Tô Tầm: ...
Đây là do cơ thể tôi tốt ư? Đây là do tôi không có tiền ăn, phải bán quần áo lấy tiền đấy.
Tô Tầm cười lịch sự: "Bác thật có mắt nhìn."
"Chứ sao nữa, tôi lái xe bao nhiêu năm nay, gặp đủ loại người rồi." Bác tài xế tự hào nói.
Lúc này bác tài xế khá tốt, không đi đường vòng. Rất nhanh đã đến khách sạn mà bác tài xế nói là sang trọng nhất thành phố Đông Châu, Khách sạn Quốc tế Đông Châu.
Nghe nói mới xây được hai năm, cổng vào xây rất hoành tráng, trang trí cũng vô cùng xa hoa.
"Người giàu đều ở đó cả. Một đêm cũng phải mất mười đồng."
"Mười đồng là bằng một phần ba tháng lương của một công nhân bình thường rồi, cô nói xem, ai mà ở nổi chứ." Bác tài xế cảm thán.
Tô Tầm thầm nghĩ, nếu là trước kia, mình cũng chẳng ở nổi đâu.
Trả tiền xuống xe, bác tài xế cười mãn nguyện rời đi, còn từ chối khoản tiền gấp đôi của Tô Tầm. Ông ấy còn dõng dạc nói với Tô Tầm: "Người Hoa Hạ chúng ta không như mấy lão Tây kia chỉ biết có tiền! Chúng ta coi trọng tình nghĩa!" Nói xong, bác phóng xe đi một cách ngầu lòi.
Tô Tầm: ...
Nhìn chiếc taxi khuất xa, Tô Tầm đứng trước cửa, ngắm nhìn cổng lớn của khách sạn. Trang trí trông cũng không tệ.
Thật ra, Tô Tầm cũng không phải là người thích hưởng thụ. Cô cũng thích tiết kiệm tiền. Nhưng bây giờ cô phải xây dựng hình tượng.
Cứ theo nhiệm vụ của hệ thống mà đạt được thành tựu Vạn Người Ghét, sau này ít nhất cô cũng phải là triệu phú. Thỉnh thoảng sẽ có thêm một khoản tiền.
Vậy thì để sau này không bị người khác nghi ngờ, chẳng phải bây giờ phải cho người khác biết mình là người có tiền sao?
Thái độ phục vụ của Khách sạn Quốc tế tốt hơn nhiều so với tiệm cơm quốc doanh lúc trước. Tô Tầm vừa bước vào đại sảnh, hai nhân viên lễ tân đã mỉm cười với cô.
Một nữ đồng chí mặc bộ vest màu xám, trông khoảng hơn ba mươi tuổi bước tới, định xách đồ giúp Tô Tầm. Tô Tầm lịch sự từ chối: "Cảm ơn, không cần đâu." Vali rỗng mà, bị xách lên chẳng phải lộ hết sao?
May mà đối phương không cố nài.
Đến quầy lễ tân, Tô Tầm liếc nhìn bảng giá trên tường, căn phòng được gọi là phòng VIP lớn nhất, giá cũng chỉ có mười lăm đồng.
Đây là nhờ trong túi có hơn bốn nghìn đồng làm chỗ dựa. Nếu không, Tô Tầm cũng không dám dùng từ "chỉ".
"Sắp xếp cho tôi một phòng VIP lớn, ở tạm một tuần đi."
Nghe vậy, mắt nhân viên lễ tân sáng lên, lập tức giúp cô sắp xếp.
Khi Tô Tầm lấy phiếu ngoại hối ra, nữ đồng chí mặc vest lúc nãy mắt sáng lên, bước tới hỏi: "Đồng chí... thưa cô, cô từ nước ngoài về phải không ạ?"
"Tôi về thăm người thân." Tô Tầm đáp.
"Chào mừng cô trở về, hai năm nay cũng có không ít đồng bào về nước. Cô không quen thuộc nơi này, nếu có cần gì cứ nói. Tôi là Lý Ngọc Lập, quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng ở đây." Lý Ngọc Lập mỉm cười rất thân thiện.
Rất nhanh thủ tục đã hoàn tất, Lý Ngọc Lập còn đích thân tiễn Tô Tầm vào thang máy, vừa đi vừa giới thiệu những điểm tốt của phòng VIP trên tầng cao nhất.
Thật ra, trang trí ở đây dĩ nhiên không thể sánh bằng các khách sạn sang trọng trong tương lai. Trước đây khi cô đi làm thêm hè, trang trí ở đó mới gọi là xa hoa. Nhưng chẳng phải thời đại khác nhau sao? Nên khách sạn này quả thật rất cao cấp.
Ngay cả cửa phòng VIP cũng là cửa đôi, bên trong có một phòng khách, ghế sofa đều là da thật. Phòng trong là một căn phòng có giường lớn.