Ở kiếp trước, sau khi xảy ra chuyện với cô, cả nhà cậu cả liền vội vàng lên huyện thăm. Chị họ thấy Phương Thanh cứ u sầu mãi, nên đề nghị dẫn cô về quê nghỉ ngơi mấy ngày. Dân thôn quê thật thà chất phác, cũng chẳng ai biết chuyện của Phương Thanh. Đại Nha nghĩ rất đơn giản, chỉ cần đưa em gái chạy nhảy mấy hôm trong núi rừng, mọi buồn phiền rồi sẽ bay biến hết.
Kế hoạch thì tốt đấy, nhưng đời nào lường trước được biến cố.
Ngày thứ hai sau khi về quê, Phương Thanh liền gặp chuyện xui xẻo. Hôm đó cũng là một buổi sáng như hôm nay, Đại Nha nói muốn dẫn cô đi xem một giếng nước kỳ lạ trong núi, nhưng mới đi chưa được bao xa thì đã bị tên vô lại trong thôn – Lưu Đại Bảo chặn đường.
Thật ra nhìn mặt Lưu Đại Bảo cũng tạm coi là được, nhưng ánh mắt hắn thì đầy vẻ dâm tà, chỉ cần nhìn là biết ngay không phải người tốt. Khi đó, Phương Thanh vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau liên tiếp, vừa thấy Lưu Đại Bảo đánh Đại Nha bị thương, lại còn định sàm sỡ mình, cô lập tức bị kích động, xô tên vô lại ra rồi gào thét bỏ chạy vào trong núi.
Nếu không nhờ hai cậu và cả làng cùng nhau đi tìm, e rằng Phương Thanh đã chết rét trong núi rồi.
Từ đó về sau, thôn Lưu Gia trở thành một vùng cấm trong lòng Phương Thanh, cũng là lý do cô luôn không muốn quay lại kể từ khi trọng sinh.
Nhưng giờ đây, sau nhiều lần cận kề cái chết, Phương Thanh đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Khi lần nữa đặt chân lên mảnh đất này, so với sợ hãi, cô lại thấy nhiều hơn là hoài niệm.
“Thanh Thanh, lại đây để chị dắt, đường núi trơn lắm, em đi chậm thôi. Sáng nay chị mới nghe mẹ nói đầu em bị thương không lâu, hôm qua còn kéo em chạy nhảy lung tung, chị xin lỗi nhé...”
Phương Thanh mỉm cười lắc đầu, nắm lấy tay chị họ đút vào túi áo sưởi ấm, rồi lại thò tay vào túi nhỏ lấy ra mấy viên kẹo ngũ sắc nhét vào túi áo chị, “Nghe nói là kẹo trái cây đó, hôm trước nhà người ta cưới, em đặc biệt để dành cho chị đấy.”
Đôi mắt Đại Nha bừng sáng, nụ cười rạng rỡ lộ cả hàm răng trắng.
Chị ấy rất thích ăn kẹo, nhưng nhà không dư dả để ngày nào cũng mua, bình thường chỉ khi nhà ai có chuyện vui mới được chia cho vài viên, không ngờ em họ lại luôn nhớ đến mình.
“Đúng là ruột thịt có khác, Thanh Thanh lâu rồi không về mà vẫn còn nhớ chị, chị ngại ghê á.”
Nhìn gương mặt thanh tú của chị họ, Phương Thanh cười rất vui, “Trong đám họ hàng của em chỉ có hai chị gái là chị, với chị Mỹ Mỹ bên nhà cô cả. Không nhớ mấy chị thì nhớ ai? Chỉ là mấy viên kẹo thôi mà, chứ bây giờ em lợi hại lắm rồi, sau này chị còn phải bất ngờ đó...”
Đại Nha cười khanh khách, bóc một viên kẹo cho vào miệng, rồi cẩn thận cất giấy gói vào túi, hai chị em khoác tay nhau ríu rít suốt đường đi.
Sau khi thắp hương cúng tổ tiên nhà họ Lưu, mẹ Phương - Lưu Xuân Hà - đứng trước mộ lẩm nhẩm hồi lâu, cuối cùng chắp tay khấn tổ tiên phù hộ cho con cháu, rồi cả nhà lại lên núi ghé qua miếu thờ xin lộc, cầu cho Phương Thanh thoát khỏi vận đen, sau đó mới men theo con đường nhỏ xuống núi.
Vừa về tới nhà, mợ cả liền lấy trái cây cúng ra khỏi túi, “Thanh Thanh, lại đây ăn miếng hoa quả cúng đi, ông bà nói ăn cái này rồi trẻ con sẽ không bị hoảng hốt nữa...”
Phương Thanh nhìn mẹ cười gượng, nhưng vì để người lớn yên lòng, cô đành cắn một miếng bánh cúng khô cứng, đến khi chị cả kéo ra ngoài chơi mới thôi.
Nơi đây vẫn còn giữ nguyên hơi thở của làng quê thời trước.
Nhà đất thấp lè tè, tường bùn vàng, những con đường đất quanh co khúc khuỷu, dọc hàng rào là những đôi giày vớ phơi khô, ở giữa thôn có giếng nước và cây hòe cổ thụ tán rộng.
Đại Nha kéo Phương Thanh đi khắp nơi giới thiệu với bà con lối xóm, có người Phương Thanh còn nhớ, có người thì chẳng tài nào nhớ nổi, đành gật đầu cho có.
Đại Nha nói hôm nay dê nhà bà Ba vừa sinh con, rủ Phương Thanh đi xem, nhưng hai chị em mới đi chưa xa đã bị người chặn lại.
“Ồ! Đại Nha, ai đây vậy? Trước giờ chưa thấy cô em này bao giờ nha...”
Một giọng nam lười nhác vang lên khiến Phương Thanh giật bắn người. Cô khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn, lập tức nhíu mày.
Sáng nay cô vừa hồi tưởng lại chuyện cũ đáng quên, không ngờ chiều đã đụng ngay kẻ đó.
Trước mặt là Lưu Đại Bảo, hắn mặc chiếc áo da đang thịnh hành, nhưng vì trời lạnh nên bên trong lại lót thêm một áo bông đen, bên dưới là quần ống loe và đôi giày da hơi quá cỡ.
Đại Nha thấy ánh mắt hắn cứ chằm chằm nhìn Phương Thanh liền chắn trước mặt, “Lưu Đại Bảo, mày nhìn cái gì? Ai là em gái mày? Đừng có ăn nói lung tung, tụi tao không có thời gian nói chuyện với mày, cút đi chỗ khác hóng mát đi!”
Lưu Đại Bảo thấy vậy chẳng những không tức giận mà còn vuốt tóc, tiến sát đến gần Phương Thanh, “Cô em từ đâu đến vậy? Tên là gì? Anh là anh Đại Bảo – con trai trưởng thôn này, có chuyện gì cứ tìm anh, anh đảm bảo lo hết cho em...”
Câu "anh Đại Bảo" khiến Phương Thanh muốn ói. Quả nhiên, tên Lưu Đại Bảo này vẫn trơ trẽn như xưa. Cô không buồn nhìn hắn lấy một cái, kéo chị họ đang định cãi nhau với hắn rồi quay đầu chạy đi thật nhanh.
Lưu Đại Bảo thấy “em gái xinh đẹp” chạy mất, khập khiễng đuổi theo, nhưng hắn chân thọt, chạy mấy bước đã không thấy bóng dáng hai người đâu, tức quá dậm chân tại chỗ.
Phương Thanh kéo Đại Nha chạy một hồi mới dừng lại thở dốc: “Chị họ, người đó không phải dạng tử tế gì, chị cũng là con gái, sau này tránh xa hắn ra.”
Đại Nha nghe em gái dặn thì chẳng hề để ý, xua tay: “Ái chà, không sao đâu. Với cái vóc người ốm nhách của hắn, chị đè được ngay. Yên tâm đi, chị không ngán hắn đâu!”
Nhìn Đại Nha vỗ ngực cam đoan, Phương Thanh vừa đau đầu vừa không biết giải thích sao cho phải. Chẳng lẽ lại nói sau này chính tên đê tiện Lưu Đại Bảo đó sẽ khiến nhà hai cậu bị chèn ép? Cô ngập ngừng mãi, cuối cùng chỉ dặn đi dặn lại chị họ phải cẩn thận người này.
Sau chuyện đó, hai chị em cũng không còn tâm trạng đi dạo nữa, đổi đường rồi nhanh chóng về nhà. Nhưng không ngờ hôm sau, vừa ra khỏi cửa đã lại bị Lưu Đại Bảo chặn đường.
Nhìn hắn hôm nay ăn mặc như con công đực, Phương Thanh và Đại Nha chỉ biết đen mặt. Phương Thanh không buồn lên tiếng, kéo chị họ định lách đi, nhưng có kinh nghiệm ngày hôm qua, Lưu Đại Bảo nhanh tay định túm lấy cô, lại bị Đại Nha đẩy ra.
“Lưu Đại Bảo, mày còn động tay lần nữa thử xem! Xem tao có đánh chết mày không!”
Lưu Đại Bảo chẳng hề để Đại Nha vào mắt, cứ nháy mắt với Phương Thanh, “Em gái Phương Thanh ơi, thấy anh mặc bộ đồ này đẹp không? Anh đặc biệt ăn diện để rủ em đi chơi đó. Nghe nói thôn bên chiếu phim, để anh đưa em đi nhé?”
Đại Nha nhìn dáng vẻ đáng ghét của hắn thì thấy buồn nôn: “Xì! Câm miệng cho tao! Ai là em gái mày? Đừng có nhận bừa! Thanh Thanh muốn đi đâu cũng không cần mày lo! Biến đi, đừng chắn đường!”
Không ngờ Lưu Đại Bảo sầm mặt, đẩy Đại Nha ra rồi lao về phía Phương Thanh.
Nhưng Phương Thanh bây giờ đã chẳng còn là cô bé yếu đuối năm nào. Cô bắt lấy tay áo Lưu Đại Bảo, chân trụ vững rồi quét ngang một cái, khiến hắn “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Phương Thanh thấy thế thì lùi lại một bước, cười nhạt, “Xét về vai vế, anh là chú họ của tôi, hành lễ lớn thế này, tôi thật không dám nhận đâu.”