Tô Tầm cũng chẳng màng đến bát sủi cảo nữa, vội vàng kéo vali chạy ra ngoài.
Cô sợ chỉ cần chậm một bước thôi là sẽ bị đánh cho thành đầu heo mất.
Cô vừa mới thấy trong quán có dán khẩu hiệu: "Không được đánh khách!"
Tại sao lại có khẩu hiệu như vậy? Chắc chắn là đã có người bị đánh rồi.
Thế nên tiền này thật sự không dễ kiếm chút nào. May mà cô chọn nơi như quán ăn, người ta hoặc là đang ngồi hoặc là ở trong quầy, cô vẫn còn cơ hội chạy thoát.
May quá, 2300 đô la Mỹ đã vào túi, không cần phải liều mình chọc giận đám đông nữa.
Hệ thống Vạn Người Ghét cũng chết lặng: [Ký chủ, cô làm thế nào vậy?]
"Thì làm thế thôi chứ sao. Bất kể lúc nào, lãng phí đồ ăn đều là đáng xấu hổ. Huống hồ đây lại là những năm tám mươi. Chuyện này mà không khiến mọi người tức giận mới là lạ. Tôi nói cho mà biết, đây là đang ở những năm tám mươi đấy, chứ nếu là ở tương lai... livestream một phát, nổi tiếng trên mạng, mấy phút là có thể nhận được phần thưởng cả trăm triệu rồi."
Đột nhiên, Tô Tầm bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải chủ nhân của hệ thống này cũng đề phòng điểm này nên mới đưa cô đến đây không.
Hệ thống Vạn Người Ghét vô cùng phấn khích: [Ký chủ, cô thông minh thật! Cố lên, đợi chúng ta kiếm đủ mười nghìn điểm ghét, tôi có thể trở về rồi. Cô cũng được tự do.]
Tô Tầm mím môi cười nhạt.
Còn làm nữa à? Cô rất quý mạng mình đấy.
Một thân một mình ở những năm tám mươi này, lỡ thật sự chọc giận đám đông, bị ai đó đánh lén thì sao?
Đừng tưởng cô không biết, đầu những năm tám mươi còn có chiến dịch trấn áp tội phạm nữa đấy. Tại sao lại có chiến dịch đó, chẳng phải vì an ninh trật tự kém sao?
Kiếm tiền cũng không thể không cần mạng được.
Vì vậy, tạm thời Tô Tầm không có ý định chọc giận đám đông nữa. Thậm chí trước khi sự an toàn của bản thân được đảm bảo, cô không định đắc tội với ai thêm.
Dù sao thì điểm ghét này không phải ai cũng đóng góp được, phải là thật sự ghét đến mức muốn ra tay đánh cô thì mới tính là một điểm.
Nếu không thì lúc nãy trong quán ăn đâu chỉ có hai mươi ba người, tại sao chỉ đóng góp hai mươi ba điểm ghét?
Từ nhỏ không ai thương không ai yêu, Tô Tầm hình thành hai thói quen: yêu tiền và quý mạng.
"Haiz, tiếc bát sủi cảo của tôi quá."
Hệ thống Vạn Người Ghét: [Cô nên ăn hai miếng rồi hãy gây sự.]