"Anh dẫn em đi chơi nhé, bây giờ trời sáng rồi, bên ngoài có nhiều trò vui lắm. Ngay con sông nhỏ trước cửa nhà mình có rất nhiều ốc đồng đấy."
Phán Phán vô cùng tò mò về những gì anh trai nói, cũng quên luôn chuyện không vui, để anh trai dắt tay, vui vẻ đi về phía bờ sông.
Giờ này, người đi làm đã đi làm, người đi học đã đi học. Trong làng chỉ còn lại người già và trẻ nhỏ, mà họ cũng gần như ra đồng hết nên làng xóm có vẻ vắng tanh.
Dương Dương dẫn cô đến bên một con mương cạn, nước trong mương chảy ra sông.
Để tiện cho việc bắt ốc, cậu còn mang theo một cái xô.
"Xem này, đây là ốc đồng." Dương Dương chỉ vào con mương, nói với Phán Phán.
Gọi là ốc đồng, nhưng thực ra đây là loại ốc dài và nhọn, người lớn gọi chúng là ốc suối, có lẽ vì chúng thích ở trong các vũng nước.
Loại này ở các vũng nước, mương máng trong làng có rất nhiều, nhưng chúng không lớn được, lại chẳng có thịt nên người lớn không thèm bắt, chỉ có trẻ con bắt về chơi.
Dương Dương xuống mương trước, rồi vẫy tay gọi Phán Phán: "Em có muốn xuống không?"
Phán Phán đang tò mò, đương nhiên là muốn xuống.
Cô gật đầu: "Em xuống được không ạ?"
Dương Dương cười đáp: "Đương nhiên là được rồi, em xuống đi. Nước không sâu đâu, em xuống đây bắt cùng anh. Trong này còn có cả cá nhỏ và tôm nhỏ nữa, nhưng chúng nó chạy nhanh lắm, khó bắt."
Phán Phán gật đầu.
Cô làm theo lời anh trai, đến gần bờ mương, rồi anh trai luồn hai tay qua nách cô, bế cô xuống.
Nước trong mương không sâu, chưa đến đầu gối của Phán Phán.
Dòng nước trong veo từ từ chảy, Phán Phán lập tức bị thu hút bởi những con ốc lớn nhỏ.
"Anh ơi, có phải con này không ạ?" Phán Phán hỏi.
Dương Dương gật đầu: "Đúng rồi, con này to này, con này nhỏ hơn."
"Dạ."
Phán Phán làm theo lời cậu, nhặt những con ốc to bỏ vào xô, còn những con nhỏ thì thả lại xuống nước.
"Phán Phán, nhìn kìa, có cá nhỏ nè." Giọng anh trai vang lên bên tai.
Phán Phán nhìn theo hướng cậu chỉ, quả thật thấy có cá nhỏ, bên cạnh còn có cả tôm nhỏ.
Con tôm còn trong hơn cả con cá, nếu không nhìn kỹ thì không thể thấy được.
Sợ làm lũ cá tôm kinh động, Dương Dương vội nhắc: "Phán Phán, em đừng cử động lung tung, em động là chúng nó chạy mất đấy."
"Ồ, vâng ạ."
"Để anh đi tìm cái rổ, bắt chúng nó lại."
Dương Dương vừa nói vừa vội vàng trèo lên bờ. Cậu ra hiệu cho Phán Phán: "Em ở đây đừng động đậy nhé, anh đi lấy, về ngay thôi."
Phán Phán nghe lời cậu, gật đầu lia lịa: "Vâng ạ."
Dương Dương chạy rất nhanh, sợ đi lâu cá tôm sẽ chạy mất.
Thực ra cậu cũng chỉ muốn dỗ Phán Phán chơi cùng, vì thấy cô buồn bã lúc nãy, cậu muốn làm em vui lên.
Nhưng Dương Dương đâu biết, khi cậu mang cái rổ quay lại, cảnh tượng trước mắt đã khiến cậu há hốc mồm kinh ngạc!
Dương Dương đứng trên bờ, nhìn Phán Phán đang đứng trong mương. Cô hơi cúi đầu, nhìn xuống mặt nước.
Chỉ thấy quanh đôi chân nhỏ đang ngâm trong nước của Phán Phán, không biết từ đâu xuất hiện rất nhiều cá tôm đang quấn quýt bơi lượn không ngừng.
Dương Dương nhìn đến ngây người, cậu không nhịn được mà hét lớn một tiếng: "Phán Phán!"
Tiếng hét của cậu lập tức làm đàn cá tôm đang vây quanh chân Phán Phán hoảng sợ, vội lủi vào các bụi cỏ hai bên bờ.
Thấy cá tôm đi mất, Phán Phán ngẩn ra.
"Bơi đi mất rồi?" Cô vẫn còn ngơ ngác, nhìn những con cá tôm đã trốn vào bụi cỏ.
Dương Dương hối hận vì tiếng hét lúc nãy của mình. Cậu nghĩ, nếu mình không la lớn như vậy, chắc chúng đã không chạy đi.
Dương Dương đi đến mép bờ mương gần nhất, hỏi Phán Phán: "Sao nhiều cá tôm chạy đến chân em vậy?"
Lũ cá tôm đó không hề cắn chân Phán Phán, chúng chỉ lượn lờ quanh đôi chân nhỏ của cô.
Dương Dương lần đầu tiên thấy cảnh này, không khỏi thấy kỳ lạ.