Lúc Phương Thanh lần nữa mở mắt ra đã là giữa trưa ngày hôm sau. Ánh nắng ngoài cửa sổ chói đến nỗi khiến cô choáng váng, nhắm mắt lại nghỉ một lúc lâu mới từ từ thích ứng với ánh sáng trong phòng.
Trần nhà trắng toát, bình truyền dịch nhỏ giọt từng tiếng, và những cành cây bị gió thổi nghiêng ngả ngoài cửa sổ khiến Phương Thanh dần tỉnh táo lại.
Mình được cứu rồi?
Chắc là vậy, trong giấc mơ vừa rồi, cô cứ cảm thấy có một vòng tay ấm áp bao bọc lấy mình, dường như còn nghe được giọng của Ôn Ninh và Ôn Linh, chỉ không biết bọn họ đã tìm thấy mình bằng cách nào...
Quả nhiên hai người đó là quý nhân của cô mà.
Phương Thanh nghĩ vậy, khóe miệng khẽ cong lên nở nụ cười yếu ớt, lại vô tình kéo động đến vết thương trên đầu.
“Xít..." Đau thật.
“Nhóc con, tỉnh rồi à?” Anh trai ở bên giường nghe thấy tiếng động liền ngẩng phắt đầu dậy, thấy Phương Thanh tỉnh lại lập tức kích động chạy vọt ra ngoài.
“Bác sĩ! Y tá! Em tôi tỉnh rồi! Em tôi tỉnh rồi!”
Phương Thanh bị phản ứng của anh trai làm cho bật cười, lại vì đau đầu mà cau chặt mày lại.
“Bác sĩ, em tôi cau mày rồi! Có phải có vấn đề gì không?”
“Bác sĩ, em tôi sợ đau, tiêm thì nhẹ tay thôi nhé…”
“Bác sĩ, em tôi...”
Dù bác sĩ có tốt tính cỡ nào cũng không chịu nổi nữa, bảo y tá đẩy Phương Minh ra ngoài, cuối cùng phòng bệnh mới yên tĩnh trở lại.
Bác sĩ là một cô gái trẻ tuổi, sau khi hỏi han và kiểm tra sơ bộ cho Phương Thanh, xác nhận cô chỉ bị chấn động não nhẹ, không còn những vấn đề khác: “Tạm thời chưa phát hiện vấn đề gì nghiêm trọng, mấy hôm nay nghỉ ngơi tốt, tránh vận động mạnh, theo dõi thêm vài ngày nữa là ổn.”
Bác sĩ dặn dò xong liền cho phép Phương Minh được vào lại phòng: “Em gái cậu không sao, nhưng bệnh nhân cần yên tĩnh, cậu nên chú ý một chút.”
Phương Minh bị bác sĩ trừng mắt, ngượng ngùng gãi đầu cười trừ, vội tiễn bác sĩ ra ngoài rồi mới đóng cửa trở lại bên giường: “Nhóc con, cảm thấy sao rồi? Còn đau không?”
Phương Thanh khẽ lắc đầu, nhưng ngay cả động tác nhẹ như vậy cũng khiến đầu cô choáng váng, chỉ có thể mở miệng an ủi anh trai: “Em không sao, anh, sao em được cứu vậy?”
Nhắc đến chuyện đó, Phương Minh tỉnh táo hơn, kể lại từ đầu việc anh em Ôn Ninh phát hiện cô mất tích thế nào, làm sao huy động bạn học tìm kiếm khắp trường, cuối cùng phát hiện ra cô nằm hấp hối sau hội trường lớn ra sao, kể lại sinh động như thật.
Rồi Phương Minh nghiêm mặt nói: “Vì vết thương của em ở sau đầu, rất rõ ràng là có dấu hiệu bị đánh, nên sau khi đưa em đến bệnh viện, mẹ và Ôn Ninh đã đến đồn cảnh sát báo án. Hôm qua mẹ ở đó ghi lời khai cả ngày, nên anh thức canh em suốt đêm.”
Nghe đến đây, Phương Thanh nở nụ cười yếu ớt: “Anh vất vả rồi, em lại làm phiền mọi người nữa rồi.”
Phương Minh giả vờ giận dữ trợn mắt: “Lại nói bậy! Em là em gái anh, chăm sóc em chẳng phải là việc anh phải làm sao? À đúng rồi, đói không? Muốn ăn gì không?”
Phương Thanh vừa tỉnh, lại bị đánh vào đầu nên vẫn còn buồn nôn, chỉ uống được chút nước rồi lại mơ màng thiếp đi.
Lần này, trong giấc mơ không còn là vùng hoang vu gió lạnh nữa, mà là ánh sáng dịu dàng ấm áp. Phương Thanh thấy một bàn tay đẹp đẽ, dắt mình đi vào một biển hoa...
Việc Phương Thanh bị tấn công khiến nhà trường cực kỳ coi trọng. Ban lãnh đạo cho rằng trong môi trường học đường thiêng liêng lại liên tiếp xảy ra các vụ tấn công học sinh, đó là do nhà trường đã thất bại trong công tác giáo dục tư tưởng.
Ngày hôm sau, hiệu trưởng phát động nhiệm vụ giáo dục tư tưởng khẩn cấp trong kỳ nghỉ. Các giáo viên chủ nhiệm phải đến từng nhà truyền đạt chỉ thị: Hễ là học sinh của trường trung học số 1 Kính Đàm, ngoài việc hoàn thành bài tập trong kỳ nghỉ, còn phải viết ba bài tổng kết tư tưởng; đồng thời nghiêm cấm tham gia các hoạt động bất hợp pháp cùng người xấu trong xã hội. Nếu phát hiện có hành vi đạo đức xấu, nhẹ thì cảnh cáo, nặng thì bị đuổi học.
Sau vài ngày điều dưỡng trong bệnh viện, Phương Thanh được xuất viện về nhà. Tuy vết thương ban đầu trông đáng sợ, nhưng chẳng qua chỉ chảy một chút máu, may là không để lại di chứng.
Thế nhưng trong nửa năm Phương Thanh liên tiếp gặp nguy hiểm, ba mẹ Phương vô cùng lo lắng. Ngay cả bà nội vốn ít quan tâm đến nhà nhánh thứ hai cũng đến thăm cô, còn nhất quyết kéo cô đi chùa cúng bái.
Đúng dịp Tết cận kề, họ hàng bên nhà mẹ Phương ở thôn Lưu Gia tổ chức lễ tế tổ thường niên. Mẹ Phương nhớ trên núi ở quê có một ngôi chùa linh thiêng, nên sau khi Phương Thanh hồi phục có thể đi lại, liền đưa hai anh em trở về thôn Lưu Gia.
***
Đồn cảnh sát, phố Dung Hoa, huyện Kính Đàm.
Triệu Sảng ngồi trong phòng thẩm vấn, gương mặt thản nhiên nhìn cảnh sát đối diện: “Chú cảnh sát, cháu thật sự không biết tại sao Phương Thanh gì đó lại ở đó, hơn nữa cháu với nó còn chẳng quen biết, cháu không có lý do, cũng chẳng cần phải hại nó, chú nói có phải không?”
Cảnh sát không đổi sắc mặt nhìn cô ta: “Triệu Sảng, bây giờ là chúng tôi đang hỏi cháu. Hôm xảy ra vụ việc, rốt cuộc cháu ở đâu, đã làm những gì? Đề nghị cháu đừng lảng tránh, trả lời thành thật.”
Triệu Sảng trước khi vào cấp ba từng lăn lộn với đám lưu manh ngoài xã hội, cũng từng vào đồn vài lần, nên đối mặt với cảnh sát chẳng hề sợ hãi, thản nhiên dựa vào ghế, tỏ vẻ không quan tâm.
“Dù sao cháu có nói thì mấy chú cũng không tin. Con nhỏ Phương Thanh bị đánh ngất ở đó, làm sao cháu biết được? Cảnh sát các chú cũng không thể ép cung bức cung chứ? Hơn nữa cháu còn là trẻ vị thành niên, căn bản không cần chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Nghe đến đây, cảnh sát liếc mắt ra hiệu cho đồng sự, rồi bật đoạn ghi âm:
“Chú cảnh sát, chuyện này thật sự không phải tụi cháu làm. Là chị Sảng! Chị ấy thích đàn anh Ôn Ninh học lớp 11, mà con nhỏ Phương Thanh cứ hay thân thiết với anh ấy, nên chị ấy bảo tụi cháu tìm cơ hội dằn mặt Phương Thanh một trận. Nhưng mà nhỏ đó bình thường quá cảnh giác, ngoài đi học, ăn cơm, ngủ thì chẳng bao giờ ra khỏi ký túc xá, nên lần dọn vệ sinh này, chị Sảng mới nhờ người trong hội học sinh cố ý phân nó đến hội trường lớn hẻo lánh, rồi tụi cháu đến dạy cho nó một bài học.
Nhưng người ra tay không phải cháu, là Tiểu Hồng! Nói muốn chôn luôn cũng là con đó! Cháu còn can nữa mà bọn nó chẳng nghe! Chú cảnh sát, cháu khai hết rồi, thả cháu ra được không...”
Khi đoạn ghi âm phát lên, lúc đầu Triệu Sảng vẫn vờ như không có gì, dần dần trở nên căng thẳng hơn. Đến khi nghe người ta nói là do cô ta sai khiến thì không thể ngồi yên được nữa.
“Bọn họ nói bậy! Không liên quan gì đến cháu hết! Không phải cháu sắp đặt!”
Nhưng cái ghế thẩm vấn đã trói cô ta lại, cả người giống như dã thú bị dồn vào đường cùng, gào rú điên cuồng.
Cảnh sát đập bàn cái “rầm”, ánh mắt như lưỡi kiếm băng lạnh: “Vậy thì khai thật cho rõ! Bằng không, dù cháu là vị thành niên, cũng vẫn có thể bị pháp luật trừng trị!”
Triệu Sảng bị tiếng quát kia dọa sợ, cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngồi yên, khai ra tất cả.