Phúc Sinh hôm nay ăn uống đặc biệt thỏa mãn, không biết từ lúc nào chén đã cạn. Trước đây hắn từng ăn thịt hai lần, đều là thịt luộc, tuy không có gia vị nhưng mùi thịt rất đậm. Hắn đã nghĩ đó là món ăn ngon nhất, vì lời sư phụ nói có thể được ăn thịt mỗi ngày, hắn đã cố gắng hết sức để sống sót đến cuối cùng.
Hắn đã lầm, cơm thịt om mới là món ăn ngon nhất, hắn không thể diễn tả được mùi vị, chỉ biết cứ xúc từng thìa liên tiếp, lần đầu tiên hắn ăn no và thỏa mãn đến vậy.
Phúc Sinh nghĩ, món cơm thịt om ngon như thế này, dù là người đồng đội thân thiết nhất hắn cũng sẽ không chia, nhưng Tạ Tiểu Ngọc lại không hề do dự gạt nửa chén sang cho hắn.
Phúc Sinh nói: “Con, nấu cơm.”
Giọng Phúc Sinh lạnh lùng và khô cứng, trầm thấp đến mức xuyên thấu màng nhĩ người nghe. Lưu Tú Hảo chỉ cảm thấy tim mình bị chấn động hơi khó chịu, cô ta không nói được lời phản đối nào. Thực ra, lúc này cô ta thấy khó chịu vô cùng, cảm giác như mở miệng ra cũng không thể hít thở được.
Tạ Tiểu Ngọc thấy khuôn mặt Lưu Tú Hảo tái nhợt, thầm nghĩ âm sắc của Phúc Sinh vừa rồi khác hẳn mọi ngày, lại là một trong những tuyệt kỹ kỳ lạ của hắn. Phúc Sinh khiến Lưu Tú Hảo câm nín, không nói được gì, là đang bảo vệ cô.
Trong lòng Tạ Tiểu Ngọc ấm áp vô cùng, ngày nào cũng được Phúc Sinh làm cho ấm lòng, phải làm sao đây? Đương nhiên là phải đối xử tốt với Phúc Sinh hơn, không để ai bắt nạt hắn.
Cô nói: “Mẹ, mẹ cứ để con thử xem sao, cơ thể con cũng cần phải rèn luyện một chút. Bây giờ con còn trẻ mà yếu ớt như vậy, không rèn luyện thì không được đâu ạ.”
Cao Phân lắc đầu không tin Tạ Tiểu Ngọc, nhưng không thể thay đổi ý của cô: “Thôi được rồi, để mẹ nói với đội trưởng một tiếng, ngày mai con cứ đi thử xem.”
Tạ Tiểu Ngọc vui vẻ nói: “Mẹ tốt quá.”
Trong lòng Cao Phân trợn trắng mắt, miệng lưỡi ngọt ngào như vậy, sao lại không biết trốn việc lười biếng, còn đòi ra đồng làm, thật là ngốc nghếch.
Cơm thịt om ngon quá, ai cũng cảm thấy bụng vẫn chưa no. Trên bàn còn một chén canh trứng tôm rong biển lớn, phía trên nổi vài lá khoai lang xanh mướt, chỉ nhìn thôi đã thấy hấp dẫn.
Lúc này Lưu Tú Hảo đã hoàn hồn, thật kỳ lạ, vừa rồi sao lại đột nhiên khó chịu như thế. Cô ta vừa khỏe lại đã bắt đầu lải nhải: “Tạ Tiểu Ngọc, cô có biết trứng quý giá lắm không, phải để dành đổi muối đấy. Cô nói xem, cái chén lớn này cô đã cho vào bao nhiêu quả trứng rồi?”
“Em chỉ cho một quả thôi. Không tin chị cứ vào tủ đếm số trứng còn lại đi.”
Rong biển và tôm khô đều là Tạ Tiểu Ngọc mang từ khu thanh niên trí thức về, cô cho thêm một quả trứng cũng là để cả nhà ăn. Cao Phân lườm cô con dâu thứ hai: “Con không thích ăn thì có thể không ăn.”
Không ăn thì không ăn, Lưu Tú Hảo nhìn Đại Trụ húp sạch bát canh đến không còn một giọt nào, cô ta ngạc nhiên nói: “Nước rửa nồi này có ngon đến thế sao?”
“Ngon ạ, con còn có thể uống thêm một chén nữa.” Đáng tiếc, canh trong chén đã được chia hết.
Lưu Tú Hảo ghé vào chén của Tiểu Trụ nếm thử một ngụm, mẹ ơi, đây là loại canh thần tiên gì vậy, sao mà tươi ngon đến thế? Tại sao cô ta lại giận dỗi không uống, tại sao!
Tiểu Trụ vội vàng ôm chặt chén: “Mẹ, là mẹ nói không uống mà.”
Tạ Tiểu Ngọc ăn hết nửa bát cơm thịt om và nửa chén canh là đã no, cô cười híp mắt nói: “Mẹ, trưa nay con đã nấu cơm rồi, con có thể không rửa chén không ạ?”
Lưu Tú Hảo thấy cô làm bộ làm tịch, nấu cơm thôi mà đòi không rửa chén, cô ta còn phải ra đồng làm việc đấy, chẳng phải vẫn phải làm việc nhà sao? Đang định mở lời châm chọc vài câu nữa, thì hai đứa con trai của cô ta đã không cho cơ hội.
Đại Trụ nói: “Con rửa chén, thím ba, sau này thím cứ nấu cơm đi, con sẽ rửa, ngày mai thím còn nấu cơm nữa không ạ?”
Thím ba nấu cơm ngon quá, nếu thím ba nấu, nhóc sẵn lòng rửa chén mỗi ngày.
Tiểu Trụ cũng nói: “Thím ba, con cũng bằng lòng phụ trách nhóm lửa cho thím.”
Tiểu Ni không chịu thua kém: “Con sẽ vo gạo nhặt rau!”
Tạ Tiểu Ngọc cảm thấy ba đứa trẻ này quá đáng yêu, nếu không có Lưu Tú Hảo quấy rầy, cô nghĩ dù không chia nhà thì cô vẫn có thể sống tiếp, nhưng có Lưu Tú Hảo thì nhất định phải chia nhà.
Chỉ có chia nhà, cô mới có thể thoải mái nuôi Phúc Sinh cho hắn ăn no. Bây giờ cô muốn làm món ngon cho Phúc Sinh, lại phải làm phần ăn cho mười người, mệt chết cô rồi.
Tạ Tiểu Ngọc cười híp mắt: “Mai thím ba phải ra đồng rồi, đến lượt ai nấu thì người đó nấu nhé.”