Lời nói của họ quá khó nghe. Cha mẹ Ngu đến thì vui vẻ, lúc về thì vừa tức vừa giận, cảm thấy vừa uất ức vừa mất mặt.
Về đến nhà, họ thầm mắng cô ta không có tự trọng, chẳng có chút cứng cỏi nào cứ nhất quyết phải đi theo chăm sóc con nhà người ta, chẳng những không biết ơn mà còn để cho mọi người chê cười.
Chuyện cô ta lên huyện chăm sóc Tống Khánh Sinh gần như cả thôn đều biết, bây giờ nhà họ Tống không chịu cưới, tin này mà truyền ra ngoài thì gia đình họ biết giấu mặt vào đâu. Khiến người ta chỉ còn biết lắc đầu, chẳng biết gọi chuyện này là gì cho phải.
Cha mẹ Ngu đang sốt ruột thì đúng lúc này, Hoắc Thành Dã ở thôn bên cạnh tìm đến họ để thực hiện hôn ước từ bé, do cha mẹ hai bên định ra. Cha mẹ Ngu như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng bịa ra một lý do gọi cô ta về nhà, rồi nhanh chóng sắp xếp gả cho Hoắc Thành Dã.
Nhưng người chủ cũ của thân thể này nào có hài lòng với cuộc hôn nhân được đinh sẵn. Trong lòng cô ta chỉ có Tống Khánh Sinh, còn Hoắc Thành Dã trông rất đáng sợ, trên mặt lại có sẹo làm sao so được với Tống Khánh Sinh ở trong lòng cô ta.
Ban đầu khóc lóc om sòm không chịu cưới. Sau đó thấy không còn cách nào khác, cô ta liền lên kế hoạch bỏ trốn ngay trong đám cưới để đi tìm Tống Khánh Sinh.
Nào ngờ, ngay đêm đầu tiên sau hôn lễ, lúc cô ta đang trèo qua cửa sổ sau để bỏ trốn thì bị Hoắc Thành Dã bắt gặp.
Cô ta vốn rất ghét Hoắc Thành Dã, giờ bị anh phá hỏng chuyện tốt, không thể bỏ trốn được nên càng thêm tức giận. Chỉ thẳng vào mặt Hoắc Thành Dã mà mắng: “Đồ quái vật xấu xí, đừng lại gần tôi!”
Bước chân của Hoắc Thành Dã chợt khựng lại.
Cô ta vẫn chưa hả giận, tuôn ra một tràng chửi rủa không lựa lời:
“Loại người như anh đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Trông đáng sợ thế này, mà cũng đòi lấy vợ à. Hôn ước từ bé cái gì chứ, chắc là anh không tìm được vợ ở thôn của mình nên mới đến đây nhòm ngó tôi chứ gì, tôi nhổ vào...”
“Tôi không hề thích anh, so với anh Khánh Sinh của tôi còn kém xa. Anh ấy vừa có tài vừa đẹp trai, tốt nghiệp đại học xong là tương lai rộng mở. Còn anh không chỉ là một tên mổ lợn mà còn rất xấu xí...”
Cô ta hết lần này đến lần khác mắng Hoắc Thành Dã xấu, càng nói càng quá đáng:
“Vết sẹo đó trông như một con rết, nhìn thôi đã thấy sợ rồi chẳng khác nào một con heo vô lại. Lần trước anh đến nhà tôi đưa tiền sính lễ và đồ đạc, nhìn anh tôi đã thấy khó chịu trong lòng. Anh xấu chết đi được! Vết sẹo đó càng khó coi, khó coi, khó coi!”
Chửi mắng vẫn chưa hả giận, cô ta bắt đầu đập phá lung tung, vớ được thứ gì trong tầm tay là ném xuống đất, bất kể là chén trà, sách vở, móc áo hay là gương, vớ được gì là ném cái nấy.
Căn phòng nhanh chóng trở nên bừa bộn, đặc biệt là mảnh gương và mảnh sứ vỡ nát đầy đất.
Cảm thấy trong lòng thật hả hề, quay người định trèo qua cửa sổ sau, nhìn Hoắc Thành Dã với vẻ mặt đầy chán ghét:
“Tôi sẽ không ở bên anh đâu, tôi phải đi tìm anh Khánh Sinh của tôi. Có giấy đăng ký kết hôn thì sao chứ, cùng lắm thì sau này chúng ta ly hôn. Có như vậy thì anh Khánh Sinh cũng sẽ không chê bai tôi đâu. Tôi với anh là tuyệt đối không có khả năng!”
Cô ta nói xong liền định nhảy cửa sổ bỏ đi. Hoắc Thành Dã dùng ánh mắt nặng trĩu nhìn cô ta một lúc lâu, vẫn không lên tiếng, cũng không hề có ý ngăn cản.
Nhưng đúng là trùng hợp, bộ đồ cưới hôm nay mặc thực sự rất bó, lúc cô ta trèo lên nhưng chiếc váy quá vướng víu, thêm vào đó tay lại bị dính nước trà vừa văng ra, cô ta không để ý nên bị trượt tay, "rầm" một tiếng rồi ngã sõng soài xuống đất.
Ngất xỉu ngay tại chỗ.
Điều đáng sợ hơn là trên mặt đất có vô số mảnh sứ và vụn thủy tinh do cô ta đập vỡ trước đó. Cú ngã này đã khiến gáy chảy máu.
Sau khi tỉnh lại, người trong thân thế đó - đã trở thành là Ngu Nhụy Châu.
Ngu Nhụy Châu mơ một giấc mơ rất hỗn loạn chứa đựng lượng thông tin cực kỳ lớn, trong lòng thầm nghĩ thảo nào lúc tỉnh lại cảm thấy gáy mình đau như vậy.
... Mấy mảnh thủy tinh đó không cắm vào đầu đã may mắn lắm rồi.
Đúng là tạo nghiệt mà, lúc trước cô còn tưởng Hoắc Thành Dã là tên bạo lực, còn thầm chửi rủa anh, kết quả là...
Tất cả đều do một mình chủ cũ của thân thể này làm ra sao?
Xưa có Vương Bảo Xuyến đào rau dại cực khổ đợi trong lò gạch, nay lại có thêm nguyên chủ, vất vả làm giúp việc cho người ta ngày đêm mong ngóng được gả cho Tống Khánh Sinh làm vợ, kết quả cuối cùng lại là uổng công vô ích.
Cái gì cũng là giả nhưng những năm tháng chủ cũ làm trâu làm ngựa cho Tống Khánh Sinh lại là thật.