Nếu thật sự ăn hai miếng rồi mới quậy, thì người khác không ăn lại được nữa, như vậy đúng là lãng phí đồ ăn rồi. Tô Tầm từng chịu đói nên dù tam quan không ngay thẳng cho lắm, nhưng việc tiết kiệm đồ ăn thì đã ăn sâu vào máu rồi.
"Thôi bỏ đi, dù sao cũng có tiền rồi, không lo ăn uống nữa, đi ăn một bữa thịnh soạn thôi!" Tô Tầm ung dung xách vali, tiếp tục tìm quán ăn.
"À đúng rồi hệ thống, giúp tôi đổi đô la sang phiếu ngoại hối đi."
Thời này người nước ngoài đến trong nước đều phải dùng phiếu ngoại hối. Tô Tầm biết những điều này cũng là nhờ hệ thống nói cho cô.
Rất nhanh, trong vali đã có hơn bốn nghìn phiếu ngoại hối.
Là một Hoa kiều, Tô Tầm đương nhiên không có các loại tem phiếu cần thiết để mua đồ trong nước. Nhưng dùng phiếu ngoại hối này mua đồ thì không cần thêm tem phiếu nữa.
Xét về một mặt nào đó, phiếu ngoại hối này cũng được coi là siêu tiền tệ rồi.
Tô Tầm thấy may mà hệ thống cho mình dùng thứ này, nếu không, cô thật sự không phân biệt nổi mua thứ gì thì cần tem phiếu gì, cần bao nhiêu.
Sau này chắc chắn sẽ thành trò cười.
Vốn còn thấy thân phận mà hệ thống sắp đặt cho mình hơi phiền phức, giờ mới thấy cũng khá tiện. Có thể che giấu thành công sự thiếu hiểu biết của cô về thời đại này.
Thành phố Đông Châu tuy không lớn bằng Thượng Hải hay Thủ đô nhưng cũng là tỉnh lỵ của một tỉnh. Mấy năm nay chính sách thay đổi, cũng mở thêm một vài quán ăn cao cấp hơn. Lần này có tiền, cuối cùng Tô Tầm cũng được ăn một bữa thịnh soạn. Phải công nhận đồ ăn thời này thật chất lượng, nguyên liệu chính nhiều hơn cả đồ phụ. Chẳng bù cho sau này, món ăn trông thì đầy đặn mà nguyên liệu chính chỉ có vài miếng.
Ăn xong một bữa cơm thịnh soạn mà chỉ tốn chưa đến mười đồng phiếu ngoại hối.
So sánh như vậy, cô cảm thấy việc kiếm tiền này cũng khá dễ dàng.
Cô thở ra một hơi khoan khoái.
Ra khỏi quán ăn, cô cũng không định đi bộ nữa mà gọi thẳng taxi. Tô Tầm nhớ trước đây từng đọc tài liệu, có một thời kỳ taxi không dừng lại tùy tiện. Sau khi cải cách mở cửa, người qua lại nhiều hơn, nhu cầu thay đổi nên mới bắt đầu có thể vẫy xe dừng lại. Hơn nữa, hình như không phải lúc nào tài xế cũng sẵn lòng chở khách.
May là vận may của cô không tệ, một chiếc taxi đã dừng lại.
Vừa lên xe, Tô Tầm đã nói: "Tôi muốn đến khách sạn tốt nhất ở đây."
Bác tài xế nhìn đồng hồ: "Đồng chí, khách sạn tốt nhất của chúng ta ở phía nam thành phố, nhưng tôi đang vội ra sân bay đón người..."
"Tôi trả bằng phiếu ngoại hối. Nếu không đủ thì trả gấp đôi." Tô Tầm nói.
Bác tài xế: ...
Được rồi, không cần nói nhiều nữa, đi thôi.
Dù sao vội ra sân bay cũng là để thử vận may xem có chở được vài người bạn nước ngoài, kiếm chút phiếu ngoại hối không. Hết cách rồi, chẳng phải có nhiệm vụ kiếm phiếu ngoại hối sao?
Trên đường, bác tài xế nhiệt tình trò chuyện với Tô Tầm: "Đồng chí, cô từ nước ngoài về hay là có họ hàng ở nước ngoài vậy?"
"Tôi từ nước ngoài về tìm người thân. Tôi có người nhà ở trong nước."
"Ối chà, thảo nào, tôi vừa nhìn đã thấy cô có chút khác biệt."
Tô Tầm hỏi: "Khác biệt chỗ nào?" Chẳng lẽ khí chất của cô thật sự nổi bật?
"Tây lắm. Cô xem, trời tháng mười này thật ra cũng hơi lạnh rồi, mọi người đều mặc áo khoác, còn cô chỉ mặc áo cộc tay. Không sợ lạnh. Tôi thấy có nhiều người nước ngoài không sợ lạnh."