Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 7 

Trước Sau

break

Hiện giờ, Ngu Nhụy Châu thật sự không cảm thấy ly hôn rồi về nhà mẹ đẻ là một quyết định hay ho gì.

Hoắc Thành Dã cũng là đêm đầu tiên trong ngày cưới nghe chủ cũ nói mới biết chuyện của cô ta và Tống Khánh Sinh. Điều này cho thấy hai thôn cách nhau một khoảng, tin tức truyền đi không nhanh như vậy, hai gia đình ngày thường cũng không qua lại nhiều.

Trong trường hợp như vậy mà cha mẹ có thể bất chấp sự phản đối giãy giụa của con gái, vội vàng gả cô cho một gia đình không mấy thân quen, thật khó để nói cha mẹ của thân thể là hạng người gì.

Lúc Ngu Nhụy Châu xuống giường đất đi rửa mặt thì không thấy bóng dáng Hoắc Thành Dã đâu. Nhưng khi về phòng lau mặt, chải đầu, cô lại thấy kem đánh răng và bàn chải mới tinh đặt trên giường đất, rõ ràng là mới mua.

Bất ngờ là anh cũng khá tinh tế. Tuy thái độ với cô không tốt cũng không ưa gì cô, nhưng trong những chuyện này Hoắc Thành Dã lại rất chu đáo.

Khi soi gương chải đầu, Ngu Nhụy Châu ngắm nhìn trái phải, trong gương là một khuôn mặt quyến rũ cực kỳ quen thuộc.

Cằm nhọn, da trắng như tuyết, đôi mắt hồ ly xếch lên vừa ướt át lại vừa xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng đầy đặn căng tràn sức sống. Cho dù chỉ tết hai bím tóc đơn giản, cũng không thể nào che đi được vẻ đẹp xuất sắc khiến người ta ngỡ ngàng ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy.

Gương mặt của chủ cũ và Ngu Nhụy Châu giống nhau như tượng tạc. Đây là sự thật mà cô đã biết khi tiếp nhận ký ức nhưng khi soi gương lại lần nữa, cô vẫn cảm thấy thật kỳ diệu.

Thật sự là giống hệt nhau, ngay cả hai nốt ruồi son nhỏ ở khóe mắt và trên dái tai của cô cũng hoàn toàn tương đồng.

Cô chùi thử nhưng không chùi đi được, màu sắc đỏ như máu, đẹp đến nao lòng.

Thật khó tưởng tượng được cô ta lại dùng khuôn mặt xinh đẹp như vậy để đi giặt giũ nấu cơm, làm trâu làm ngựa cho Tống Khánh Sinh.

Đúng là một kẻ lụy tình trời sinh mà.

Ngu Nhụy Châu cảm khái, thấy Hoắc Thành Dã đã dọn dẹp xong xuôi liền đặt mông ngồi xuống bàn ăn, liếc một vòng các món ăn.

Sáng ngày thứ hai sau tân hôn, đồ ăn đều là món thập cẩm còn thừa từ tiệc cưới hôm qua. Tuy nhờ vào thân phận bán thịt heo của Hoắc Thành Dã mà đồ ăn có nhiều thịt hơn nhà người khác một chút, nhưng cũng chỉ nhiều hơn một chút mà thôi. Một chậu lớn đồ ăn thập cẩm phần lớn đều là cải trắng và rau dưa, thỉnh thoảng có vài lát thịt nhưng toàn là thịt mỡ trắng hếu, nhìn đã thấy ngấy, huống chi là ăn.

Ngu Nhụy Châu tránh thịt, chỉ gắp rau ăn. Cái mùi vị này quả thực... cũng không biết là mời đầu bếp nhà ai nấu, đúng là canh loãng không vị, nhạt thếch.

Lãng phí cả đồ ăn và thịt.

Ngu Nhụy Châu ăn một cách rất chật vật. Ngược lại, Hoắc Thành Dã ăn vừa nhanh vừa nhiều. Anh nhanh chóng lùa hết bát cơm lớn vào miệng, rồi lại đi xới thêm bát nữa. Liên tiếp ăn hết ba bát, anh mới lau miệng đứng dậy dọn dẹp bát đũa.

Anh phải ra tiệm bán thịt. Trước khi cưới, nghe nói nhà anh còn nuôi không ít heo, việc mổ heo xẻ thịt đều là tay nghề lão luyện. Đây đều là những việc nặng nhọc, ăn nhiều một chút là bình thường nhưng sức ăn của Hoắc Thành Dã vẫn khiến Ngu Nhụy Châu phải kinh ngạc.

Chờ Hoắc Thành Dã ra ngoài làm việc, Ngu Nhụy Châu nhìn chậu đồ ăn thập cẩm kia thật sự không tài nào nuốt nổi liền đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

Không được phải làm món gì đó nuốt trôi được mới được!

Sống trên đời, không thể nào bạc đãi cái miệng của mình được!

Chỉ tiếc là hùng tâm tráng chí của Ngu Nhụy Châu, khi quay đầu lại nhìn thấy hai cái bếp lò đất ở nông thôn, lại phải bó tay trước cái hố bếp lò bên dưới.

Cô biết dùng bếp ga, lò ga các loại, chứ cái này thì cô không biết dùng! Làm sao để nhóm lửa đây?

...

Tiệm thịt của Hoắc Thành Dã là tiệm thịt duy nhất trong làng. Sáng sớm mổ heo xong, Hoắc Thành Dã liền bận rộn xẻ thịt.

Tạ Trì, người bạn tốt cùng làng và cũng là người làm ở tiệm thịt, vừa xẻ thịt vừa trêu chọc anh: “Anh Hoắc, hôm qua mới tân hôn, hôm nay đã đến sớm thế. Sao không ở nhà thêm chút nữa? Đám cưới hôm qua em thấy rồi nhé, cô dâu đẹp lắm, anh Hoắc đúng là có diễm phúc, thảo nào haha...”

Hoắc Thành Dã ngẩng mắt nhìn cậu ta: “Thảo nào cái gì?”

Tạ Trì làm mặt quỷ: “Thảo nào hôm qua ồn ào đến thế, còn náo loạn đến cả trạm y tế. Ai cũng nói anh Hoắc có sức, người lại cao to khỏe mạnh nhưng cũng không thể dùng hết sức vào phương diện đó được, chị dâu mỏng manh yếu đuối, làm sao chịu nổi anh giày vò như thế.”

Hoắc Thành Dã: “...”

Anh im lặng một lát, rồi đột nhiên cười lạnh một tiếng.

Thảo nào, sáng sớm trên đường đi, ai gặp anh cũng có biểu cảm kỳ quặc. Cứ tưởng là vì chuyện gì khác, hóa ra là vì cái này?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương