Suốt cả quãng đường, Ngu Nhụy Châu thật sự đã ôm anh như vậy.
Lúc xuống xe, Hoắc Thành Dã còn không quên liếc nhìn Ngu Nhụy Châu thêm vài lần, thầm nghĩ cô giả vờ giả vịt suốt cả chặng đường, giờ phút này chắc chắn sắc mặt sẽ rất khó coi.
Nhưng Ngu Nhụy Châu lại tỏ ra vô cùng thản nhiên. Sau khi xuống xe, thấy ánh mắt của anh, cô còn tự nhiên buông tay ra, rồi lại thuận thế khoác lấy cánh tay anh, ngẩng đầu lên nhìn:
“Sao thế chồng, vào trong thôi.”
Hoắc Thành Dã: “...”
Anh gạt mạnh bàn tay đang quấn lấy mình, thầm nghĩ có thể diễn được đến mức này, Ngu Nhụy Châu cũng coi như rất giỏi chịu đựng.
Buổi tối trạm y tế không có mấy người, vị bác sĩ vốn chuẩn bị khóa cửa, không ngờ lại thấy một cặp vợ chồng son mặc đồ cưới tìm đến. Ông giúp họ xử lý vết thương, rồi đưa cho họ một ít thuốc mỡ.
Hoắc Thành Dã cầm lấy thuốc mỡ, ném cho Ngu Nhụy Châu, định đưa cô về nhà mẹ đẻ.
Ngu Nhụy Châu đảo mắt một vòng: “Giờ này chắc mọi người đều ngủ cả rồi, nửa đêm nửa hôm cũng không tiện, không vội một đêm này đâu, mai hãy nói đi. Đầu em vẫn còn đau đây này.”
Hoắc Thành Dã nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, rồi mới cau mày miễn cưỡng đồng ý.
Chủ yếu là vì Ngu Nhụy Châu chưa tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, không rõ tình hình thế nào. Trong trường hợp không biết gì cả thì cứ giữ nguyên hiện trạng là lựa chọn tốt nhất.
Nào ngờ buổi tối theo Hoắc Thành Dã trở về, dọn dẹp qua loa mớ hỗn độn trong phòng xong, Ngu Nhụy Châu nằm trên chiếc giường đất, trằn trọc mãi mà không ngủ được.
Nhà ở nông thôn có hạn, phòng bên cạnh là phòng chứa đồ, giường có thể ngủ được cũng chỉ có một cái này. Người đàn ông nằm ngay bên cạnh cô, chỉ là giữa hai người vẫn tồn tại một khoảng trống rộng như sông Sở, rạch Hán (*).
(*) Sông Sở, rạch Hán: ý chỉ khoảng cách ranh giới rõ ràng, không thể vượt qua. Hoặc hai bên đối lập, tuyệt giao, không dung hòa được.
Ngu Nhụy Châu nằm trên giường đất bị cấn rất khó chịu, khó khăn lắm mới thiếp đi được. Trong giấc mơ, từng mảnh ký ức nhanh chóng ùa vào não.
Những ký ức vì tình huống đột ngột trước đó cô chưa kịp tiếp nhận, giờ đây tất cả đều được rót vào đại não. Ngu Nhụy Châu trong nháy mắt đã biết được tất cả những chuyện bất thường xảy ra tối nay, cô bỗng trừng mắt.
Chết rồi, sao lại là tình huống thế này cơ chứ!
Mở đầu như trời sập vậy!
Chết tiệt.
Chủ cũ của cơ thể này trùng tên với Ngu Nhụy Châu là một kẻ lụy tình chính hiệu.
Cô ta thích những người có học thức, vì vậy đã để mắt đến Tống Khánh Sinh - chàng thanh niên đỗ đại học duy nhất trong thôn.
Mức độ lụy tình quả thật khiến người ta phải chấn động. Thời còn đi học, cô ta lẽo đẽo theo sau Tống Khánh Sinh để săn sóc ân cần thì không nói làm gì, đến khi Tống Khánh Sinh lên huyện ôn thi đại học, cô ta cũng thường xuyên đến chăm sóc. Không danh không phận mà giặt giũ nấu cơm cho hắn ta, chẳng khác nào một người giúp việc.
Ban đầu, cha mẹ Ngu nghĩ rằng Tống Khánh Sinh đỗ đại học sẽ có tiền đồ, hai nhà kết thông gia cũng tốt. Ai ngờ đâu người chủ cũ của thân thể này vất vả chăm sóc Tống Khánh Sinh một thời gian dài như vậy, đến lúc cha mẹ cô ta đến nhà họ Tống bàn chuyện cưới xin thì lại bị cha mẹ Tống thẳng thừng từ chối.
Thực ra điều kiện nhà họ Tống cũng chẳng có gì đặc biệt, nhà cửa đều cũ nát, nhưng cha mẹ Tống lại ỷ vào việc con trai đỗ đại học mà thái độ cũng trở nên kiêu căng, tự mãn.
Mẹ Tống thậm chí còn trừng mắt khinh thường ngay trước mặt cha mẹ Ngu:
“Đó là do Châu Nhi nhà các người tự nguyện đến hầu hạ Khánh Sinh, chứ có liên quan gì đến Khánh Sinh nhà tôi đâu. Khánh Sinh nhà tôi sau này sẽ bay cao bay xa khỏi cái xó núi nghèo khổ này, Châu Nhi không bằng cấp, không điều kiện, chỉ được cái xinh đẹp nhưng xinh đẹp thì có ăn được đâu. Con bé với Khánh Sinh nhà tôi không phải người cùng một thế giới.”
Cha Tống ngồi xổm một bên hút thuốc lào, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái về phía mấy món quà mà cha mẹ Ngu mang tới, vừa rít khói vừa nói chen vào:
“Mẹ nó nói đúng đấy. Nhụy Châu nhà các người là tự nguyện lên huyện chăm sóc Khánh Sinh, chúng tôi có ép nó đi đâu. Bao nhiêu năm nay Nhụy Châu chăm sóc Khánh Sinh cũng không dễ dàng gì, nếu các người nhất quyết muốn tính toán thì thôi nhà chúng tôi bỏ ra ít tiền, coi như là thuê một người giúp việc chăm sóc Khánh Sinh. Chứ còn chuyện cưới xin thì không xứng đâu, nhà chúng tôi không cần thiết vì chuyện này mà phải hy sinh con trai mình.”