Mẹ cười ở bên cạnh, trêu chọc bảo Áo Áo nếm thử xem, nếm không ra mùi vị gì là lại cáu kỉnh. Lúc ấy, anh làm anh trai, cố tình ăn những món ăn thơm lừng mà em gái chưa từng được nếm thử ngay trước mặt con bé, lại còn làm mặt quỷ, đặc biệt ngứa đòn.
Vô số lần tỉnh giấc giữa đêm khuya, Kỳ Lãng luôn bị giật mình.
Đó từng là khoảng thời gian ấm áp và hạnh phúc nhất của gia đình bốn người bọn họ.
Người anh trai cụp mắt xuống, chợt anh không dám tin vào những gì mình đang thấy trong lòng bàn tay.
Nguyên tác vẫn tiếp tục truyền tải vào não.
Áo Áo ở tít tận kỷ nguyên tinh tế xa xôi nhưng hình ảnh trong đầu chưa từng dừng lại.
Trong nguyên tác, quả thật cô bé đã tỉnh lại sau nhiều năm hôn mê.
Thế nhưng...
"Áo Áo, tay em..."
Ồn quá, cục cưng nhỏ cảm thấy quá ồn ào.
Ở thế giới này, cô bé chưa từng nghe thấy nhiều âm thanh hỗn tạp truyền đến từ bốn phương tám hướng như vậy.
Trông thấy trước mắt toàn là xác chết, trên mặt Áo Áo còn vương cả vết máu bắn lên.
Cô bé lẻ loi đứng tại chỗ.
Từ nhỏ đến lớn, Áo Áo sống bằng nghề nhặt rác ở thời mạt thế, công việc hàng ngày duy nhất là làm sao để sống sót.
Đa số thời gian cô bé đều ở một mình, chưa từng trải qua cảm giác bị nhiều âm thanh bủa vây thế này.
Cảnh tượng trước mắt vô cùng thê lương.
Cốt truyện nguyên tác trong đầu cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.
Cứ như có hai bàn tay vô hình đang ra sức kéo lê ở hai đầu trái phải.
Sắc mặt của cục cưng nhỏ trở nên mờ mịt.
Áo Áo như bị nhốt trong một giấc mộng, không tìm thấy phương hướng giữa bóng tối dày đặc.
"Áo Áo, có phải em đang cử động không?"
Mãi cho đến khi âm thanh bên tai trở nên rõ ràng, một luồng ánh sáng chói mắt ập tới.
"Áo Áo tỉnh rồi?"
"Mau gọi người tới!"
"Bác sĩ! Em gái tôi tỉnh rồi!"
...
Đầu cục cưng nhỏ đau đớn dữ dội.
Cô bé nhìn thấy một khuôn mặt xa lạ, nhìn thấy anh vui sướng tột độ rồi khóe mắt đỏ hoe, nhìn thấy anh hồi lâu không tìm lại được giọng nói của mình, cuối cùng nghe anh tự giới thiệu... nói anh là anh trai.
Huyệt thái dương đau như búa bổ.
Cục cưng nhỏ nhìn chằm chằm vào khoảng không trắng toát trước mắt. Cảnh tượng trước mặt không còn là những cái xác đẫm máu của kỷ nguyên tinh tế nữa, mà là ánh mặt trời vàng vọt lúc hoàng hôn đang hắt vào phòng bệnh.
Áo Áo không biết đã xảy ra chuyện gì, cô bé thậm chí còn không quen biết thế giới này.