Trong lòng Cao Phân vui mừng, con dâu út không tệ, biết thương Phúc Sinh. Bà cười hỏi: "A Hoa, tay nghề nấu nướng của con ngày càng giỏi, trưa nay con nấu món gì mà thơm thế?"
Hoa Chi Lan cười nói: "Con còn chưa bắt đầu nấu cơm mà, mùi thơm đó không phải từ sân nhà thím bay ra sao, chắc chắn là Tiểu Ngọc làm món ngon cho nhà thím rồi."
Lưu Tú Hảo buột miệng nói: "Không thể nào, Tạ Tiểu Ngọc làm sao biết nấu cơm?"
Tạ Tiểu Ngọc dựa vào đâu mà không biết nấu ăn chứ? Cô không những biết, mà còn nấu rất ngon là đằng khác.
Món cơm thịt om này cũng được cô làm đúng khẩu phần, bằng lượng khoai lang trộn cơm hằng ngày, đảm bảo mỗi người một chén lớn, nhưng hôm nay, trong chén cơm trắng không phải là khoai lang, mà là thịt hạt lựu và rau củ thái hạt lựu thơm nức mũi.
Cơm trắng Tạ Tiểu Ngọc nấu dẻo mềm vừa phải, phần sốt thịt được trộn đều tăm tắp, hạt cơm thấm đẫm nước sốt đậm đà. Mỗi thìa đưa vào miệng, vừa vặn có một miếng thịt ba chỉ nhỏ, cắn một cái, nước thịt béo và nạc quyện vào nhau như muốn nổ tung trong khoang miệng. Vị giác tự động điều khiển não phải xúc thêm thìa nữa, cà rốt tươi ngọt, khoai tây bùi bùi, mỗi miếng đều khiến mọi người tự hỏi: “Sao cơm thịt om lại có thể ngon đến thế này?”
Trên bàn ăn chỉ có tiếng húp cơm xì xụp, không ai có thời gian nói chuyện. Ba đứa trẻ đã chờ đợi từ lúc cô bắt đầu nấu, giờ thì chúng hối hả xúc cơm, sợ ăn chậm sẽ bị tranh mất. Từng hạt cơm đều thấm vị nước sốt thịt, ngon quá, ngon không thể tả!
Lưu Tú Hảo vừa hận vừa tiếc nuối, ngon quá! Đúng ra không nên để Tạ Tiểu Ngọc nấu ăn, Tạ Tiểu Ngọc không thể ra đồng làm việc, nhưng lại nấu ăn ngon. Nửa cân thịt ba chỉ đã giúp cả nhà thỏa cơn thèm, nếu sau này cô ta bao luôn việc nấu nướng cho cả nhà, thì làm sao mà đuổi cô ta đi được nữa?
Tạ Tiểu Ngọc gạt nửa chén cơm thịt om của mình sang cho Phúc Sinh, sau đó mới bắt đầu ăn từng chút một. Ừm, tay nghề của cô không hề mai một, thậm chí còn ngon hơn, có lẽ cũng nhờ cái bếp củi và nguyên liệu tự nhiên ở nông thôn.
Lưu Tú Hảo ăn thỏa mãn, tiếc là chưa no. Nhìn Tạ Tiểu Ngọc lại giở trò khôn vặt, để Phúc Sinh được ăn thêm nửa chén cơm thịt om, cô ta thầm nghĩ, nếu không thể để mẹ chồng đuổi Tạ Tiểu Ngọc đi, vậy thì phải khiến Tạ Tiểu Ngọc chịu không nổi mà tự ý bỏ đi thôi.
Cô ta bưng chén nói: “Mẹ ơi, Tiểu Ngọc không thể ra đồng kiếm công điểm, vậy sau này cơm sáng, cơm trưa, cơm tối ở nhà giao hết cho cô ta đi. Không thể nào chúng ta ra đồng làm, cô ta lại cứ thong dong cả ngày được.”
Việc lo ba bữa ăn cho mười người không hề nhẹ nhàng hơn việc đồng áng là bao. Lưu Tú Hảo nghĩ, Tạ Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ chán ghét sau vài ngày, nhưng mặc kệ, Tạ Tiểu Ngọc nấu ngày nào thì cứ hưởng phúc được ăn ngon ngày đó đã.
Cao Phân không nói gì, nhưng trong lòng lại nổi lên nghi ngại, Tạ Tiểu Ngọc lúc ở thành phố cũng được cưng chiều, nghe nói hai anh trai và chị dâu thương yêu cô lắm. Chỉ khi hứng lên thì Tạ Tiểu Ngọc mới vào bếp nấu ăn một lần, bắt cô gái yếu ớt này làm bà vú nấu cơm cho mười người cả nhà, lỡ đâu Tạ Tiểu Ngọc sợ cực mà bỏ đi thì Phúc Sinh phải làm sao?
Điều này khiến Cao Phân vô cùng đau đầu.
Tạ Tiểu Ngọc tất nhiên không đời nào chịu làm bà vú cho ai cả. Cô lập tức nói: “Mẹ, ngày mai con cũng ra đồng làm, kiếm công điểm cho gia đình ạ.”
“Phụt.” Lưu Tú Hảo cười muốn chết: “Tiểu Ngọc, nếu cô lại bị say nắng nữa, nhà này không có tiền chạy chữa cho cô đâu. Lại còn phải kiếm người hầu hạ cô, đến cuối năm tính công điểm là sẽ bị thâm hụt đấy.”
Cao Phân nhìn Tạ Tiểu Ngọc ăn còn không bằng Tiểu Ni. Cô mà lăn ra ngất trên bờ ruộng thì không phải chuyện đùa: “Con không nên ra đồng. Cứ ở nhà đi, nhà có tận bốn người phụ nữ, luân phiên nhau nấu cơm.”
“Mẹ, mẹ cứ thiên vị.” Lưu Tú Hảo đặt chén đũa xuống, Tạ Tiểu Ngọc là người thành phố, gả về nhà họ Diệp cũng phải hạ mình xuống. Sợ khổ à, sợ khổ thì về thành phố đi, ngoài thành phố còn có người họ Lương đang chờ nuôi cô ta đấy.