Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 2

Trước Sau

break

Ngu Nhụy Châu chưa từng kết hôn, đương nhiên cũng chưa từng trải qua một hôn lễ hỗn loạn gà bay chó sủa như thế này.

Cô vừa ôm gáy vừa ngồi ở yên sau xe đạp của Hoắc Thành Dã, được anh chở đi trong đêm tối, hướng về phía trạm y tế của thôn.

Con đường gập ghềnh khiến đầu cô càng thêm đau nhức.

Bạo lực ngay tại đám cưới, gáy bị đánh cho chảy máu, những mảnh giấy đỏ bị xé nát và đồ đạc vỡ vụn vương vãi khắp sàn - tất cả những gì mà cô thấy lúc rời đi, cộng thêm gương mặt âm trầm của người đàn ông, những điều này tự động hợp thành trong đầu Ngu Nhụy Châu một khung cảnh đêm đầu tiên sau khi kết hôn đầy hỗn loạn, khói lửa mịt mù.

Đúng là rước lấy tai họa mà, sao cô lại đột nhiên rơi vào một mớ bòng bong thế này cơ chứ.

Tiếng xe đạp “kẽo kẹt, kẽo kẹt” vang lên không dứt suốt quãng đường. Ngu Nhụy Châu khổ sở ôm đầu, ngước mắt lên nhìn khung cảnh thôn quê dưới ánh đèn mờ ảo xung quanh.

Tiếng côn trùng rả rích như một bản nhạc nền, ánh trăng chan hòa rọi xuống những khoảng sân nhỏ thấp bé san sát cạnh cột điện đậm chất hoài niệm. Cỏ dại mọc um tùm ven đường, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua gò má, thổi bay vài lọn tóc mai của Ngu Nhụy Châu.

Cô chợt nhận ra điều gì đó - mọi thứ xung quanh, từ không khí cho đến dáng vẻ cũ kỹ trong căn phòng lúc trước, đều mang đậm hơi thở của thời đại.

[Lẽ nào mình đã xuyên không về những năm 70, 80 rồi sao?]

Lúc này, con đường trước mặt không phải đường nhựa, mà là đường đất ở nông thôn với vô số sỏi đá, mặt đường gập ghềnh, lồi lõm. Người đàn ông lẳng lặng đạp xe chở cô đi, suốt quãng đường không nói lời nào.

Ngu Nhụy Châu không quên được vẻ mặt của anh lúc cô nói mình bị thương. Đó là một dáng vẻ cố nén nhịn, ánh mắt sâu thẳm, đôi mày nhíu chặt, cứ như thể việc đưa cô đến trạm y tế đã là một hành động cực kỳ thiện tâm rồi.

Nhưng rõ ràng là anh đã bạo hành cô, mới khiến cho thân thể này bị thương cơ mà!

Trong đầu Ngu Nhụy Châu một mớ hỗn độn rối bời, suy nghỉ hoảng loạn không ngừng, chiếc xe đạp lao nhanh trên con đường soi đá quanh co, cùng sự xóc nảy gập ghềnh làm cô choáng váng. Theo bản năng, cô túm chặt lấy vạt áo của người đàn ông phía trước.

Cả hai người lúc này vẫn đang mặc bộ đồ cưới màu đỏ, càng thêm rực rỡ nổi bật trong đêm tối.

Đáng lẽ đây phải là đêm đầu tiên sau lễ cưới, vậy mà một người thì mặt lạnh như tiền, một người thì đầu chảy máu, nửa đêm nửa hôm đạp xe tới trạm y tế. Chuyện này ai nghe xong chắc cũng không thể tin nổi.

Người đàn ông khẽ quay đầu lại liếc cô một cái, Ngu Nhụy Châu nhạy bén nhận ra vẻ cau mày của anh trong bóng tối.

Ngay sau đó, bàn tay cô đang níu lấy áo anh bị gạt phăng đi.

Người đàn ông lạnh giọng nói: “Nắm vào yên sau là được, đừng kéo áo tôi.”

Lần này đến lượt Ngu Nhụy Châu nhíu mày.

Rõ ràng là vợ chồng mới cưới, chuyện đánh nhau bạo hành gây thương tích trước đó tạm thời không nói tới, nhưng đến cả việc túm vạt áo cũng không cho. Đây là kiểu bạn đời gì vậy trời!

Kể cả có muốn ly hôn với cô đi nữa, thì cũng quá tuyệt tình rồi.

“Tôi không!”

Đầu Ngu Nhụy Châu rất đau, trong lòng cũng rối bời. Mang theo tâm lý cố tình chọc tức người đàn ông này, cô dứt khoát nhào tới, buông vạt áo nhỏ bé kia ra, thay vào đó dùng cả hai cánh tay ôm chặt lấy eo của anh từ phía sau.

Cũng phải nói, tên đàn ông chó má này tuy mặt lạnh, thái độ thì tệ nhưng vóc dáng thì đúng là không chê vào đâu được. Vai rộng eo hẹp, đúng chuẩn dáng tam giác ngược.

Ngu Nhụy Châu ôm như vậy, bàn tay theo bản năng chạm vào còn mơ hồ cảm nhận được những múi cơ bụng ấm nóng, săn chắc.

Chiếc xe đột ngột chao đảo, cả hai suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.

Người đàn ông nghiến răng, gần như gằn ra từng chữ một, giận dữ quát: “Ngu - Nhụy - Châu!”

“Buông ra!”

“Tôi không!”

Chiếc xe loạng choạng, di chuyển với một tư thế cực kỳ kỳ quặc trên con đường nhỏ ở trong thôn. Suốt quãng đường, người đàn ông không ngừng gỡ cánh tay đang ôm chặt lấy mình của Ngu Nhụy Châu, trên mặt hiện rõ sự khó chịu.

Thế nhưng Ngu Nhụy Châu lại phiền phức chết đi được, gỡ được một tay ra thì tay kia lập tức quấn lấy, làm thế nào cũng không dứt ra được.

Gió lạnh lùa qua trong đêm tối, hai thân thể kề sát. Với tư thế ôm từ phía sau đầy thân mật, truyền cho nhau hơi ấm dưới đêm lạnh.

Thỉnh thoảng có người trong làng đi ngang qua, nhìn thấy hai người loạng choạng ôm nhau trên chiếc xe đạp. Nhận ra đó là vợ chồng Hoắc Thành Dã, đều không khỏi tặc lưỡi cảm thán.

Tình cảm của đôi vợ chồng mới cưới này tốt thật đấy.

Họ hoàn toàn không biết được sự nóng nảy và tức giận của Hoắc Thành Dã đang ngồi trên xe lúc này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương