Cả nhà Phương Thanh chọn một ngày trời nắng đẹp, tay xách nách mang trở về thôn Lưu Gia.
Lúc này chưa có phương tiện giao thông tiện lợi gì, mẹ Phương dắt theo hai đứa nhỏ đứng đợi hơn nửa tiếng ở đầu phố Thủy Tuyền, cuối cùng cũng thấy một chiếc xe ô tô lắc lư chạy tới.
Trong xe nồng nặc mùi dầu diesel, Phương Thanh bịt mũi tựa vào vai mẹ nghỉ ngơi, tuy đã hồi phục nhưng thi thoảng cô vẫn còn buồn nôn. Mẹ Phương sợ đầu Phương Thanh vừa khỏi, chịu không nổi xóc nảy, bèn quấn thêm cho cô một chiếc mũ bông dày.
“Hôm qua cảnh sát ở đồn tới nhà hỏi lại tình hình, nói người đánh con đã bị bắt rồi, là học sinh lớp 11 trường con đó. Thanh Thanh, con lại đắc tội với học sinh lớp 11 lúc nào thế?”
Phương Thanh cười khổ lắc đầu: “Mẹ, con cũng không biết nữa. Có lẽ gần đây thật sự xui xẻo quá. Về bên ngoại, mình lên núi thắp hương một chuyến nhé.”
Mẹ Phương lải nhải suốt dọc đường, kể may mắn thế nào khi hai anh em nhà họ Ôn nhanh trí, kịp thời phát hiện Phương Thanh mất tích, nếu không thì lần này e là cô thật sự đã bị chôn trong khu đất lạnh lẽo rồi.
Nghe mẹ nói, lòng Phương Thanh không khỏi có chút sợ. Chuyện này ở kiếp trước chưa từng xảy ra, Phương Thanh không khỏi nghi ngờ: chẳng lẽ do mình trọng sinh nên đã làm thay đổi một vài sự kiện, kéo theo một loạt phản ứng dây chuyền? Vậy thì sau này có lẽ nhiều chuyện cũng sẽ khác với ký ức kiếp trước.
Phương Thanh không biết đó là tốt hay xấu, nhưng điều đó khiến cô càng khát khao trở nên mạnh mẽ hơn. Vì chỉ khi bản thân đủ mạnh, cô mới không phải sợ hãi trước những nguy hiểm này.
Suốt cả đoạn đường, Phương Thanh cứ nghĩ mãi về những sự kiện lớn từng xảy ra ở kiếp trước, suy tính xem làm sao thay đổi vận mệnh của mình, rồi chẳng biết từ khi nào đã thiếp đi trong xe.
Thôn Lưu Gia nằm ở hướng tây bắc huyện Tĩnh Đàm, bốn bề núi non bao bọc, bên cạnh là một con sông lớn chảy qua, nhà cửa thưa thớt nằm rải rác giữa hai dãy núi, người dân đời đời làm ruộng mưu sinh.
Sau khi xuống xe ở bên quốc lộ, họ đi bộ băng qua một cánh đồng ngô, từ xa đã thấy từng dãy nhà thấp thoáng dưới chân núi.
Bốn người nhà họ Phương tay xách nách mang bước vào thôn, lập tức thu hút ánh mắt của mấy người dân đang phơi nắng bên đường.
Từ lần trước mẹ Phương – Lưu Xuân Hà - về quê giỗ tổ đã ba năm trôi qua. Lần này trở về quê mẹ, nhìn thấy những gương mặt quê quen có lạ có ven đường nhỏ, mắt bà rưng rưng xúc động.
Mẹ Phương kéo tay Phương Thanh và Phương Minh nhiệt tình giới thiệu với bà con, lại còn vồn vã nắm tay mời bằng được họ ghé nhà chơi, mãi mới đi đến cuối thôn.
Dưới gốc cây táo to, bên phiến đá mài, mấy người đang đứng tán gẫu. Mợ cả đang khoanh tay hóng chuyện bỗng thấy ba mẹ con Lưu Xuân Hà đi tới, còn tưởng mình nhìn lầm, vội dụi mắt mấy cái, rồi bật thốt một tiếng “ôi mẹ ơi”, nhảy vội khỏi phiến đá, lao ra đón.
“Xuân Hà, đúng là Xuân Hà rồi à? Con bé này, cuối cùng cũng biết quay về rồi! Dọc đường có mệt không? Nào, đưa đồ cho chị, mau về nhà đi! Hôm qua anh cả em còn nhắc mãi, không biết hôm nay em có về không nữa!”
Phương Thanh đi sau mẹ Phương và mợ, nhìn mợ cả vui vẻ nhận lấy đống đồ từ tay mẹ, nhanh chân chạy về phía căn sân nhỏ phía trước.
Vừa bước chân vào sân, Phương Thanh chỉ kịp nhìn thấy hai gian nhà lụp xụp đã nhuốm màu thời gian phía trước, thì mợ cả đã lao vào trong nhà, hô to đầy hào hứng: “Ông nó ơi, mau ra đây, Xuân Hà về rồi!”
Ngay sau đó, tấm rèm cửa dày ở cửa chính bị vén lên, một người đàn ông dáng cao to, vẻ mặt thật thà ló đầu ra nhìn, thấy mấy người trong sân thì ngẩn ra một giây, giây tiếp theo đã cười tít mắt, chỉ mặc một áo đơn mà lao ra ngoài.
“Nhóc hai, quả đúng là em thật rồi! Chị dâu em mới nhắc sáng nay là em sắp về, anh còn không tin. Vậy mà là thật! Sao không báo trước một tiếng để anh ra đầu thôn đón?”
Dù không còn trẻ nhưng cậu cả vẫn còn khỏe mạnh, thấy cả nhà về mừng rỡ đến mức nói năng lắp bắp. Mẹ Phương thấy cậu cả cũng xúc động chẳng kém, sau màn chào hỏi vồn vã, liền kéo hai đứa nhỏ lại.
Nhìn hai đứa trẻ đã lớn phổng, cậu cả vui vẻ cười: “Đại Minh lớn nhanh thật, năm đó mới tới ngực cậu thôi, giờ cao hơn cả cậu rồi! Con bé Thanh cũng vậy, hồi nhỏ còn ngồi trên vai cậu hái táo, giờ đã là cô gái lớn rồi!”
Mợ cả cất đồ xong đi ra, vỗ mạnh vào vai cậu cả: “Ông đúng là lắm chuyện, mau để lũ nhỏ vào nhà, kẻo lạnh.”
Lúc này cậu cả mới sực nhớ ra, cười hề hề, vội vàng vén rèm mời mọi người vào.
Nông thôn thời này vẫn còn nghèo khó, chẳng giống như những gì kiếp trước Phương Thanh thấy trên TV: nhà cửa sạch sẽ, có nước máy, có hệ thống sưởi chung.
Lúc này, thôn Lưu Gia lại càng lạc hậu vì tư tưởng bảo thủ, đời này nối đời khác sống nhờ trồng trọt. Có người trẻ không muốn sống cảnh đó thì ra ngoài làm thuê, mỗi năm chỉ Tết mới về, mang theo chút tiền, chứ không mang được tư tưởng tiến bộ về làng.
Phương Thanh vừa bước vào nhà thì trước mắt tối sầm. Cô chỉ nghe thấy tiếng mọi người trò chuyện bên cạnh, còn bản thân chẳng thấy gì. Nhưng cô không hề ngạc nhiên, biết rõ là vì nhà đốt bếp quanh năm, tường đã ám đen hết rồi. Cô nhắm mắt, từ từ thích nghi, lát sau mới nhìn rõ được khung cảnh trước mắt.
Gian nhà chính vừa là bếp vừa là phòng ăn, hai bên cửa vào là hai bếp lò, đối diện cửa là một tủ gỗ, lờ mờ thấy có bát đũa bên trong, giữa nhà là một bàn cũ, trên đó còn có một bát dưa muối.
Cậu cả vén rèm bên phải mời đám người Phương Thanh vào. Đây cũng là phòng ngủ của cậu cả, vừa vào cửa, cạnh cửa sổ là một chiếc giường đất lớn, trải chiếu rơm vàng óng, một con mèo tam thể lười biếng đang nằm trên đó.
Đối diện giường là một dãy tủ gỗ đỏ, bên trên ngoài một số vật dụng sinh hoạt và cuốn lịch ra thì không có gì khác. Nhưng trên bức tường phía trên tủ gỗ lại treo một khung ảnh lớn, bên trong dày đặc các tấm ảnh đen trắng, bên cạnh còn có mấy giấy khen học tập.
Thấy Phương Thanh chăm chú nhìn những bức ảnh, mợ cả liền dắt cô đi qua, vừa đi vừa giới thiệu từng tấm ảnh.
Cậu cả và mẹ cô thì tựa bên giường đất, kể nhau nghe chuyện mấy năm nay. Hai anh em mấy năm không gặp, nói mãi vẫn chưa hết chuyện, cho đến khi con gà trống ngoài sân gáy vang mấy tiếng, mợ cả mới vỗ đùi một cái: “Chết rồi, trong nồi còn đang ninh cháo đấy, Xuân Hà, em và lũ nhỏ ngồi nghỉ, để chị đi xem xem.”
Cậu cả cũng chợt nhớ ra việc chính: “Lần này về, mấy đứa định ở lại mấy hôm? Năm nay lễ cúng tổ làm lớn hơn mọi năm, ở lâu thêm mấy ngày đi.”
Mẹ Phương gật đầu: “Anh, lần này bọn em về, ngoài chuyện thắp hương cho ba mẹ, còn có chút việc khác, thế nào cũng phải ở lại bảy tám hôm, sắp tới lại phải làm phiền anh chị rồi.”
Cuối cùng khuôn mặt hiền lành của cậu cả cũng nở nụ cười: “Không phiền, không phiền, về được là tốt rồi.”