Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 17: Hóa giải hiểu lầm

Trước Sau

break

Ôn Ninh thấy buồn cười, bước ngang qua với vẻ mặt bình thản, nhưng khóe mắt vừa liếc thì lại khựng lại.

“Phương Thanh? Sao em còn ở trường giờ này?”

Phương Thanh đang ngồi vắt chân học bài, bị người trước mặt bất ngờ xuất hiện dọa cho giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy, lúc này mới nhìn rõ là Ôn Ninh.

“Ơ, sao anh cũng ở trường vậy?”

Ôn Ninh thấy cô như vậy, liền ngồi xuống cạnh, hỏi:

“Trông sắc mặt em kém thế kia, cãi nhau với gia đình à?”

Phương Thanh dịch người sang một bên, nghe đến câu đó thì cúi đầu gật nhẹ:

“Không phải em nổi loạn, mà là phụ huynh đang trong thời kỳ nổi loạn thì có.”

Ôn Ninh gật gù tỏ vẻ hiểu chuyện, chuyện như vậy trong nhà anh cũng chẳng hiếm, chỉ khác là anh thường là người ngoài cuộc, nhìn em gái mình và ba mẹ đấu nhau không ngừng.

Nhưng thấy Phương Thanh buồn thiu thế kia, anh cảm thấy cũng nên an ủi một chút:

“Khụ, thật ra mấy chuyện này là chuyện nhỏ thôi. Cuộc sống mà, làm sao tránh được va chạm hay hiểu lầm, chỉ cần nói rõ là được.”

Phương Thanh máy móc gật đầu, nhưng vẫn im lặng không nói gì. Sự nghi ngờ của mẹ khiến bao nhiêu phấn khởi, vui mừng của cô lập tức biến thành đắng chát. Tại sao cha mẹ không thể tin con mình? Trong mắt họ, con cái chỉ là đám ngây thơ không hiểu gì, không có chút kỹ năng sống nào, ra đường là bị lsẽ bị lừa thê thảm sao?

“Không phải họ không tin em mà là lo cho em thôi."

Lời Ôn Ninh vừa khéo trả lời đúng nỗi nghi ngờ trong lòng cô. Phương Thanh ngẩng đầu nhìn chàng trai bên cạnh, mặt đầy kinh ngạc:

“Sao anh biết em đang nghĩ gì?”

Ôn Ninh chỉ cười không đáp, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. Đến khi bị ánh mắt chăm chăm của Phương Thanh nhìn tới mức thấy mất tự nhiên, anh mới đứng dậy.

“Có chuyện gì thì phải đối mặt giải quyết, trốn tránh đâu giải quyết được gì. Em giống hệt Linh Tử, hễ gặp chuyện là tránh, như vậy không ổn.”

Nói xong anh không nhịn được giơ tay bật nhẹ quả bông trên mũ của Phương Thanh rồi quay người đi mất, để lại cô ngẩn ngơ tại chỗ.

Phương Thanh còn đang nghĩ về câu nói kia thì hành động trẻ con của anh làm cô thấy vừa khó hiểu vừa tức cười. Nhưng lời của Ôn Ninh cô vẫn nghe lọt tai. Mẹ không tin cô cũng bởi vì cô chưa có cơ hội giải thích rõ ràng, thật ra cũng không thể trách mẹ hiểu lầm...

Nghĩ vậy, cô cũng không đọc nổi sách nữa, gấp sách lại, buộc chặt mũ rồi bước nhanh ra khỏi trường. Vừa đến cổng, đúng lúc gặp anh trai đang dắt xe đạp đi tới, thế là cô đi cùng anh ấy về nhà.

Người nhà họ Phương tổ chức một buổi họp gia đình suốt cả đêm. Phương Thanh kể lý do mình muốn kiếm tiền, kể cả quá trình cố gắng thời gian qua, nhìn những tờ tiền hơn mấy chục đồng trên bàn, sắc mặt mọi người đều khác nhau.

Ba Phương Đức Tài đầy vẻ áy náy: “Là ba vô dụng, không thể cho các con có cuộc sống tốt, khiến con gái ba phải ra ngoài bán sức kiếm sống, haiz!”

Mẹ Phương cũng không vui mừng như Phương Thanh tưởng tượng, bà đẩy tiền lại cho cô: “Mẹ đã hiểu lầm con, là mẹ sai. Nhưng mẹ vẫn không đồng ý để con còn nhỏ đã nghĩ tới chuyện làm ăn buôn bán. Việc quan trọng nhất của con bây giờ là học tập. Anh con không chịu tranh giành nhưng con phải cố gắng học hành, đừng vì cái lợi trước mắt mà đánh mất tương lai tốt đẹp...”

Dù Phương Minh rất muốn ủng hộ em gái, nhưng nhìn sắc mặt cha mẹ cũng đành im lặng, chỉ lén giơ ngón cái lên dưới gầm bàn để cổ vũ em.

Phương Thanh thấy hơi buồn bực, nhưng nhớ tới bà cụ xấu xí, Phương Thanh  vẫn cắn răng giữ vững lập trường: “Con kiếm tiền không chỉ để cải thiện hoàn cảnh gia đình, mà còn là để chuẩn bị cho tương lai của chính mình. Nếu mọi người không ủng hộ thì thôi, sau này con không làm nữa.”

Cuộc họp gia đình kết thúc không mấy vui vẻ. Sáng hôm sau, Phương Thanh vẫn như thường lệ tới trường, chỉ khác là lần này là ba đưa cô đi.

Không giống anh trai đạp xe như bay, ba cô đạp rất vững vàng, hai ba con đi suốt đoạn đường chẳng nói lời nào. Mãi đến khi đến một cái dốc nhỏ, ba cô bắt đầu đạp nặng nề, hai người cùng xuống xe dắt bộ đi lên dốc.

“Thanh Thanh à, đừng trách mẹ con. Sau chuyện lần trước, bà ấy bị ám ảnh rồi, con chỉ hơi có động tĩnh là mẹ con lại lo. Làm con gái, ba mong con hiểu cho tấm lòng ba mẹ. Nhưng ba tin con, cũng ủng hộ con. Con gái ba làm gì cũng giỏi cả. Nếu thật sự con thích, thì cứ làm đi. Chỉ là... không được để ảnh hưởng đến việc học đấy nhé!”

Ba cô vừa đi vừa nói rất nhiều, khiến nỗi uất ức trong lòng Phương Thanh dần được giải tỏa. Trước giờ cô vẫn mong gia đình hạnh phúc, giờ chỉ là ba mẹ không hiểu mình, vậy mà cô lại thiếu kiên nhẫn như thế sao?

“Ba, hôm qua... con cũng có phần sai, cảm ơn ba đã hiểu cho con. Con cũng hiểu nỗi lo của ba mẹ. Nhưng ba mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ tốt bản thân, ba mẹ cũng đừng xem con là trẻ con nữa. Con đã lớn rồi, ba mẹ có thể thử dựa vào con mà..."

Nghe con gái nói vậy, Phương Đức Tài vừa thấy ấm áp vừa thấy đau lòng. Con gái ông lớn thật rồi, biết nghĩ cho người khác rồi. Khóe mắt hơi cay cay, ông vội ngẩng mặt lên nhìn trời, nở nụ cười mãn nguyện.

“Được được, ba nhớ rồi...”

Hai ba con cứ vừa đi vừa trò chuyện như vậy. Con đường nhỏ quanh co và bóng lưng rộng lớn của ba – hình ảnh ấy, nhiều năm sau vẫn luôn ở trong lòng Phương Thanh.

***

Sắp đến cuối kỳ, trường tổ chức kiểm tra thể lực để chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ, điểm thể dục cũng sẽ tính vào kết quả cuối cùng. Và lúc này Phương Thanh cuối cùng cũng nhận ra điểm yếu chí mạng của mình – môn thể dục.

Thầy giáo thể dục cầm đồng hồ bấm giờ đứng ở đích chờ Phương Thanh. Một vòng, hai vòng, khi các học sinh khác đều đã chạy xong, sân thể dục đã vắng tanh, Phương Thanh vẫn còn lết lết bò quanh sân...

Thầy giáo nhìn mặt trời sắp lặn, đã lười thúc giục Phương Thanh, bèn bảo đồng nghiệp mang cho mình một phần cơm.

“Thầy ơi, em, chạy xong rồi!” Phương Thanh mặt trắng bệch lê lết tới. Thầy ấy rất có trách nhiệm, ấn nút dừng giờ, đưa đồng hồ cho cô xem thời gian chạy 1500m của cô: “Em học sinh này, thầy nghĩ em nên luyện tập nhiều hơn, chạy bộ chỉ cần chăm chỉ luyện, sẽ cải thiện nhanh lắm.”

Phương Thanh nghiêm túc gật đầu:

“Thầy, vậy thầy nghĩ em nên điều chỉnh thế nào ạ? Lúc em chạy có cảm giác không thở nổi luôn ấy...”

Thầy giáo nhìn cô một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận: “Trường hợp của em... Thầy đề nghị đi khám bác sĩ xem sao. Biết đâu em bị dị ứng không khí!”

Đợi các thầy bưng hộp cơm đi khuất, đầu óc Phương Thanh vì thiếu oxy cuối cùng cũng phản ứng lại kịp: “Dị ứng không khí? Thầy không cần phải chọc em như thế chứ...”

Dù sao thì thành tích thể dục của cô đúng là không coi được, đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng biết cô không đạt tiêu chuẩn. Thế là cô ấy phát động toàn lớp, khuyến khích mọi người sau giờ tự học buổi tối ra sân chạy bộ, kéo theo cả những học sinh lười vận động.

Ôn Linh và Phương Thanh bị kéo ra sân, thấy sân đông học sinh đang chạy, khí thế hừng hực ấy khiến hai người cũng bị kích thích, nhìn nhau một cái rồi cùng lao ra sân.

“Cố lên bạn ơi! Chiến thắng ngay trước mắt rồi!”

“Thở đều! Chú ý giữ nhịp thở! Đúng rồi! Chạy lên nào, chạy lên...”


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc