không ngờ hôm nay lại chạm mặt tại đây.

Lưu Đại Bảo bị đánh một trận, không nơi nương tựa, lại lên thị trấn chơi bời mấy ngày, tiền tiêu sạch bách. Muốn tìm việc làm thì chê mệt, chê lương thấp, cuối cùng vẫn phải quay về.

Nghe nói thôn Triệu Gia chiếu phim, hắn liền lẫn vào đám người, định kiếm chút gì ăn. Nhưng vừa ngồi xuống chưa bao lâu, hắn đã nhìn thấy một bóng người khiến hắn nghiến răng ken két.

“Phương... Thanh... Để xem hôm nay tao xử mày thế nào!”

Trong mắt Lưu Đại Bảo, việc hắn thê thảm thế này đều là lỗi của Phương Thanh. Nếu không phải cô đến mách với ông nội, hắn đâu bị mắng, cũng chẳng bỏ nhà đi, rồi rơi vào tình cảnh thê thảm thế này. Nếu không trả thù, hắn không cam lòng.

Nhưng xung quanh Phương Thanh lại có quá nhiều người bảo vệ, ngoài con nhỏ chướng mắt là Đại Nha, còn có mấy đứa nhỏ trong làng nữa, khiến Lưu Đại Bảo hơi chùn tay.

Bất ngờ thấy bạn cũ Triệu Thiết Đản cũng ngồi cùng đám người phía sau, nghĩ đến Triệu Thiết Đản vì xấu trai nên đến giờ vẫn chưa lấy được vợ, hắn bèn nghĩ ra một chủ ý độc.

Phương Thanh và đám người chị họ tới muộn, chỉ tìm được chỗ ngồi ở mép ngoài. Một đám người vừa ăn hạt dưa vừa theo dõi nội dung phim, thi thoảng còn tám chuyện ai đẹp gái, ai đẹp trai trong đám đông.

Đại Nha đã hoàn toàn bị phim hấp dẫn, sớm quên lời dặn của mẹ, khi Phương Thanh nói muốn đi vệ sinh, chỉ sai một đứa nhỏ dẫn đường rồi tiếp tục xem phim.

Phương Thanh ôm chai nước nóng sưởi tay, theo sự chỉ dẫn tìm được nhà vệ sinh công cộng, nhanh chóng giải quyết vấn đề cá nhân xong liền cảm thấy thoải mái.

Nhưng vừa bước ra đã thấy đứa nhỏ kia quay về mất rồi, cô chỉ có thể men theo đường cũ trở lại, vừa đi được mấy bước thì bị ba người đàn ông lạ mặt chặn đường.

Một tên thấp lùn, không thấy rõ mặt, cười hớn hở mở miệng: “Nghe nói em thầm yêu anh hả? Ha ha ha, anh cũng biết Triệu Thiết Đản anh có sức hút! Nếu em đã tình nguyện, thì tối nay theo anh về nhà đi, sáng mai anh qua nhà em dạm ngõ luôn, được không, em Thanh?”

Phương Thanh hít sâu một hơi. Không quen biết mà lại biết tên mình, xem ra là nhắm vào cô thật rồi. Nhưng lần này chỉ có ba tên, ít hơn lần trước, chỉ cần cô không hoảng, việc thoát thân chắc không thành vấn đề.

Vừa nghĩ, tay Phương Thanh đã lặng lẽ mò tới thắt lưng. Từ sau lần gặp lưu manh trong hẻm, cậu mợ đã chuẩn bị cho cô một loạt đồ tự vệ, nào là bình xịt cay, dao gấp, thứ cô dùng thuận tay nhất chính là dây xích thép ở thắt lưng.

Bề ngoài là xích bình thường, nhưng quật trúng người thì đau điếng, tuy không khống chế được kẻ địch, nhưng đủ giúp cô tranh thủ thời gian chạy thoát, cũng không uổng công cô tập luyện bao lâu nay.

“Tôi không quen biết anh, càng không thể thầm yêu anh. Tránh ra!”

Triệu Thiết Đản cười hắc hắc, hắn ta thích con gái có cá tính, xoa tay bước tới: “Còn mạnh miệng! Ha ha, không sao, chờ làm vợ anh rồi em sẽ không nói thế nữa..."

Thấy ba người đối diện sắp áp sát lại, Phương Thanh lập tức hất nước nóng trong tay ra, tạt thẳng vào mặt tên đứng giữa, khiến hắn ta gào lên rồi lùi lại, la lớn bảo hai tên còn lại mau bắt cô.

Phương Thanh nhân cơ hội rút xích thép ra, quật mạnh vào một tên, trở tay đánh văng tên còn lại, bước tới vài bước, vung tay quật trúng tên lùn kia một phát, lợi dụng lúc cả đám đau đớn thì cắm đầu chạy về phía ánh sáng đằng xa.

Triệu Thiết Đản chưa từng bị thua thiệt đến vậy, ôm mặt la hét đuổi theo.

Nhưng bên ngoài đang đông nghịt người đang chăm chú xem phim, đột nhiên bị làm phiền liền tức giận quay đầu nhìn kẻ phá đám. Triệu Thiết Đản còn chưa kịp hét lên thì đã bị trưởng thôn đá cho một cú: “Mày hét cái gì? Mọi người đang coi phim, mau cút về, đừng ở chỗ này làm mất mặt!”

Triệu Thiết Đản sợ trưởng thôn nhất, nhìn quanh cũng không thấy Phương Thanh đâu, đành hậm hực bỏ về.

Phương Thanh nấp sau đống cỏ khô, thấy người đi rồi mới thở phào, lặng lẽ buộc lại đai lưng, gỡ bím tóc, xõa xuống che nửa mặt, đội mũ lưỡi trai lên rồi mới quay lại chỗ ngồi.

Phim vừa hết, Phương Thanh kéo Đại Nha về thẳng nhà, tới khi ngồi lên giường sưởi còn chưa hoàn hồn.

Đêm đó, cô liền bàn với mẹ rằng nên về nhà chuẩn bị Tết, mẹ Phương cũng đang tính vậy nên sáng hôm sau mấy mẹ con nhà họ Phương lập tức trở về huyện.

Chân trước họ vừa đi, chân sau Triệu Thiết Đản cùng trưởng thôn đã tới nhà cậu cả, nói muốn bàn chuyện hôn sự. Cậu cả nghe xong liền nổi giận đùng đùng: cháu gái tôi còn chưa từng gặp con trai nhà ông, sao dám nói hai bên tình đầu ý hợp?

Nhưng Triệu Thiết Đản lại một mực quả quyết là Phương Thanh chủ động theo đuổi hắn ta. Cậu cả xách gậy đập cho một trận, vừa mắng vừa đuổi: “Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, đồ không biết xấu hổ...!”

Sự việc ầm ĩ, cuối cùng kinh động đến cả trưởng thôn. Trưởng thôn đang bực mình vì chuyện với cháu trai nên trút giận lên Phương Thanh, đứng giữa giảng hòa không thiên về ai. Lúc này, không ngờ lại có Tôn Trường Khanh bước ra, đánh giá Triệu Thiết Đản từ đầu tới chân, cười nhạt: “Phương Thanh ngay cả tôi còn không để mắt tới, lại để mắt đến anh? Có khi nào bị người ta lừa rồi không?”

Triệu Thiết Đản không phục, Tôn Trường Khanh liền kể lại chuyện hủy hôn, nói lý do là vì nhà kia mắt cao hơn đầu.

Triệu Thiết Đản ngắm kỹ Tôn Trường Khanh, quả thực là tuấn tú ngời ngời, lúc này mới tin mình bị xỏ mũi.

Xoay người tìm Lưu Đại Bảo, nhưng tên đó sớm đã chuồn mất. Triệu Thiết Đản chỉ đành ngậm bồ hòn nuốt giận.

Chuyện này làm ầm ĩ cả thôn, khiến nhà cậu cả Phương Thanh đến Tết cũng không được yên ổn.

Mà lúc này, Phương Thanh hoàn toàn không hay biết, cô sắp phải đối mặt với một rắc rối khác...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc