Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 34: Đàn Cá Vây Quanh Phán Phán 2

Trước Sau

break

Ai cũng biết cá tôm dưới nước, hay thỏ và rắn trên núi, hễ thấy người là sẽ trốn đi ngay.
Phán Phán đáp: "Chúng nó thích Phán Phán ạ."
Câu này cô không nói bừa, mà là cảm nhận được.
Tuy đây cũng là lần đầu tiên Phán Phán xuống mương, nhưng sau khi anh Năm đi, cô không nhịn được mà muốn nói chuyện với những con cá, con tôm đang trốn dưới kẽ đá hoặc trong bụi cỏ.
Cô cũng không nói gì nhiều, chỉ vẫy tay với lũ cá tôm dưới nước và nói: "Lại đây, lại đây chơi nào..."
Thế là, lũ cá tôm nhỏ này bơi đến thật, cứ thế bơi vòng quanh cô.
Phán Phán rất vui. Cô không ngờ một người luôn bị chê là xấu xí như mình lại được nhiều cá tôm đến chơi cùng như vậy.
Nhưng bây giờ anh trai quay lại, chúng lại trốn mất rồi.
Cô có chút tiếc nuối, nhưng cũng không biết phải làm gì.
Dương Dương nghe câu nói của em, nghiêng đầu nhìn lũ cá tôm đã lặn mất tăm, hỏi: "Chúng nó thích em á? Chúng nó nói với em à?"
Phán Phán gật đầu, rồi lại lắc đầu.
"Chúng nó không nói, nhưng Phán Phán biết ạ."
"Sao em biết được?" Dương Dương rõ ràng không tin lời cô.
Phán Phán vẫn quả quyết: "Phán Phán biết mà."
Dương Dương bật cười: "Anh không tin đâu."
Cậu nghĩ cảnh tượng vừa rồi là do Phán Phán đứng yên không động, nên lũ cá tưởng cô bé là một vật gì đó dưới nước và không sợ nữa.
Bây giờ cậu đến, chúng mới bị dọa chạy mất.
Cậu cầm cái rổ xúc thẳng vào bụi cỏ ven bờ, nhưng chỉ một cú xúc, lũ cá tôm đã hoảng sợ túa ra hai bên.
Dương Dương nhấc rổ lên, bên trong chẳng có con cá con tôm nào, chỉ có hai hòn sỏi nhỏ.
Dương Dương không tin, lại tiếp tục xúc ở những chỗ khác. Nhưng lần nào cũng vậy, cậu vừa nhắm chuẩn mục tiêu đẩy rổ tới thì lũ cá tôm đã nhanh như chớp, biến mất không dấu vết.
Phán Phán nhìn cảnh này, nói với anh trai: "Anh ơi, anh làm vậy không bắt được đâu ạ."
"Tại sao?" Dương Dương không hiểu.
Cậu không tin Phán Phán lại giỏi hơn mình: "Anh là cao thủ đấy, sao lại không bắt được chứ?"
Nói rồi, cậu lại thử thêm vài chỗ nữa.
Lần này may mắn hơn, cậu bắt được ba con cá nhỏ, nhưng tôm thì cứ nhảy tanh tách, thoáng cái đã biến mất.
"Thấy chưa, cá này!" Dương Dương đắc ý khoe với Phán Phán.
Phán Phán chỉ vào cái rổ, đếm: "Một, hai, ba... Ba con cá nhỏ."
"Sao, chê ít à?" Dương Dương nghe ra giọng điệu của cô có vẻ là chê ít.
Phán Phán vội lắc đầu: "Không phải đâu ạ."
Dương Dương không tin, đưa cái rổ cho cô: "Em thử xem, xem em có bắt được không?"
Phán Phán bất đắc dĩ nhận lấy cái rổ.
Dưới ánh mắt của anh trai, cuối cùng cô cũng đưa rổ về phía bụi cỏ ven bờ.
Cô xúc rất chậm, miệng lẩm nhẩm điều gì đó.
"Cá ơi, lại đây, lại đây..."
Giọng nói mềm mại, ngọt ngào vang lên, hướng về phía bụi cỏ.
Cô gọi rất khẽ, rõ ràng chỉ là những lời nói bình thường, nhưng không hiểu sao Dương Dương lại cảm thấy cô nói như vậy, có một sức mạnh kỳ lạ nào đó.
Nhưng cậu vẫn không tin Phán Phán có thể bắt được cá.
"Như vậy cá cũng không đến đâu, chúng nó có nghe lời em được đâu."
Cậu vừa dứt lời, cái rổ của Phán Phán từ từ tiến đến gần bụi cỏ, chỉ thấy lũ cá không biết bị làm sao, cứ thế thi nhau bơi thẳng vào rổ.
Đến khi Phán Phán nhấc rổ lên, trong rổ đã đầy ắp các loại cá nhỏ!
Dương Dương: "!"
Không thể nào!
Cậu mở to mắt, không thể tin vào những gì mình đang thấy trong tay Phán Phán.
Trong rổ, có đến hai ba mươi con cá đang không ngừng quẫy đạp, ngoài cá nhỏ ra còn có cả tôm.
"Anh ơi..." Phán Phán gọi.
Dương Dương ngẩn người: "Sao lại có thể như vậy được?"
"Có cá ạ." Phán Phán lại nói, nở một nụ cười rạng rỡ với anh trai.
Dương Dương đương nhiên đã thấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương