Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 1

Trước Sau

break

"Ngu Nhụy Châu, bây giờ bò dậy khỏi giường, tôi đưa cô về nhà mẹ đẻ, sáng mai chúng ta ly hôn."

Giọng nói lạnh lùng buốt giá vang lên bên tai, Ngu Nhụy Châu cảm thấy đầu đau âm ỉ, choáng váng một lúc rồi mới từ từ mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là trần nhà dán đầy giấy báo cũ, và bức tường loang lổ những vết nứt vì lâu ngày không được tu sửa.

Đầu Ngu Nhụy Châu đau như búa bổ, nhất thời không phân biệt được đây là mơ hay thực. Cô cố gắng gượng người ngồi dậy trên giường đất, ôm đầu nhìn về phía phát ra giọng nói ban nãy.

Và rồi, cô sững người trong chốc lát.

Ánh sáng trong phòng khá tối, chỉ lờ lờ mờ soi rõ chữ song hỷ màu đỏ dán trên tường cùng những dải lụa đỏ được treo xung quanh.

Phía bên dưới chữ hỷ ấy là một người đàn ông cao lớn đang dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn cô.

Anh cũng đang mặc bộ trang phục cưới màu đỏ, kiểu dáng đã lỗi thời nhưng vẫn không che giấu được vóc người lưng vượn eo ong cùng cơ bắp rắn chắc, vạm vỡ bên dưới.

Ngu Nhụy Châu nhìn quanh một lượt, rồi lại cúi xuống nhìn bộ đồ cưới màu đỏ trên người mình, giống hệt bộ đồ của người đàn ông kia. Nhớ tới câu nói nghe được trước khi tỉnh lại, cái gì mà “ly hôn” cô chỉ cảm thấy trời đất như tối sầm xuống.

Tình huống quái quỷ gì đây?

Xuyên không đến ngay hiện trường đám cưới? Mà còn là đám cưới ngay trong ngày chuẩn bị ly hôn sao?

Đầu vẫn đau nhức, Ngu Nhụy Châu buông bàn tay đang ôm gáy xuống, dưới ánh đèn mờ ảo cô kinh hãi khi thấy vết máu trên tay mình, trong lòng càng thêm chấn động.

[Trời đất ơi, đây còn là hiện trường của một vụ bạo lực gia đình sao?]

Thấy người đàn ông đối diện vẫn mặt lạnh như tiền, đang định vươn tay ra tóm lấy cánh tay của mình, Ngu Nhụy Châu theo bản năng ngửa người về sau, né tránh anh:

“Tôi đang chảy máu, đừng động vào tôi, đánh người là phạm pháp đấy!”

Người đàn ông cau chặt mày nhìn cô: “Ngu Nhụy Châu, cô lại giở trò gì nữa đây.”

Anh tiến lại gần Ngu Nhụy Châu.

Khi khoảng cách gần hơn, Ngu Nhụy Châu mới nhìn rõ được gương mặt của anh và bàn tay đang che gáy của cô bất giác khựng lại, vẻ mặt cũng hơi ngỡ ngàng.

Người đàn ông này có gương mặt rất tuấn tú, mang đậm vẻ nam tính trưởng thành. Làn da hơi ngăm đen làm nổi bật đôi mắt đào hoa, chỉ tiếc là ánh mắt không chỉ lạnh lùng mà từ trên mí mắt còn có một vết sẹo kéo dài chạy dọc xuống.

Dù thời gian đã khiến nó mờ đi ít nhiều, nhưng vết sẹo ở trên khuôn mặt này vẫn hiện lên một cách đột ngột và gai mắt.

Cộng thêm vẻ mặt lạnh lẽo, đôi mày nhíu chặt cùng dáng vẻ cao lớn từ trên nhìn xuống, khuôn mặt này trông có phần đáng sợ dưới ánh đèn mờ ảo.

Nếu là người khác bị nhìn gần đến thế, có lẽ đã sợ đến mất hồn rồi.

Ngu Nhụy Châu nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, người đàn ông khẽ nhếch mép, vẻ mặt càng thêm u ám. Anh lạnh lùng nhìn cô: “Sợ tôi à?”

“Không, không có...”

Phải nói đúng hơn là, gương mặt này hoàn toàn hợp gu của Ngu Nhụy Châu.

Đầu óc cô quay cuồng, miệng lưỡi khô khốc, tầm mắt gần như không thể rời khỏi khuôn mặt của người đàn ông.

[Trời ạ, quyến rũ chết đi được...]

Làn da ngăm rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn khỏe mạnh, trên mặt lại có vết sẹo trông chẳng khác gìchiến tích, đã thế còn sở hữu đôi mắt đào hoa chết người. Tổ hợp này mẫu thuẫn lại vừa đẹp đến khó tin, thật đáng tiếc đó lại là một tên đàn ông bạo lực cơ chứ!

“Hừ.”

Hoắc Thành Dã làm sao có thể tin những lời này được. Phản ứng của người khác đối với vết sẹo trên mặt anh thế nào không nói, nhưng thái độ của Ngu Nhụy Châu thì lại quá rõ ràng rồi.

Cô ghê tởm vết sẹo này trên mặt anh đâu phải mới ngày một ngày hai, mới vừa nãy còn chỉ thẳng vào mặt anh mà mắng đồ quái vật xấu xí.

Lười đôi co với Ngu Nhụy Châu, Hoắc Thành Dã trực tiếp vươn tay, định kéo cô đi. Nào ngờ người mới lúc trước còn mặt mày đằng đằng sát khí, giờ phút này lại đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Cô yếu ớt kêu lên một tiếng “Ái da”, rồi như thể kiệt sức ngã thẳng vào lồng ngực anh.

Hoắc Thành Dã mơ hồ cảm thấy ngực và cơ bụng mình dường như bị ai đó sờ soạn, một cảm giác lạ lẫm dâng lên sắc mặt anh khẽ thay đổi.

Anh cúi đầu, vừa định lạnh mặt xuống thì đã thấy Ngu Nhụy Châu đang sờ gáy, vẻ mặt đầy ấm ức đưa bàn tay dính máu ra cho anh xem:

“Tôi chảy máu thật mà, đau quá, không tin anh xem này...”

Hoắc Thành Dã khựng lại, anh nhìn chằm chằm vào vết máu ẩm ướt một lúc, cau mày lạnh nhạt lên tiếng:

“... Dọn dẹp một chút, tôi đưa cô đến trạm y tế.”

“Vâng.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương