Lưu Nguyệt không biết con bé có hiểu không, nhưng bà vẫn sẽ tiếp tục nói, để con dần dần tìm lại niềm vui của một đứa trẻ.
Ở nhà trên, mấy người anh trai đang đứng ngồi lộn xộn ăn sáng.
Lưu Nguyệt bế Phán Phán ra, gọi mấy cậu con trai: "Mấy đứa sắp đi học kia, còn không nhanh lên, mấy giờ rồi hả, không đi là muộn học bây giờ."
"Mẹ, không sao đâu ạ, hôm nay không vội." Anh Ba cười nói.
Nói rồi, anh ấy cầm củ khoai sọ đã bóc sẵn của mình, đi về phía Phán Phán: "Phán Phán, ăn khoai sọ đi, anh Ba bóc sẵn cho em rồi."
Phán Phán liếc nhìn củ khoai trong tay anh Ba, rồi lại nhìn mẹ.
"Anh Ba cho con đấy, ăn đi con!" Mẹ bảo cô bé.
Phán Phán lúc này mới nhận lấy, rồi nói với anh: "Em cảm ơn anh Ba ạ."
"Ừ, không có gì."
Anh Ba thầm nghĩ, tuy vết bớt đỏ trên mặt em gái có hơi ảnh hưởng đến tổng thể, nhưng nếu nhìn kỹ thì cô cũng rất đáng yêu, ngoan ngoãn và lễ phép, còn ngoan hơn cả Lạc Lạc nữa.
Anh cả đã đeo cặp sách lên vai. Lúc đi ngang qua mẹ, anh liếc nhìn Phán Phán.
"Hôm nay Phán Phán xinh hơn hôm qua rồi." Anh cả khen.
Hôm qua con bé trông lấm lem, cả người không có chút sức sống nào, nhưng hôm nay dường như đã khác.
Đương nhiên, đây cũng là anh cả cố ý muốn khen em gái, để cô tự tin hơn.
Sáng sớm, mẹ đã dặn dò anh cả là Phán Phán từng chịu không ít khổ cực ở nhà họ Hà, nên với tư cách là anh lớn, anh phải dẫn dắt các em đối xử thật tốt với em gái.
Nghe anh trai nói vậy, đôi mắt Phán Phán bỗng sáng lên.
Cô bé nhìn anh, môi hơi mím lại, cuối cùng nói một câu: "Anh trai đẹp lắm ạ."
Mấy người anh trai của cô bé ai cũng tuấn tú, vô cùng ưa nhìn.
Phán Phán chưa bao giờ nghĩ mình lại có nhiều anh trai như vậy.
Ngày trước, cô thấy Tiểu Ni nhà hàng xóm có mấy anh trai bao bọc, không biết đã ngưỡng mộ đến nhường nào. Còn cô lúc đó chỉ có hai người chị, mà hai người chị đó còn hay bắt nạt cô.
Nghe em gái nói, anh cả cười nói thêm: "Em cũng đẹp lắm, lúc cười còn đẹp hơn nữa."
Nói xong, anh cả thúc giục ba đứa em thu dọn cặp sách: "Đến giờ đi học rồi, đi trễ là không tốt đâu."
Nhà chỉ có một chiếc xe đạp, ngày thường không có việc gì thì anh cả sẽ đạp xe đi học cấp hai.
Trường cấp hai và cấp một không giống nhau.
Trường tiểu học ở gần làng, ngay chỗ ủy ban thôn, đi bộ cũng chỉ mất chừng mười phút.
Nhưng trường cấp hai thì khác, nó nằm ở gần thị trấn, đi bộ đến đó cũng phải mất nửa tiếng đến bốn mươi phút.
Chiếc xe đạp ở nhà là xe cũ, mua lại từ đồ người ta bỏ đi nên giá rẻ hơn một chút, nhưng đối với nhà họ Trần, có xe đạp thì tiện lợi hơn rất nhiều.
Ngày thường không dùng đến thì cho con đi học, rút ngắn thời gian đến trường.
Lúc đi học, anh cả thường chở một đứa em nhỏ, còn những đứa lớn hơn thì đi bộ cùng các bạn.
Anh Tư nghe vậy vội đứng dậy, lấy cặp sách, mang theo bình nước rồi mới đi theo anh cả.
Trước khi ra khỏi cửa, cậu còn ngoảnh lại nhìn Phán Phán một cái.
Phán Phán cũng vừa lúc nhìn về phía anh Tư, thấy cậu không nói gì, cô cũng không dám lên tiếng.
Anh Hai và anh Ba dọn dẹp xong, nghe bạn bè bên ngoài gọi thì cũng vội vàng ra cửa.
"Em gái, em ở nhà chơi với em út nhé, trưa anh về." Anh Ba cười nói với Phán Phán.
Phán Phán gật đầu.
Anh Hai cũng nói một câu: "Anh cũng đi học đây, em ở nhà ngoan nhé."
"Dạ."
Bốn người anh trai đi rồi, căn nhà bỗng trở nên trống trải.
Trên bàn ăn chỉ còn lại Phán Phán và anh Năm, ngay cả ông bà nội và cha cũng không có ở nhà.
"Cha đâu rồi ạ?" Phán Phán khẽ hỏi mẹ đang ngồi bên cạnh.
"Cha con ra đồng rồi." Lưu Nguyệt đáp.