Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 6 

Trước Sau

break

Ngu Nhụy Châu muốn bò dậy nói gì đó với anh, Hoắc Thành Dã liền dùng vẻ mặt lạnh như băng vén tóc lên, để lộ ra nửa khuôn mặt có vết sẹo của mình ngay trước mặt cô.

Để cho cô tỉnh táo lại, xem cô đang đối mặt với gương mặt như thế nào, xem cô còn dám quấn lấy anh nữa không.

Quả nhiên, cơ thể Ngu Nhụy Châu cứng đờ lại, ngơ ngác nhìn anh.

Đây mới là phản ứng bình thường của người khác khi nhìn thấy vết sẹo trên mặt anh.

Hoắc Thành Dã hừ lạnh một tiếng, thiếu kiên nhẫn nằm lại vào ổ chăn của mình.

Anh không nghe thấy Ngu Nhụy Châu nói gì nhưng sau khi chậm rãi nằm lại vào ổ chăn, đã đỏ mặt lí nhí nói một câu.

“Đẹp trai quá đi.”

Sáng hôm sau ngày cưới diễn ra, Ngu Nhụy Châu vốn định ngủ nướng một bữa.

Trước kia làm trâu làm ngựa mệt đến nửa sống nửa chết, bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội được thả lỏng, phải tranh thủ nghỉ ngơi cho thật tốt chứ.

Thế nhưng mới sáng sớm, khi cô còn đang ngủ ngon lành thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt không thể nào phớt lờ đang chiếu thẳng vào người mình.

Là Hoắc Thành Dã.

Ngu Nhụy Châu mơ màng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo ấy, khiến cô giật nảy mình, cơn buồn ngủ lập tức bay biến tỉnh táo ngay tức khắc.

Hoắc Thành Dã đến để lôi cô đi hoàn thành chuyện còn dang dở đêm qua.

Đưa Ngu Nhụy Châu về nhà mẹ đẻ và cả chuyện ly hôn.

Căn nhà vốn chỉ có một mình anh ở, đột nhiên có thêm một người phụ nữ khiến anh cảm thấy không quen chút nào.

Sông Sở, rạch Hán mà anh dựng lên đêm qua hoàn toàn không có chút tác dụng nào.

Tư thế ngủ của Ngu Nhụy Châu thật sự quá tệ. Nếu không phải anh đã nhìn chằm chằm Ngu Nhụy Châu nửa ngày, tin rằng dáng vẻ ngủ say của cô là thật thì anh đã nghi ngờ cô đang giả vờ ngủ rồi.

Nếu không thì giải thích thế nào về sự thật là nửa đêm cô bỗng dưng ôm cả chiếc chăn bông ngăn giữa hai người rồi lăn thẳng vào lòng anh?

Nghĩ đến cả một đêm tồi tệ hôm qua, sắc mặt Hoắc Thành Dã càng thêm u ám.

Anh mím môi, giọng nói lạnh nhạt: “Dậy đi, tôi chở cô về, dọn dẹp hết đồ đạc đi, về rồi ly hôn.”

Hít...!

Rõ ràng vết thương đã được bôi thuốc ở trạm y tế, chỉ là rách da một chút, ngủ một giấc là gần như khỏi hẳn rồi. Nhưng giờ phút này, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng, rành rành muốn cắt đứt quan hệ với mình của Hoắc Thành Dã, Ngu Nhụy Châu suy nghĩ ngắn ngủi hai giây rồi đột nhiên nhanh chóng ôm đầu, kêu lên “Ái da, ái da”.

Hoắc Thành Dã nhíu mày: “Sao thế?”

Ngu Nhụy Châu tỏ vẻ ấm ức:

“Không biết nữa, chắc là vết thương tối qua vẫn chưa khỏi, đau quá. Em mà về nhà trong bộ dạng này thì ba mẹ sẽ lo lắng lắm. Đi đường xóc nảy như vậy, không chừng đầu em sẽ càng khó chịu hơn.”

Sau khi Ngu Nhụy Châu nói một tràng dài, cuối cùng cô cũng để lộ mục đích thật sự, chớp chớp mắt: “Ít nhất cũng phải đợi vết thương của em lành đã chứ?”

Hoắc Thành Dã cười lạnh: “Vết thương của cô là do cô tự ngã có liên quan gì đến tôi. Huống hồ, muốn ly hôn cũng là cô đòi trước, bây giờ tôi chiều theo ý cô, cô phải vui mới đúng.”

Ngu Nhụy Châu lí nhí lẩm bẩm: “Nhưng bây giờ em không muốn ly hôn nữa.”

Hoắc Thành Dã không nghe rõ, cau mày: “Cô nói cái gì?”

“Không có gì, ui da đầu em đau quá! Bây giờ không thể cử động được, lỡ như bị chấn động não thì phải làm sao? Hơn nữa anh cũng không muốn người khác hiểu lầm là anh đánh đập vợ mình nhỉ, đồn ra ngoài thì không hay chút nào đâu. Chắc là phải nghỉ ngơi mấy ngày mới đỡ được một chút, ái da...”

Ngu Nhụy Châu nằm úp sấp trong chăn, ôm đầu vờ như không nghe thấy chuyện ly hôn mà Hoắc Thành Dã nói, cứ không ngừng rên rỉ ầm ĩ.

Hoắc Thành Dã từ trên cao nhìn xuống cô, nghe vậy sắc mặt càng thêm nặng nề, đôi mày nhíu chặt đến mức gần như có thể kẹp chết một con ruồi.

Anh vốn là người chẳng để tâm đến tiếng tăm nhất, nhưng thật khó tin một người có thể thay đổi lớn đến như vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Trước kia, Ngu Nhụy Châu đối với Hoắc Thành Dã tìm đủ mọi cách bắt bẻ, gây khó dễ đủ điều, chê vết sẹo trên mặt anh, chê anh làm nghề mổ lợn nên trên người có mùi heo không thể gột sạch, chê anh không có học thức, không có tiền đồ như “anh Khánh Sinh” gì đó của cô.

Cô rõ ràng trước đó còn chỉ thẳng vào mặt mà mắng anh xấu xí, thà nhảy cửa sổ bỏ trốn cũng muốn rời khỏi anh. Vậy mà bây giờ, rõ ràng là anh chủ động đề nghị ly hôn, cô lại không đồng ý, còn giả bệnh làm nũng để lờ đi lời anh nói.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Hoắc Thành Dã thậm chí còn cho rằng đây là hai người hoàn toàn khác nhau.

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh quét từng tấc trên khuôn mặt Ngu Nhụy Châu, cẩn thận quan sát từng thay đổi biểu cảm của cô với đầy rẫy sự hoài nghi.

Cuối cùng, không nói thêm gì, Hoắc Thành Dã lạnh nhạt dời tầm mắt đi.

“Tùy cô.”

Thái độ của anh tuy lạnh lùng nhưng Ngu Nhụy Châu lại thở phào nhẹ nhõm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương