Sau khi hai người rời đi, mấy nữ sinh đứng lại nhìn bóng lưng của Phương Thanh như có điều suy nghĩ, thì thầm vài câu rồi cũng rời sân bóng.
Tan học buổi tối, Ôn Ninh vừa thu dọn đồ đạc ra khỏi lớp thì bị mấy nữ sinh chặn lại. “Bạn Ôn, bọn mình có vài bài chưa hiểu, cậu có thể giúp bọn mình giải thích không?”
Ôn Ninh liếc qua vài người trước mặt, ánh mắt nóng bỏng của họ khiến anh cảm thấy khó chịu, liền lùi lại một bước giữ khoảng cách: “Xin lỗi, mình với các bạn không quen thân.”
Anh xoay người, nhanh chóng rời khỏi đó, để lại mấy cô gái tức tối giậm chân tại chỗ.
“Chị Sảng, chị thấy chưa? Em đã nói mà, Ôn Ninh ngoài em gái mình ra thì chưa từng thân với cô gái nào. Vậy mà hôm nay lại uống nước của cô ta, chắc chắn giữa bọn họ có gì đó!”
Cô gái được gọi là chị Sảng là chị đại lớp 11, tuy thành tích bình thường nhưng vì từng giúp đỡ vài học sinh nên dần được mọi người tôn sùng thành gương mặt nổi bật lớp 11.
Chị Sảng vẫn luôn thích Ôn Ninh, từ lớp 10 đã úp mở bày tỏ, nhưng tên này dầu muối không vào, cứng rắn mềm mỏng đều không ăn. Dù vậy, chị Sảng vẫn không làm phiền Ôn Ninh quá đáng, chỉ lặng lẽ đứng xa nhìn.
Nhưng giờ, bạch mã hoàng tử của mình lại có bóng dáng của người con gái khác bên cạnh, sao có thể chấp nhận được?
“Đi điều tra con bé đó cho tôi! Tôi muốn biết toàn bộ thông tin về nó!”
Chị Sảng hất mạnh cặp sách, sải bước bỏ đi, mấy cô gái còn lại thì chạy thẳng về ký túc xá lớp 10.
***
Thời gian trôi qua như tuyết ngoài cửa sổ, chớp mắt đã đến ngày thi cuối kỳ.
Hôm nay trường tổ chức kỳ thi học kỳ, Phương Thanh đã chuẩn bị sẵn dụng cụ từ sớm, đúng giờ vào phòng thi. Vừa nhận được đề, cô lập tức bình tĩnh lướt nhanh qua một lượt, rồi dựa vào kinh nghiệm thường ngày bắt đầu viết bài.
Nhưng khi cả phòng đang tập trung làm bài, thì phía sau cô, một học sinh len lén ngẩng đầu, thấy giám thị quay đi liền ném một mảnh giấy nhỏ xuống chân Phương Thanh.
Môn thi là Toán, độ khó không như cô tưởng tượng, Phương Thanh nhanh chóng làm đến bài tự luận cuối cùng. Khi đang viết đến bước quan trọng nhất thì giám thị bỗng đứng ngay trước bàn, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Em học sinh này, dừng làm bài.”
Phương Thanh ngẩng lên, thấy giám thị cùng chủ nhiệm khoa đứng trước mặt, không hiểu gì cả: “Thầy, sao vậy ạ?”
Chủ nhiệm khoa nhìn Phương Thanh một cái, đẩy gọng kính đen, nghiêm giọng: “Thế nào? Em gian lận trong phòng thi mà còn hỏi nữa à?"
Nhìn mảnh giấy trong tay chủ nhiệm khoa, Phương Thanh cau mày. Gì vậy trời?
“Chủ nhiệm khoa, thầy, em không hiểu. Em vẫn đang nghiêm túc làm bài, em không hề gian lận!”
Nhưng chủ nhiệm khoa chẳng buồn nghe cô giải thích: “Giấy ở ngay dưới chân em, em nói không gian lận thì ai chứng minh được?”
Phương Thanh còn định giải thích, nhưng chủ nhiệm khoa không muốn làm ảnh hưởng những học sinh khác đang thi, lập tức kéo Phương Thanh ra khỏi phòng thi.
“Chủ nhiệm khoa, em thật sự không gian lận, em không biết tại sao mảnh giấy đó lại ở dưới chân em...”
“Về phòng giáo vụ, muốn giải thích gì thì vào đó nói!”
Thế là Phương Thanh bị kéo thẳng đến phòng giáo vụ, rồi chủ nhiệm khoa gọi thêm giáo viên chủ nhiệm lớp, cô Trương, để cho cô ấy nhìn học sinh giỏi của mình thế nào!
Cô Trương vừa vào đã sửng sốt: “Phương Thanh? Sao em không thi? Chủ nhiệm khoa Hồ, cái này...”
Chủ nhiệm khoa Hồ cho trà vào ấm rồi hãm thêm chút nước nóng, nhấp mấy ngụm trà rồi ngồi xuống, nhìn về phía Phương Thanh: “Nói đi, tờ giấy này là sao? Còn ai gian lận với em nữa? Nói thật hết ra!”
Phương Thanh nóng ruột vì kỳ thi bị dang dở, nhưng vừa liếc qua mảnh giấy, cô đã hiểu, lần này mình không thể tiếp tục làm bài rồi.
“Chủ nhiệm khoa, cô, em không gian lận. Đề này với em không khó, em không có lý do gì để chép bài cả. Em cũng không biết vì sao lại có mảnh giấy dưới chân em!”
Chủ nhiệm khoa Hồ trừng mắt: “Còn cãi? Lúc tôi vào, các học sinh khác mới làm đến câu đầu của phần tự luận, còn em đã gần viết xong câu cuối cùng! Điều đó chứng minh em chẳng hề làm phần trắc nghiệm trước! Không tin, để tôi cho người lấy bài làm của em ra so với tờ giấy, xem có phải câu trả lời giống nhau không!”
Phương Thanh có lý chẳng sợ, ưỡn thẳng lưng: “So thì so, em không gian lận, đây là tốc độ làm bài bình thường của em!”
Cô Trương định bênh vực Phương Thanh, nhưng bị chủ nhiệm khoa lườm cho mấy lần, cuối cùng đành im lặng nhìn chủ nhiệm khoa sai người đi lấy bài thi, chỉ ra hiệu cho Phương Thanh đừng cãi.
Nhưng Phương Thanh ghét nhất là bị oan. Nếu hôm nay nhận bừa, sau này cô còn mặt mũi nào mà sống? cô vẫn cứng đầu ưỡn cổ lên, nhất quyết không chịu nhún nhường.
Bài thi nhanh chóng được mang tới. Trước mặt các giáo viên và chủ nhiệm kkhoa, một giáo viên bắt đầu đối chiếu hai bản đáp án.
“Tổng cộng 20 câu... Đáp án... hoàn toàn giống nhau.”
“Không thể nào! Em làm thật mà! Tại sao lại giống?” Phương Thanh hoảng hốt, trong lòng cũng thắc mắc: rốt cuộc tờ giấy kia từ đâu ra?
Nhưng chủ nhiệm khoa thì cười khẩy: “Hừ! Còn sao nữa? Em chép xong rồi vứt giấy, nên đáp án giống là đương nhiên! Nói đi, ai chuyền cho em? Đồng bọn của em là ai?”
Đầu óc Phương Thanh ,trống rỗng, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Lúc này, cô Trương đưa ra một khả năng:
“Hay là... đây chính là đáp án chuẩn của đề thi?”
Câu nói ấy khiến thầy chịu trách nhiệm ra đề rùng mình: “Cô Trương, cô nói gì phải có trách nhiệm đấy. Nếu đây là đáp án thật thì hậu quả nghiêm trọng lắm!”
Cô Trương nhìn Phương Thanh, cô ấy rất tin học sinh này, hơn nữa với thực lực của Phương Thanh, đúng là không cần phải làm chuyện mờ ấm như này.
“Thầy Lưu, tôi hiểu học trò của mình. Thành tích của em ấy rất ưu tú. Đề này với em ấy không khó, em ấy không cần phải chép bài. Tôi nghi là... có người trong tổ ra đề đã để lộ đáp án!”
Đối với nghi ngờ của cô Trương, mấy người giáo viên Lưu đều nổi giận, lập tức lấy bản gốc đề và đáp án từ tủ khóa ra so. So xong – đúng là đáp án thật!
Lần này, ngay cả chủ nhiệm khoa Hồ cũng ngẩn người: “Cái này... rốt cuộc là sao? Thầy Lưu, chuyện này là sao hả?”
Cả nhóm giáo viên bối rối. Rõ ràng đề được khóa cẩn thận, tủ không có dấu hiệu bị cạy, sao lại lộ đáp án? Hay là học sinh này thật sự làm đúng hết? Nhưng còn mảnh giấy thì sao? Các giáo viên càng nghĩ càng rối, cuối cùng liếc mắt nhìn nhau, cắn răng phủ nhận việc lộ đề.
Chủ nhiệm khoa Hồ nheo mắt, việc để lộ đề có ảnh hưởng quá lớn, cuối cùng quyết định đổ lên đầu học sinh.
“Nếu vậy thì là do em học sinh này trộm đề. Hủy kết quả thi lần này, mai thông báo trước toàn trường!”
Phương Thanh bật dậy, đôi mắt như băng nhìn chủ nhiệm khoa Hồ: “Em không làm! Mọi người không thể đổ oan cho em!”