Hoắc Thành Dã không thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt nói: “Nghĩ nhiều rồi, Ngu Nhụy Châu bị thương, tôi đưa cô ta đến bệnh viện thôi.”
“Đêm đầu tiên ngoài chuyện kia ra thì làm sao mà bị thương được chứ... Khoan đã, bị thương? Hai người đánh nhau à? Anh Hoắc, anh biết chuyện của chị dâu rồi sao?”
Tạ Trì hít một hơi: “Chuyện này gay go rồi đây nhưng dù thế nào cũng không thể bạo hành gia đình được. Mà em cũng mới nghe nói thôi, thôn bên có cô dâu Thủy Nhi cũng là người làng Đại Đông, nghe nói chị dâu hình như có người thương ở trên thành phố nhưng không thành, cuối cùng mới lấy anh Hoắc. Chuyện này... kể cả như vậy cũng không thể bạo hành được.”
“Tôi không thể nào bạo hành gia đình.”
Đôi mắt Hoắc Thành Dã đen kịt: “Cũng không cần gọi cô ta là chị dâu. Hai chúng tôi không thể ở bên nhau được cũng không hợp để kết hôn. Qua vài ngày về lại mặt rồi sẽ ly hôn.”
Tạ Trì sững sờ.
Về lại mặt là ngày thứ ba sau ngày cưới sao?
...
Hôm nay buôn bán không được tốt lắm. Trời nắng gắt, thời gian trước trong thôn có mấy nhà cưới hỏi, người dân trong thôn ít nhiều gì cũng được ăn thịt, nên nhu cầu đối với thịt heo không lớn như vậy.
Lác đác bán được vài đơn hàng, may mà hôm nay không xẻ nhiều thịt, nếu không mùa hè thịt rất dễ bị hỏng.
Phải nghĩ cách làm một cái hầm chứa đá để ướp lạnh, hoặc nghĩ ra phương pháp chế biến khác, không thể chỉ dựa vào bán thịt tươi được.
Hoắc Thành Dã cau mày suy nghĩ và một buổi sáng cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Ngày thứ hai sau ngày cưới quá vội vàng, lúc đi Hoắc Thành Dã quên mang theo hộp cơm. May mà tiệm thịt cách nhà không xa, buổi trưa anh định về hâm lại đồ ăn thừa hôm qua để ăn.
Lúc về đến nhà đã gần trưa, anh vốn nghĩ Ngu Nhụy Châu đã ăn cơm xong rồi, không ngờ lúc về lại thấy cô vẫn đang khom lưng ngồi xổm trước cửa, loay hoay làm gì đó thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng.
Bước chân của Hoắc Thành Dã khựng lại.
Dường như nghe thấy tiếng bước chân của anh, Ngu Nhụy Châu đang ngồi xổm trước bếp lò ngẩng mặt lên. Đôi mắt xinh đẹp của cô hơi xếch lên, long lanh nhìn anh.
Bốn mắt nhìn nhau, Hoắc Thành Dã là người nhíu mày trước: “Tôi không mang cơm...”
Anh vốn định giải thích lý do mình quay về, nhưng lời còn chưa nói xong Ngu Nhụy Châu đã mở miệng.
Cô gọi anh một cách cực kỳ tự nhiên: “Hoắc Thành Dã, củi không đủ đốt anh đi kiếm thêm đi, em chẻ không nổi.”
Ngu Nhụy Châu thuận thế xòe lòng bàn tay ra, nũng nịu lẩm bẩm: “Anh xem, tay em đỏ hết cả rồi.”
Hoắc Thành Dã cúi đầu nhìn, quả đúng là như vậy. Tay Ngu Nhụy Châu trắng, da lại mềm, vết hằn đỏ trong lòng bàn tay trông càng thêm rõ rệt, những ngón tay thon dài và lòng bàn tay đều hơi ửng hồng.
Cái rìu trong nhà anh đã dùng nhiều năm, không còn sắc bén lắm, cần phải có sức mới có thể bổ củi ra được. Một chàng trai to con như Tạ Trì còn chưa chắc đã dùng lực chuẩn, huống chi là một người rõ ràng chưa từng làm việc nặng như Ngu Nhụy Châu.
Hoắc Thành Dã liếc cô một cái, không nói gì cầm lấy cái rìu dựng ở góc tường ra sân chẻ củi.
Trước khi cưới, anh đã bận rộn chuẩn bị đồ đạc một thời gian dài, khiến cho củi trong nhà chưa kịp chẻ, chum nước chưa kịp gánh đầy. Nhưng những việc này đối với Hoắc Thành Dã lại rất đơn giản.
Những khúc củi mà Ngu Nhụy Châu phải rất vất vả mới chẻ được, lại bị anh bổ ra một cách không tốn chút sức lực nào.
Ngu Nhụy Châu nhóm lửa được một nửa, trong bếp toàn là khói xộc ra. Cô quạt một lúc, bên tai toàn là tiếng chẻ củi của Hoắc Thành Dã. Cô ngẩng đầu nhìn sang.
“Chan chát!”
Tiếng rìu bổ vào gỗ vang lên liên tiếp.
Ánh nắng trưa ấm áp chiếu xuống, Hoắc Thành Dã vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh chưa kịp thay, toàn thân cơ bắp căng lên theo từng động tác chẻ củi của anh.
Chiếc áo vốn vừa người vì cử động mà hơi hớt lên, để lộ ra một phần cơ bụng màu lúa mạch. Cả chiếc áo dường như cũng trở nên bó sát, khắc họa rõ nét những đường cơ bắp của anh.
Động tác của Hoắc Thành Dã rất nhanh, chẳng mấy chốc anh đã chất những khúc củi đã chẻ xong vào sọt, rồi xách đến trước mặt Ngu Nhụy Châu.
Anh cũng không cảm thấy mình vừa làm chuyện gì to tát, vẻ mặt bình thản: “Chẻ xong rồi.”
Ngu Nhụy Châu nhìn cơ bắp của anh đến ngây người, một lúc sau mới hoàn hồn, ngẩng đầu lên để lộ đôi mắt sáng long lanh, không hề keo kiệt lời khen của mình.
“Hoắc Thành Dã, anh giỏi thật đấy! Sức của anh lớn thật!”
Vẻ mặt Hoắc Thành Dã thoáng thay đổi, trong phút chốc anh gần như cho rằng cô đang cố tình mỉa mai mình.
Nếu không thì chỉ là một chuyện đơn giản như chẻ củi, cô có cần phải tỏ ra vẻ mặt như vậy để khen anh không?
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt chân thành và sáng ngời của Ngu Nhụy Châu, Hoắc Thành Dã hiếm khi do dự và im lặng.