Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 21: Tổng vệ sinh

Trước Sau

break

Từ sau lần xảy ra chuyện không vui trước đó, Tôn Trường Khanh vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện tử tế với Phương Thanh.

Tuy bây giờ hai nhà đã không còn hôn ước, nhưng Tôn Trường Khanh vẫn cảm thấy trong lòng nghẹn một cục tức, phải nói rõ ràng với Phương Thanh mới cam tâm.

Vốn hôm nay vừa công bố thành tích, các khối đều không có tiết học, cậu ta vừa hay rảnh rỗi nên đến trường, ai ngờ lại bắt gặp cảnh tượng như thế này.

Cậu ta lạnh lùng nhìn hai người đang tụ tập nói cười vui vẻ ở đằng xa, nắm chặt nắm đấm.

Cậu ta đã nói mà, sao Phương Thanh lại vô duyên vô cớ từ chối mình được. Cả huyện Kính Đàm này, người xuất sắc như cậu ta đâu có mấy người, dù hai bên đã nhiều năm không gặp, có chút xa lạ cũng là chuyện thường, nhưng cũng không đến mức chán ghét mình đến thế, hóa ra là đã thích người khác rồi!

Hừ! Quả nhiên đúng như ba nói, là một con đĩ không biết xấu hổ!

Tôn Trường Khanh càng nghĩ càng giận, xắn tay áo lên rồi lao thẳng về phía hai người: “Để xem tao đánh nát mặt thằng ẻo lả này, xem mày còn thích được không!”

Còn cách Ôn Ninh một bước, Tôn Trường Khanh đã vung nắm đấm nhắm thẳng vào mặt ânh.

Nhưng bất ngờ đã xảy ra.

Một quả bóng chuyền không biết từ đâu bay tới, trúng ngay giữa mặt Tôn Trường Khanh, khiến cả người cậu ta ngã ngửa ra sau, mắt tối sầm, rồi ngất xỉu.

Phương Thanh đang trò chuyện rôm rả với mọi người, chợt thấy một bóng đen lao tới, cô theo phản xạ bèn kéo Ôn Ninh né sang một bên. Tiếp theo đó là một tiếng rên khẽ khiến mọi người chú ý, quả bóng chuyền bị bật văng nằm lăn dưới chân, đám học sinh lập tức tản ra, cuối cùng cũng thấy rõ người nằm dưới đất.

“Á! Bóng bay trúng người rồi!”

“Mau xem xem có sao không?”

Đám học sinh xung quanh nhanh chóng xúm lại, có người tốt bụng còn vỗ vỗ mặt Tôn Trường Khanh giúp cậu ta tỉnh lại. Nhưng Tôn Trường Khanh vừa mở mắt, đã thấy Phương Thanh và Ôn Ninh đang đứng đó nhìn mình như xem khỉ trong lồng, cảm giác như bị lột sạch đồ giữa phố cho người ta xem, cậu ta kích động đến mức lại ngất thêm lần nữa.

“Lại ngất rồi! Mau, mau khiêng cậu ta đến phòng y tế!”

“Chậc chậc, xui xẻo thật, ăn một quả bóng mà mặt méo luôn rồi...”

“Học sinh vừa rồi trông quen quen thì phải...”

Phương Thanh nhìn nam sinh đang bị khiêng đi, lẩm bẩm nói nhỏ. Còn Ôn Ninh đứng bên cạnh thì không nói một lời, nhưng ánh mắt mỉm cười kia lại lạnh như băng.

Anh nhìn quả bóng dưới đất, rồi lại liếc sang nhóm nữ sinh trên sân bóng chuyền phía sau đang vội vã rút lui, trong mắt lóe lên tia suy nghĩ.

***

Buổi chiều toàn trường tổng vệ sinh, Phương Thanh cùng mười mấy học sinh cùng lớp được phân công dọn dẹp và sắp xếp lại hội trường lớn.

Hội trường lớn nằm phía sau căng-tin trường, thường ngày ít có người qua lại, vì thế ngoài việc lau kính, còn phải cắt bỏ hết cỏ dại xung quanh.

“Phương Thanh, em dẫn người đi lấy liềm cắt cỏ, mấy bạn khác theo chị vào trong, trước tiên xếp gọn ghế lại, những người còn lại phụ trách lau sàn...”

Chị khóa trên phụ trách phân công công việc dựa theo số người rồi tuyên bố bắt đầu làm việc.

Phương Thanh cùng vài nữ sinh đến phòng lao động của trường mượn được công cụ, rồi mỗi người được chia một khu vực, bắt đầu cắt cỏ dại.

Ngôi trường này được xây dựng trên một bãi tha ma bỏ hoang, vì điều kiện tài chính eo hẹp, nên khi xây dựng ban đầu chỉ xử lý qua loa, không được dọn dẹp kỹ càng.

Vì vậy, đến giờ vẫn còn nhiều khu vực trong trường hoang vu rậm rạp.

Phương Thanh đeo găng tay, bắt đầu dọn cỏ xung quanh hội trường. Có lẽ đã rất lâu không ai qua lại, cỏ dại ở đây cao tới nửa người. Tuyết mấy hôm trước vẫn chưa tan hết, từng cơn gió lạnh thổi qua khiến đám cỏ đung đưa phần phật, khung cảnh yên tĩnh khiến người ta cảm thấy bất an.

Dù đã từng chết một lần, nhưng bản chất Phương Thanh vẫn chỉ là một cô bé, nơi vắng vẻ âm u thế này ai cũng sẽ sợ.

Phương Thanh duỗi lưng nhìn về phía xa nơi bạn học khác cũng đang làm việc, chỉ lờ mờ thấy chiếc khăn quàng đỏ, nhưng không nghe thấy tiếng nói chuyện.

Quay lại nhìn khu vực mình đã dọn, thấy cũng tạm ổn, Phương Thanh liền xách liềm định quay lại tập hợp.

“Két!”

Một tiếng bước chân rõ ràng vang lên phía sau, Phương Thanh biết đó là tiếng giày dẫm lên tuyết, nhưng rõ ràng lúc nãy cô đâu thấy có ai, vậy tiếng bước chân này...

Từ đâu tới?

Dù không làm chuyện gì xấu, nhưng Phương Thanh vẫn thấy sợ những hiện tượng không thể giải thích bằng khoa học này, cô lập tức chạy về phía bạn học khi nãy, nhưng đến nơi thì chẳng thấy ai!

Người đâu rồi? Vừa mới còn ở đây cơ mà!

Lúc này trời cũng đã nhá nhem tối, gió chiều thổi qua bãi cỏ hoang như tiếng quỷ khóc sói gào, Phương Thanh rốt cuộc không nhịn được nữa, định bỏ chạy.

Nhưng một cú đánh mạnh sau gáy khiến cô lập tức mất hết sức, đổ vật xuống đất, trước khi ngất xỉu chỉ kịp thấy một đôi giày thể thao cũ kỹ...

Tổng vệ sinh cũng gần kết thúc, giáo viên cùng thành viên hội học sinh lần lượt kiểm tra các khu vực, kiểm đếm bàn ghế và dụng cụ, đóng cửa sổ lại, rồi thông báo kết thúc buổi lao động.

“Ơ? Hình như thiếu hai người thì phải.”

Một hội viên hội học sinh cầm sổ điểm danh ngờ vực, vừa rồi không thấy cô nữ sinh xinh xinh lớp mười kia đâu cả.

Một người khác vừa xoa cổ vừa xua tay, “Xì, chắc trốn rồi, lần nào tổng vệ sinh mà chẳng có học sinh lười biếng, chắc thấy chỗ này rộng không ai để ý, nên tìm chỗ nào ấm áp trốn mất tiêu rồi!”

Đối phương thấy cũng có lý, hai người bèn khóa cửa sắt ngoài hội trường rồi rời đi.

“Mau về thôi, nhìn trời âm u thế này, tối lại có tuyết mất...”

Gió lạnh thổi qua khiến cánh cổng sắt rung lên lách cách, đám học sinh đã đi xa hoàn toàn không nghe thấy tiếng cầu cứu yếu ớt vọng ra từ bụi cỏ sâu phía sau...

Ôn Linh quấn khăn choàng, ôm sách đứng chờ trước cửa lớp Phương Thanh một lúc lâu, thấy học sinh lớp cô đã về gần hết mà vẫn không thấy bóng dáng Phương Thanh đâu, cô ấy càng thêm sốt ruột.

“Cái con chết tiệt này đi đâu rồi? Bình thường tan học hăng lắm cơ mà, hôm nay lại chưa về?”

Ôn Linh thấy một cô bạn mũm mĩm có quan hệ khá tốt học cùng lớp với Phương Thanh đi ngang, bèn chạy lại kéo tay hỏi: “Bạn ơi, cho mình hỏi Phương Thanh làm ở đâu vậy, sao giờ còn chưa thấy về?”

Vương Tuyết Phi vừa mới dọn dẹp xong, mà cô ấy cũng không làm cùng khu với Phương Thanh, thật sự không để ý cô đã đi đâu.

“Mình cũng không biết, nhưng lúc lau kính có thấy hình như cậu ấy ở bên hội trường. Hay cậu đợi thêm chút nữa, chỗ đó nhiều việc cũng nên...”

Ôn Linh gật đầu, nếu là hội trường thì làm chậm cũng có lý, nhưng chờ mãi đến khi mấy đợt học sinh khác đã về hết mà vẫn chưa thấy Phương Thanh đâu, rốt cuộc cô ấy không thể nhịn nữa.

“Bạn ơi, bạn có thấy Phương Thanh không? Bạn biết cậu ấy ở đâu không?”

Nữ sinh kia lắc đầu, “Không biết nữa, bạn thử hỏi mấy người khác xem.”

Ôn Linh bắt lấy một học sinh rồi hỏi, cứ thế hỏi tới mấy người, cuối cùng cũng biết được địa điểm cuối cùng Phương Thanh xuất hiện.

“Bạn nói là, lúc đầu các bạn đều ở sau hội trường cắt cỏ, rồi sau đó không thấy cậu ấy nữa đúng không?”


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc