Tiếng cười lây sang cả Phán Phán, cô cũng không nhịn được mà cười theo.
Mặc dù cô cũng không biết họ đang cười cái gì.
Anh Ba quay đầu lại, vừa hay thấy Phán Phán cũng đang cười.
Nhưng anh ấy biết Phán Phán thực ra chẳng hiểu gì cả, chỉ là bị lây tiếng cười mà thôi.
Bởi vì khi anh ấy nhìn sang, Phán Phán liền nín cười ngay, không dám cười nữa.
Thấy anh Ba nhìn mình, Phán Phán dè dặt cúi đầu xuống, cố gắng không để anh ấy thấy dáng vẻ ban nãy của mình.
Anh Ba lại nhìn cô, cười hỏi: "Phán Phán, em biết ban nãy có chuyện gì không?"
Cô nhìn anh ấy, ánh mắt ngơ ngác.
Cô lắc đầu: "Em không biết ạ."
"Vậy em có ngửi thấy mùi thơm không?"
Phán Phán hít hít mũi, rồi ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."
"Biết là mùi thơm gì không?"
Thấy anh Ba cười vui vẻ, Phán Phán không hiểu, tiếp tục lắc đầu: "Em không biết ạ."
"Đấy là tóc của nó bị lửa đốt cháy."
Anh Ba vừa nói vừa chỉ vào trán mình, ra hiệu cho Phán Phán xem.
Phán Phán nhìn theo hướng anh chỉ, quay sang nhìn anh Năm.
Bị Phán Phán nhìn chằm chằm, Dương Dương vội vàng dùng hai tay che trán: "Không được nhìn."
Cảm giác trên tay cho cậu biết rõ trán lại bị cháy rồi, sờ vào toàn là những hạt lợn cợn.
Cậu buồn bực vô cùng, mái tóc vốn chưa kịp dài ra, giờ lại bị cháy.
Anh Ba cười xong, nói: "Anh đã bảo mày bao nhiêu lần rồi, đừng nhét nhiều như vậy, đừng nhét nhiều như vậy, mày cứ không nghe. Nhét nhiều quá là bị như vậy, cháy hết cả tóc."
"Nếu chỉ cháy tóc thì thôi đi, lỡ mày làm cháy cả mặt, cháy xém đi, xem mày làm thế nào?"
Nghe lời anh Ba, Dương Dương mặt đầy ấm ức.
"Em chỉ muốn cho nó cháy nhanh hơn một chút thôi mà."
"Mày làm cháy nhanh, là cháy tóc nhanh hơn đó, khỏi cần phải cắt tóc luôn." Anh Ba bất lực nói.
Thực ra đây không phải là lần đầu tiên Dương Dương bị cháy tóc, mà là không biết bao nhiêu lần rồi.
Không chỉ có cậu, mà cả anh Tư cũng không ít lần như vậy.
Anh ấy, anh Cả và anh Hai thì chưa bao giờ bị, họ lúc nào cũng nhóm bếp rất giỏi, lửa cháy rất đượm, cháy đều.
Cũng đã giải thích cho hai đứa em rất nhiều lần, đừng nhóm vội như vậy, nhét nhiều quá lửa sẽ bị nén lại, khi bùng lên sẽ phựt thẳng ra ngoài.
"Lỡ mày làm cháy nhà thì sao?" Anh Ba bất lực nói.
Nói xong, anh ấy còn nhắc nhở Phán Phán: "Phán Phán, chúng ta không học theo anh Năm của em nhé, làm như vậy là không tốt đâu."
Phán Phán tuy không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy tóc em trai bị cháy, mặt mày ủ rũ, anh Ba tuy mắng cậu nhưng vẫn an ủi: "Không sao đâu, rồi sẽ mọc lại, lần sau chú ý là được!"
"Thế phải đến bao giờ?" Dương Dương hạ giọng, chán nản.
"Thôi được rồi, chẳng phải tại mày sao? Ra ngoài đi, để anh nhóm cho." Anh Ba xua tay, ra hiệu cho em trai.
Dương Dương gật đầu, đành phải đi ra ngoài.
Phán Phán không đi, đứng bên cạnh anh Ba, mắt vẫn dán vào ngọn lửa trong bếp.
Rõ ràng, Phán Phán rất tò mò làm thế nào mà lửa lại cháy đượm như vậy.
"Em muốn học không?" Anh Ba quay sang nhìn cô bé, hỏi.
Phán Phán gật đầu, thừa nhận.
"Vậy được, em lại đây, anh dạy em nhóm bếp."
Phán Phán nhích từng bước nhỏ, đến bên cạnh anh Ba.
Sau đó ngồi lên chiếc ghế mà anh Năm vừa ngồi.
"Em nhìn này, trong bếp lò bây giờ có lửa phải không?" Anh Ba hỏi.
Phán Phán nhìn ngọn lửa trong bếp, gật đầu: "Dạ, có ạ."
"Bây giờ lửa này, vì không có rơm khô, lát nữa sẽ tắt, lúc này chúng ta sẽ nhét rơm vào, cứ nhét như vậy, biết chưa?"
Phán Phán tiếp tục gật đầu.
"Nhét rơm vào, lửa sẽ sáng lên, rồi càng cháy càng hết, chúng ta lại đẩy rơm vào, cứ như vậy từng chút một..."
Bên tai là giọng anh Ba giảng giải cách nhóm bếp, đôi mắt Phán Phán thì nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trong bếp.