Nếu là ngày thường, Lưu Nguyệt cũng đã sớm ra đồng, để Dương Dương ở nhà trông Lạc Lạc.
Nhưng hai hôm nay Phán Phán mới về nhà, Lưu Nguyệt muốn ở nhà thêm với con.
Phán Phán gật đầu, im lặng ăn.
Lưu Nguyệt dù ở nhà nhưng cũng không phải ngồi không, trong ngoài còn bao nhiêu là việc.
Bà dặn anh Năm: "Dương Dương, con trông em nhé, mẹ đi cắt ít cỏ cho lợn."
"Vâng ạ."
Trong mắt người lớn nhà họ Trần, Dương Dương không còn nhỏ nữa, có thể trông được em gái.
Nhưng trước khi đi, Lưu Nguyệt vẫn không yên tâm dặn dò Phán Phán: "Mẹ đi cắt cỏ lợn, về nhanh thôi. Nếu con ăn no rồi thì chơi với anh nhé, trong làng chạy đi đâu cũng được. Nếu nhớ mẹ thì bảo anh dẫn con đi tìm mẹ."
"Dạ, vâng ạ."
Sau khi mẹ đi, Phán Phán chậm rãi ăn cháo.
Dương Dương ăn no rất nhanh, cậu ngồi bên cạnh nhìn em gái ăn.
Cậu bé nhìn vết bớt đỏ trên mặt Phán Phán, trẻ con không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế chỉ tay vào hỏi: "Cái này của em... làm sao mà có vậy?"
Bàn tay cầm thìa của Phán Phán bỗng khựng lại. Cô nhìn theo hướng tay anh Năm chỉ, đúng là vết bớt đỏ trên má mình.
Cô theo phản xạ đưa tay che đi vết bớt, rõ ràng là rất sợ hãi.
Dương Dương lúc này mới nhận ra, vội vàng nói: "Em đừng sợ, anh chỉ hỏi bừa thôi. Nếu em không muốn nói thì thôi vậy."
Phán Phán cảm nhận được trong câu hỏi của anh Năm không có ác ý. Cô nuốt nước bọt, lí nhí đáp: "Em cũng không biết ạ, họ nói... đây là do ông Trời phạt."
Phán Phán nói chuyện không được rành mạch cho lắm, nhưng câu này cô lại nói rất trôi chảy, xem ra đã có rất nhiều người nói với cô như vậy.
Dương Dương không hiểu: "Ông Trời là gì?"
Phán Phán chỉ tay lên đầu: "Là ở trên trời đó ạ, ông Trời biết tạo ra sấm sét, biết làm mưa."
Phán Phán từng nghe người khác nói, lúc cô còn rất nhỏ, trông rất xinh xắn, trắng trẻo mũm mĩm như búp bê trong tranh, mắt to tròn.
Nhưng sau đó, không biết từ lúc nào trên mặt lại mọc ra một cái bớt.
Ban đầu cái bớt không lớn, sau này mới to dần ra.
Nhiều người nói, đó là ông Trời phạt cô, nên mới khiến vết bớt ngày một lớn.
Phán Phán cũng sợ, sợ nó sẽ lớn thêm, nhưng cô không biết làm cách nào để ngăn nó lại.
Có lẽ vì nhớ lại nhiều chuyện cũ, Phán Phán đột nhiên hỏi anh Năm trước mặt: "Anh ơi, em có xấu lắm không ạ?"
Dương Dương ngẩn người.
"Mọi người đều nói em xấu, nói cái này là đồ xấu xa." Cô vừa nói vừa dùng tay kéo căng vùng da ở khóe mắt, cố gắng chà mạnh như muốn xóa nó đi. "Em muốn làm nó biến mất, biến mất!"
Phán Phán chà rất mạnh, làm Dương Dương giật cả mình.
Cậu vội lao tới nắm lấy tay Phán Phán, ngăn cô tự làm đau mình.
"Phán Phán, đừng làm vậy, đừng làm vậy! Không xấu đâu, không xấu chút nào hết!"
Dương Dương nắm chặt tay cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Thật sự không xấu đâu, em đừng lo. Mẹ nói rồi, đây là bông hoa mẫu đơn đỏ đó. Mặt người khác còn không có hoa mẫu đơn đỏ, mặt em lại có, chứng tỏ ông Trời rất thích em."
"Họ nói em xấu là vì họ ghen tị với em nên mới nói vậy. Em xem nè, em xinh biết bao nhiêu, mắt thì to tròn, mũi cũng xinh, da lại trắng, sờ mịn ơi là mịn."
Dương Dương vừa nói vừa đưa tay sờ lên bên má còn lại của Phán Phán, cảm giác mịn màng, mềm mại thật dễ chịu.
Cậu giải thích: "Anh nghe nói người nào da vừa mịn vừa trắng là người xinh đẹp. Mấy người nói em không xinh là do họ không biết nhìn, mắt họ bị mù đó, em đừng chà nữa."
Có lẽ những lời bịa chuyện của Dương Dương đã thật sự khiến Phán Phán tin, cô cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Đợi Phán Phán ăn xong, Dương Dương vội dắt cô ra ngoài chơi.