Ủy viên thể dục Trương Hải Yến tức đến nghiến răng nghiến lợi khi thấy hai người kia chỉ đứng ngoài đường chạy hò hét cổ vũ, liền xách cổ áo hai người ném thẳng vào sân.
“Hai người hôm nay không chạy xong thì đừng hòng về ký túc xá.”
Sau đó, Trương Hải Yến liếc đồng hồ lớn trên nóc tòa nhà trường, không chút nể nang tuyên bố: “Còn nửa tiếng nữa là đóng cổng ký túc rồi...”
Vừa bị dụ dỗ vừa bị ép buộc, cuối cùng hai người cũng thỏa hiệp, lề mề nhập vào dòng người đang chạy bộ.
Nhưng có một đoạn đường chạy không có đèn, cả nhóm phải mò mẫm trong bóng tối, rất dễ va vào nhau. Phương Thanh vốn biết điều này từ trước nên cố ý chậm lại, giữ khoảng cách với người khác.
Mấy tháng nay đấu đá với đám người kia, Phương Thanh đã rèn được giác quan nhạy bén trước mùi âm mưu. Nhìn biểu hiện của mấy người như Vương Tĩnh, cô lập tức hiểu bọn họ chắc chắn không có ý tốt.
Phương Thanh dần tách khỏi nhóm, nhân lúc Trương Hải Yến ở xa không nhìn thấy, lặng lẽ rẽ vào một hướng khác.
Ai ngờ lần rẽ này lại khiến cô tình cờ bắt gặp hai bóng người đang ôm nhau.
Trời ơi, có người yêu sớm hả?!
Tuy Phương Thanh chưa từng yêu đương nhưng cũng hiểu bị bắt gặp trong tình huống này thì xấu hổ cỡ nào. Cô bèn chậm rãi dừng lại, định mượn bóng cây thông để lặng lẽ chuồn đi.
Nhưng sự tò mò thắng thế, mượn ánh sáng lờ mờ, cô liếc nhanh một cái, một trong hai người nhìn hơi quen quen, quần áo hình như giống hệt bộ buổi chiều Ôn Ninh mặc? Đang nghi hoặc thì người kia lại ngẩng đầu lên, để Phương Thanh nhìn rõ ràng.
Hóa ra cũng là con trai?!
Phương Thanh suýt nữa vấp ngã, cố đứng vững, vừa che miệng vừa tiêu hóa cú sốc này. Trời ơi, nam thần của trường, không ngờ lại thích con trai?! Bảo sao quanh anh không có tin đồn tình cảm nào, thì ra là vì thế...
Nghĩ tới đây, Phương Thanh lại liên tưởng tới gương mặt đẹp đến quá đáng của Ôn Ninh, bất giác cảm thấy thông suốt: Vậy từ nay thêm một người chị em, hình như cũng không tệ.
Cuối cùng buổi chạy đêm cũng kết thúc, Phương Thanh và Ôn Linh lê lết quay về ký túc như hai con chó chết, ai dè lại đụng nhóm Ôn Ninh giữa đường.
Vì vô tình chứng kiến cảnh kia, Phương Thanh bỗng nhiên không còn cảm giác ngại ngùng khi đối diện với Ôn Ninh như trước. Cô kéo Ôn Linh lại, chủ động chào hỏi, rồi còn nháy mắt đầy ẩn ý với Ôn Ninh một cái, khiến người xung quanh đều mờ mịt.
Ôn Ninh nhìn biểu cảm quái gở của Phương Thanh cũng chẳng hiểu cô định làm gì. Nhưng từ lần cái mũ bông kia, anh đã thấy Phương Thanh khá thú vị, chỉ cười nhẹ rồi không để tâm đến hành vi kỳ lạ đó nữa.
Nhưng hai nhóm tách ra rồi, mỗi bên lại có cách hiểu khác nhau.
Ôn Linh nghiêm túc kéo Phương Thanh về ký túc, vào đến chỗ không người thì hạ giọng chất vấn: “Vừa rồi là sao đấy? Cậu nháy mắt với anh trai mình làm gì? Khai mau, hai người sau lưng mình có chuyện gì?!”
Phương Thanh nhìn Ôn Linh, trong đầu toàn là chuyện nên hay không nên kể với cô ấy việc anh trai cô ấy thích con trai. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định giữ bí mật cho Ôn Ninh. Dù sao, đây cũng là chuyện riêng của người ta, mình vô tình phát hiện thì cũng không nên lôi ra kể.
“Thật ra thì, chỉ là... một vài bí mật nhỏ giữa bạn bè thôi, nhưng mình không thể nói được. Cậu cũng đừng hỏi nữa. Mình là người có nguyên tắc, không thể tiết lộ đâu.”
Trong khi đó, bên Ôn Ninh, cậu bạn thân khoác vai anh, vẻ mặt gian xảo đầy hóng hớt: “Hôm trước mình đã thấy cậu đối với cô nữ sinh đó không giống bình thường, lần này còn dám nháy mắt giữa chốn đông người. Nói đi, cậu phải lòng người ta rồi đúng không?”
Ôn Ninh mặt lạnh tanh hất tay tên bạn xuống: “Liên quan gì cậu? Nhớ trả áo cho mình.” Rồi quay lưng đi thẳng, để lại thằng bạn đứng tại chỗ mắng anh keo kiệt...
Từ hôm đó, Phương Thanh và Ôn Ninh đột nhiên trở nên thân thiết một cách kỳ lạ.
Đi ăn thì ngồi chung bàn, lên thư viện thì học cùng nhau, có gì ngon hay hay đều chia sẻ, thậm chí có hoạt động gì cũng rủ nhau đi cổ vũ...
Hôm đó, nhìn đám con trai đang nỗ lực thi đấu trên sân bóng, Ôn Linh cổ vũ mệt bèn ngồi xuống uống nước, ai ngờ vừa uống được một ngụm thì bị tiếng thét hưng phấn của Phương Thanh ở bên cạnh dọa sặc.
“Khụ khụ khụ... Phương Thanh chết tiệt! Cậu muốn hù chết mình à! Khụ khụ khụ...”
Phương Thanh thấy Ôn Ninh ghi bàn, hưng phấn hét theo đội cổ động, thấy cô ấy sặc thì vội vàng vỗ lưng giúp cô ấy thở.
“Không sao chứ? Sao lại bị sặc nước vậy, để mình vỗ vỗ cho. Đỡ hơn chưa?”
Ôn Linh ho một hồi mới thở nổi, trừng mắt nhìn bạn thân: “Lần trước mình rủ cậu đi xem bóng, cậu đâu có hào hứng như này? Gần đây cậu kỳ lạ lắm đó, có chuyện gì giấu mình phải không...”
Phương Thanh nhìn Ôn Linh một cái: “Cậu nghĩ nhiều rồi, chúng ta là chị em tốt, mình có gì mà không nói với cậu chứ? Nào, dậy đi, anh cậu sắp ghi bàn nữa rồi kìa!”
Ôn Linh cổ vũ như cái máy, trong lòng thì hoài niệm về Phương Thanh dịu dàng trầm tĩnh trước đây. Ai nói cho cô ấy biết, rốt cuộc con nhỏ này đã trải qua chuyện gì mà biến đổi tính cách dữ vậy chứ!
Nghĩ tới những thay đổi của Phương Thanh, hình như bắt đầu từ đợt chạy đêm đó. Từ hôm đó trở đi, con nhỏ như tuột dây cương, ngày nào cũng phát rồ.
Ôn Linh âm thầm thề, nhất định phải điều tra cho ra, rốt cuộc đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì với Phương Thanh! Cô ấy phải tìm lại phiên bản hiền lành, trầm tĩnh ban đầu của bạn mình!
***
Các thiếu niên trên sân thi đấu hết mình. Tuy dáng người Ôn Ninh có vẻ gầy gò, nhưng cởi áo khoác ra thì cơ bắp rõ ràng, điều này khiến các thiếu nữ đứng quanh sân hò hét đến sôi máu.
Khi Ôn Ninh ném thành công một cú ba điểm đẹp mắt, trận đấu kết thúc. Xung quanh sân, đám nữ sinh bị khí chất và thân hình của các nam sinh kích thích, thi nhau la hét điên cuồng. Phương Thanh xoa xoa lỗ tai có chút khó chịu, bất lực cười cười.
Nhưng cảnh tượng đẹp đẽ thế nào cũng sẽ bị những âm thanh chướng tai làm loạn. Vương Tĩnh và Hoàng Lệ Lệ đứng một bên, thấy Phương Thanh cười rạng rỡ thì tức đến nghẹn họng.
“Coi cái mặt nó kìa, vì tiếp cận nam thần mà cũng liều thật đấy, ngày nào cũng bám lấy hai anh em họ nịnh bợ!”
“Đúng vậy, còn dám mặt dày ăn cùng bàn! May mà nam thần có giáo dưỡng, chứ mà là tao là tao nôn luôn rồi!”
“Ê ê, nam thần đi về phía này rồi! Mau mau, nước đâu, mang nước tới!”
Trong tiếng háo hức của đám nữ sinh, Ôn Ninh quả thật đi tới, nhưng lại rẽ ngang trước mặt bọn họ, dừng lại trước mặt Phương Thanh.
“Cho anh à? Cảm ơn nhé.”
Giọng nói kèm theo hơi thở nóng hổi phả tới, một bàn tay vươn ra nhanh như chớp, giật lấy chai nước trong tay Phương Thanh. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Ôn Ninh đưa chai nước mà cô vừa uống lên miệng.
“Ơ, cái đó em vừa...”
Ôn Ninh uống vài ngụm xong, trả lại chai nước cho Phương Thanh, nói một câu cảm ơn rồi xoa đầu em gái ở bên cạnh, khoác áo lên vai, cùng đồng đội rời sân.
Đám nữ sinh nhìn thấy cảnh đó, tức đến mức đồng loạt ném chai nước xuống đất. Nhưng vì có Ôn Linh ở đó, họ không tiện nói gì, chỉ có thể âm thầm nguyền rủa Phương Thanh là con hồ ly tinh.
Ôn Linh la ầm đòi đi tắm, kéo Phương Thanh về ký túc. Dọc đường, Phương Thanh vừa đi vừa nhìn chai nước trong tay, mặt đầy u sầu: “Thôi bỏ đi, đều là chị em cả, là chị em cả mà...”