Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 24: Chị Nha Nha

Trước Sau

break

Mợ cả làm việ trong gian nhà chính xong thì vào phòng nói chuyện với ba mẹ. Hai người phụ nữ nhắc đến tình hình gần đây trong nhà, tựa như có bao nhiêu chuyện cũng nói không bao giờ hết. Cậu cả nhóm bếp lò ở gian ngoài, chuẩn bị đun ít nước nóng, “Xuân Hà, em cứ nói chuyện với chị dâu trước đi, anh đi đun nước cho mọi người uống. Yến Tử, mau tìm ít đồ ăn vặt cho bọn trẻ, đừng để chúng ngồi không.”

Cậu cả là người ngay thẳng, chính trực nhưng mặt mũi lại gầy gò, lúc cười thì đầy nếp nhăn, nhóm bếp lò xong cũng vào phòng đứng ở cửa, dựa vào khung cửa nói chuyện với mẹ Phương.

Nhìn Phương Thanh ngồi ở mép giường sưởi ấm tay đã lớn đến chừng này rồi, cậu cả cảm khái không thôi: “Không ngờ chớp mắt một cái thôi mà con bé lớn thế này rồi! Năm ấy về quê, nó còn là đứa nhóc con, bị con ngỗng trong sân dọa khóc, chớp mắt cái đã thành cô gái rồi!”

Nói rồi, cậu cả lại nhìn sang Phương Thanh: “Con còn nhớ chị cả không? Con bé sắp tan học rồi đấy, lát nữa về bảo nó dắt con đi loanh quanh chơi.”

Phương Thanh mỉm cười gật đầu, rồi cầm một nắm đậu phộng trong khay bước ra sân hít thở không khí.

Sân nhà mợ cả không lớn, nhưng đồ đạc thì không thiếu. Phía tây là một hàng lán cỏ, bên trong xếp gỗ cao hơn đầu người, rất ngay ngắn, bên cạnh chất ít rơm khô, mấy con gà mái nhảy qua nhảy lại trên đó tìm chỗ đẻ trứng.

Đi xa hơn chút, sát cổng là chuồng heo, bên trong có hai con heo một lớn một nhỏ đang ngủ cạnh nhau, rồi đến một cái lều nhỏ. Không cần nhìn Phương Thanh cũng biết là nhà xí nhà cậu cả. Dù Phương Thanh thấy hơi không quen, nhưng khung cảnh khắp nơi đều trùng khớp với ký ức kiếp trước khiến cô bỗng thấy cảm xúc dâng trào.

Phía đông là mảnh vườn nhỏ, hiện tại bị tuyết lớn phủ kín, trơ trụi hết cả. Phương Thanh đang buồn chán giẫm vài bước trên nền tuyết thì bỗng sau lưng vang lên tiếng quát của một cô gái:

“Đừng đi tiếp, phía đó là hầm chứa!”

Phương Thanh thu chân lại, quay người thì thấy một cô gái mảnh khảnh mặc áo bông đỏ đứng ở cổng, khoác chiếc túi vải bố xanh lá thường thấy, mặt đỏ bừng vì lạnh, nghiêng đầu quan sát cô.

“Cậu là ai thế? Sao lại vào vườn nhà tôi? Ra mau, mà ngã xuống thì nhà tôi không đền đâu đấy!”

Phương Thanh bị chất giọng địa phương của chị ấy chọc cười, nhìn khuôn mặt thanh tú, ánh mắt sáng rỡ của người chị họ trước mặt, cuối cùng cũng thấy lại cảm giác quen thuộc.

“Chị Nha Nha, em là Thanh Thanh mà, chị không nhận ra em à?”

Vừa dứt lời, cô gái trước mặt rõ ràng sững người, bước nhanh tới nhìn kỹ, càng nhìn càng cười tươi, bỗng ôm chầm lấy Phương Thanh, mừng đến độ nhảy dựng lên.

“Thì ra là em, con nhóc chết tiệt này! Chị còn tưởng con nhà ai mà vô phép quá thể, dám giẫm lung tung trong vườn nhà người ta, ha ha ha, thì ra là em, đồ phá phách! Giống y như hồi nhỏ, chỉ giỏi bày trò phá phách!”

Phương Thanh bị nụ cười của chị họ làm lây cảm xúc, thấy tay chị ấy lạnh buốt liền kéo vào nhà cho ấm.

Hai chị em vừa gặp lại là ríu rít không dứt lời. Mợ cả biết mọi người chưa ăn trưa, nhanh nhẹn bày biện ra một bàn cơm, còn bảo Đại Nha sang nhà cậu Hai kế bên báo về ăn trưa luôn.

Nhà cậu Hai ở sát nhà cậu cả, ban ngày hai người đều đi làm ở lò gạch gần đó, trong nhà thường không có ai.

Nhưng nghe tin em gái về, cơm nhà mợ cả còn chưa dọn ra thì nhà cậu Hai đã kéo nhau về. 

Lại thêm một màn sum vầy đầy cảm động, Phương Thanh nhìn mẹ và các cậu xúc động lau nước mắt, trong lòng càng thêm áy náy, nếu không vì chuyện của mình mấy năm trước, có khi mẹ đã có thể mỗi năm đều về thăm các cậu rồi...

Cậu cả và cậu Hai rất vui, trong bữa cơm còn uống hai ly rượu nhỏ. Nhưng cậu Hai buổi chiều còn phải đi làm, nên sau hai ly là không uống thêm nữa.

“Hà, tối ở đâu? Nếu chưa nghĩ ra thì qua nhà anh ở đi. Thằng Hai đi làm xa, thằng Cả cũng đang phụ việc ở huyện, đúng lúc trống một phòng, không chê thì lát nữa anh trở về dọn luôn cho.”

Cậu cả khoát tay, “Không cần đâu, ở chỗ anh là được rồi. Hai vợ chồng em bận suốt cả ngày, đừng giành việc với anh...”

Cuối cùng, nhà Phương Thanh vẫn ở lại nhà cậu cả. Cậu Hai ăn xong để lại ít tiền bảo mua đồ ăn vặt cho bọn trẻ, rồi vội vã đi làm tiếp.

Chiều hôm đó, trời bỗng âm u, chẳng mấy chốc tuyết rơi trắng xoá như lông ngỗng.

Đại Nha quấn Phương Thanh như quả bóng, rồi dẫn cô ra sân đắp người tuyết.

Phương Thanh cảm thấy đã rất lâu rồi mình chưa từng cười thoải mái như thế. Một đám trẻ con rượt đuổi nhau trong sân, rồi chạy ra tận đầu thôn, chơi ném tuyết quanh gốc cây táo lớn...

Người tuyết thì không đắp xong, ai nấy lại tự biến mình thành người tuyết, mũi đỏ ửng quay về nhà, bị mợ cả cầm chổi rượt đuổi khắp sân...

Đêm hôm đó, Phương Thanh ngủ rất say.

Chăn bông dày, lò sưởi ấm, tiếng mẹ và mợ cả thì thầm đêm khuya, con mèo hoa cuộn tròn dưới chân, ngoài kia tuyết rơi lặng lẽ — tất cả đều ấm áp lạ thường.

Sáng hôm sau, Phương Thanh bị một cái lạnh đánh thức. Mở mắt ra đã thấy chị họ đang nghịch ngợm thọc tay lạnh vào chăn: “Còn không dậy đi, mèo lười, mặt trời chiếu đến mông rồi đấy!”

Phương Thanh giật mình tỉnh hẳn, quay đầu nhìn thì thấy chỉ còn mình ngủ say, hành lý mọi người đã gọn gàng chất đầu giường.

Cô xấu hổ ngồi dậy, lại bị khí lạnh trong phòng ép cho phải nằm xuống.

Chị họ thấy thế thì ôm bụng cười, “Biết ngay là em sợ lạnh! Chị nhóm sẵn lò rồi, áo bông quần bông cũng hong ấm rồi đó, mau, nhân lúc còn ấm thì mặc vào nhanh đi!”

Phương Thanh xúc động vô cùng, hình như chị họ vẫn luôn chu đáo và dịu dàng như thế. Kiếp trước sau khi cô gặp chuyện, chị họ xung phong vào thành phố chăm sóc mẹ bị bệnh, còn thường xuyên khuyên nhủ, động viên cô bước ra khỏi bóng tối.

Thế nhưng lúc đó cô đã hoàn toàn suy sụp, không nghe lọt lời nào. Sau đó anh trai lại gặp nạn, đánh nát chút ý chí cuối cùng còn sót lại.

Phương Thanh nhìn chị họ tất bật tới lui, thoáng ngẩn ngơ, rồi chậm rãi ngồi dậy mặc đồ, để mặc chị họ bưng đến một chậu nước ấm cho mình rửa mặt.

Người chị tốt như vậy, nhất định phải có một tương lai tốt đẹp. Đời trước từng nghe nói chị ấy bị gả xa, chồng là kẻ nghiện rượu, đối xử với chị ấy chẳng ra gì. Đời này cô đã được làm lại, thì nhất định sẽ không để chị ấy phải chịu ấm ức nữa. Cô muốn thấy chị họ sống thật hạnh phúc.

“Cảm ơn chị Nha Nha.”

“Ấy, còn nói cảm ơn chị làm gì, khách sáo thế! Mau dậy, ăn sáng thôi, mọi người đang chờ em đấy...”

Cháo thô ăn cùng dưa muối, mợ cả còn luộc vài quả trứng chia cho mấy người Phương Thanh, còn bản thân thì gặm bánh bắp khô, cười rất hài lòng.

Phương Thanh nhìn người thân sống kham khổ như vậy thật không đành lòng, liền giả vờ nói bác sĩ dặn không được ăn trứng, cố nhét quả trứng vào miệng mợ cả.

“Cái con bé này, đúng là... Thôi được rồi, mợ ăn thay cháu, bác sĩ nào lại cấm ăn trứng chứ...”

Cơm nước xong, mẹ cô thu dọn đồ đạc, dẫn mấy đứa con lên núi thăm mộ tổ tiên. Ở thôn Lưu Gia, lễ tế tổ là chuyện trọng đại của dòng họ, mấy ngày ấy không được tuỳ tiện ra ngoài, nên phải đi thắp hương báo tổ tiên sớm.

Trên đường núi, nhìn về phía xa, Phương Thanh lại bất giác nhớ về kiếp trước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc