Nghe chẳng hiểu gì cả.
Áo Áo tiện tay vứt cái vỏ bình dịch dinh dưỡng đi.
Cô bé không phải bia đỡ đạn, cô bé là một chiến binh.
...
Tại phòng bệnh đơn số 3 tầng 1 của Bệnh viện Nhân dân thành phố Lê, cửa phòng đang khép hờ.
Trên giường bệnh, cục cưng nhỏ nhắm nghiền hai mắt, hàng mi dài rủ xuống tạo thành một cái bóng mờ dưới đáy mắt. Khuôn mặt cô bé mềm mại nhưng lại chẳng có chút huyết sắc nào của người bình thường.
Sau khi hoàn thành việc kiểm tra và ghi chép thường lệ, y tá quay lại quầy trực.
Hai y tá ở quầy tiến hành bàn giao công việc một cách đơn giản, rồi lại xúc động trò chuyện về mọi chuyện của hai anh em này trong mấy năm qua.
Khi bé gái mới vào viện thì còn rất nhỏ, mới hơn một tuổi, vừa học nói được không bao lâu. Hồi đó anh trai vẫn còn đang học trường cảnh sát, thời gian không được tự do, không thể túc trực chăm sóc cả ngày, đều nhờ hàng xóm trong khu tập thể thay phiên nhau tới viện trông giúp. Nhờ thế mà các y tá mới nắm được sơ qua hoàn cảnh nhà bọn họ.
Nhiều năm trôi qua, anh đã tốt nghiệp, trở thành một chiến sĩ cảnh sát nhân dân quang vinh.
Các y tá còn nghe nói, hai anh em có duyên mỏng với bố mẹ, là người thân duy nhất của nhau. Chỉ tiếc là, chắc rất nhanh thôi, sẽ chỉ còn lại người anh trai trên đời này.
Hôn mê nhiều năm, tỷ lệ Áo Áo tỉnh lại ngày càng nhỏ.
Kéo dài thêm mấy năm nữa, cho dù cô bé có gắng gượng tỉnh lại được thì các chức năng của cơ thể cũng đã thoái hóa, tình trạng có khi sẽ càng tồi tệ hơn hiện tại.
"Áo Áo."
"Xem anh trai lại mang gì tới cho em này?"
Trong phòng bệnh văng vẳng truyền đến giọng nói của người anh trai, ngữ điệu lên cao mà lại rất kiên định.
Xuyên qua cánh cửa khép hờ, có thể nhìn thấy lờ mờ sườn mặt góc cạnh rõ ràng của người cảnh sát trẻ. Làn da anh trắng trẻo, mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, dáng người gầy nhưng săn chắc.
Kỳ Lãng dùng những ngón tay thon dài, rõ khớp để cầm một chiếc núm vú giả, ánh mắt chỉ dừng lại ở vật trong tay chốc lát rồi lại dời đi.
"Núm vú giả!"
Các y tá không đành lòng nhìn thêm nữa.
Cửa phòng bệnh được nhẹ nhàng khép lại.
Chiếc núm vú giả trong tay Kỳ Lãng là thứ mà em gái yêu thích nhất thời còn bú mớm.
Cô em gái lúc một tuổi rất háu ăn, miệng lúc nào cũng không dừng được, cứ ê ê a a gọi ầm lên. Bố đi công tác mang về cho cô bé một chiếc núm vú giả. Em gái nhai nhai, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt lại, miệng ngậm núm vú giả, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm đáng yêu vô cùng.