Đôi mắt xinh đẹp của cục cưng nhỏ phủ một tia sáng sắc bén, nhưng vì quá nhỏ bé nên chẳng có chút cảm giác đe dọa nào.
Y tá bên cạnh nhắc nhở Kỳ Lãng rằng đứa trẻ đã hôn mê nhiều năm, cơ thể tuy đang lớn nhưng thực chất các mặt phát triển đều không theo kịp, rất có thể cô bé sẽ không biết nói, hoặc là đã quên mất cách nói chuyện.
Kỳ Lãng xót xa nhìn em gái, ánh mắt có chút ảm đạm.
Một bàn tay lớn đặt lên đầu cô bé, nhẹ nhàng xoa xoa một cái.
Khuôn mặt của chiến binh tinh tế nhỏ tuổi căng chặt, gào thét trong lòng.
Đừng! Sờ! Đầu! Tôi!
Các y tá: ...
Nghiêng nghiêng đầu kìa? Đáng yêu quá đi mất.
Nhân viên y tế ra vào phòng bệnh tấp nập.
Những thiết bị y tế trông có vẻ tinh vi kia, cô bé chưa từng nhìn thấy bao giờ, nhưng đối với một nhóc tì đến từ kỷ nguyên tinh tế mà nói thì nó có vẻ hơi lạc hậu.
Cục cưng nhỏ nằm chán muốn chết, dùng ánh mắt cảnh giác mang đầy địch ý để dò xét mọi người ở đó.
Bên ngoài phòng bệnh truyền đến tiếng bước chân vội vã, Kỳ Lãng cúi người khẽ vuốt lại lọn tóc trên má em gái, rồi xoay người bước ra cửa.
Ngoài cửa, tin tức Áo Áo tỉnh lại đã lan truyền khắp khu tập thể của cán bộ nhân viên đồn cảnh sát.
Chú Lưu nhìn hai anh em lớn lên từ nhỏ đã đại diện cho đồng nghiệp và hàng xóm đến một chuyến để hỏi thăm tình hình.
Bệnh viện Nhân dân 1 cách khu tập thể không xa, có vợ của một đồng chí cũng đang làm việc tại bệnh viện này, lúc nãy đạp xe về đã mang theo tin tốt này.
Cả khu tập thể không ai là không thấy vui thay cho hai anh em.
Chú Lưu cười nói: "Thím cháu đang ở nhà hầm canh gà đấy, bảo là phải tẩm bổ cho con bé, nhưng chú nghĩ con bé mới tỉnh lại thì chắc là chưa ăn được đâu nhỉ."
"Chú Lưu."
"Đã hỏi bác sĩ chưa? Trẻ con mới tỉnh lại có uống được canh gà không? Hay là vẫn phải truyền nước đường thêm một thời gian nữa?"
Kỳ Lãng lại ngắt lời ông ấy: "Chú nghe cháu nói đã."
Nghe giọng nói trong trẻo của thiếu niên, nụ cười trên môi chú Lưu hơi cứng lại.
Trên giường bệnh, Áo Áo đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh địch.
Cô bé vô tình xông vào cuốn tiểu thuyết này, thế giới này, khi chưa nắm rõ tình hình mà đã làm vị khách không mời thì giác ngộ duy nhất chính là không được để bị ăn đòn hay bắt nạt.
Một lát sau, chú Lưu đứng ở hành lang đi theo anh trai về phòng bệnh, ông ấy tiếc nuối nhìn Áo Áo.