Thập Niên 80: Ông Trời Lại Đuổi Theo Đút Cơm Cho Phúc Bảo Rồi

Chương 22: Ba về rồi 1

Trước Sau

break

Nhìn một lúc lâu, Phán Phán cuối cùng không nhịn được: "Em thử được không ạ?"
Giọng cô rất nhỏ.
"Dĩ nhiên là được." Anh Ba sảng khoái đồng ý.
Sau đó nhường chỗ cho Phán Phán.
Phán Phán học theo cách anh ấy dạy, thử nhóm bếp.
Vậy mà, hai bàn tay nhỏ cũng ra dáng lắm, nhét rơm khô vào bếp lò.
Sợ cô bị bỏng tay, anh Ba còn giúp giữ tay Phán Phán, không để cô đến quá gần miệng bếp.
Sau một hồi như vậy, anh Ba càng có thêm thiện cảm với cô em gái mới này.
Nhưng anh ấy cũng chỉ để Phán Phán thử một chút, rồi bảo cô đứng bên cạnh xem mình làm.
Tâm trạng anh ấy rất tốt, có lẽ vì cô em gái này khác với Lạc Lạc.
Anh ấy tuy cũng thích em gái Lạc Lạc, nhưng con bé đó từ nhỏ đã được nuông chiều, sợ khổ sợ mệt, việc nhóm bếp này lại càng chưa từng làm bao giờ. Nó chỉ thích chơi và những thứ đẹp đẽ, mà nhà lại chỉ có một mình Lạc Lạc là con gái nên có thể đáp ứng được thì đều cố gắng đáp ứng.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của anh trai đang nhìn mình, Phán Phán cũng quay đầu lại nhìn anh ấy.
Biết người anh này không ghét mình, khóe miệng cô cong lên thành một nụ cười.
Nhìn dáng vẻ này của cô, trái tim anh Ba như tan chảy, không kìm được mà đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái.
Mà cảnh này, vừa hay lọt vào mắt Lưu Nguyệt vừa bước vào.
Thấy mấy đứa con trai không những không bài xích mà còn biết yêu thương cô em gái ruột này, trong lòng Lưu Nguyệt cũng thấy an ủi phần nào.
Dù sao đi nữa, con bé đã chịu khổ ở nhà họ Hà mấy năm trời. Tuy cũng thương Lạc Lạc, nhưng cô càng xót con gái ruột của mình hơn.
Vậy nên, nếu mấy đứa con trai dám đối xử không tốt với em gái, Lưu Nguyệt nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn, bà sẽ bắt mấy thằng nhóc này phải quan tâm, chăm sóc cho cô em gái vừa mới trở về.
Bà khen ngợi cậu con trai thứ ba: "Con trai ba, cứ đối xử với em gái như vậy nhé, biết chưa con?"
Được mẹ khen, anh ấy gật đầu, vâng dạ: "Con biết rồi ạ."
Thấy trời cũng không còn sớm, Lưu Nguyệt bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Nước tắm trong nồi cũng đã nóng, bà vội gọi mấy đứa con trai lần lượt đi tắm: "Anh cả, gọi các em vào tắm mau lên."
"Dạ."
Con trai mà, thường thì cứ hai đứa tắm chung một lượt, thế là anh tư và anh năm vào tắm trước, sau đó đến lượt cặp song sinh là anh hai và anh ba.
Vì thế, chúng tắm xong rất nhanh.
Còn Phán Phán, cô bé duy nhất trong nhà, đang ngồi ở nhà trên, lắng nghe tiếng cười đùa của các anh vọng ra từ phòng tắm, xen lẫn với tiếng xẻng va vào thành chảo lanh canh từ dưới bếp.
Cô vươn dài cổ ngó vào trong bếp. Đang lúc mải mê nhìn, bên ngoài bỗng có tiếng vọng vào.
"Cha về rồi!" Giọng oang oang của anh năm vang lên.
Nghe thấy thế, Phán Phán bất giác đứng dậy, nhìn về phía cửa.
Trong nhà sáng hơn nên khi người lớn từ ngoài bước vào, cô chỉ thấy một bóng đen mờ mờ.
Trần Trung về cùng với cha mẹ của mình, trên tay ông còn xách theo hai con cá diếc.
"Nào, Dương Dương, vào lấy con dao ra đây, cha làm thịt hai con cá diếc này bồi bổ cho em gái con." Trần Trung vui vẻ nói.
Xong việc nhà, ông lại ra đồng làm việc cùng cha mình.
Làm được nửa chừng, hai cha con lại nhắc đến chuyện này. Ông cụ vẫn rất thương đứa cháu gái, dẫu sao cũng là máu mủ nhà mình.
Nhắc đến con gái, lòng Trần Trung cũng trĩu nặng.
Vừa hay gần đó có một cái ao, trước đây ông có đặt hai cái lờ trong đó nên tiện tay nhấc lên xem thử. Không ngờ lại may mắn đến vậy, bên trong có đúng hai con cá diếc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương