Đối với một nhân viên tập sự như Bạch Thế Ba, năm đồng bạc chẳng khác nào cả tháng trời lao động vất vả của anh ta.
"Vậy ngày kia nhé? Hôm đó anh sẽ về quê một chuyến, tiện thể mang về cho em luôn."
Thái độ của Bạch Thế Ba đối với Bạch Kiều Kiều tuy rằng vẫn còn chút gượng gạo, nhưng việc anh ta đồng ý giúp đỡ cũng có thể coi là nuông chiều cô hết mực rồi.
"Cảm ơn anh ba!"
Bạch Kiều Kiều nở một nụ cười ngọt ngào, rạng rỡ đến nỗi Bạch Thế Ba thầm mắng trong lòng một tiếng 'quỷ nhập rồi à?’.
Tiểu thư đài các đỏng đảnh từ thành phố về như cô mà cũng có ngày biết nói lời cảm ơn với anh ta sao?
Người ta thường nói con gái đi lấy chồng sẽ trưởng thành hơn, nhưng Bạch Kiều Kiều thay đổi thế này thì có hơi nhiều quá không?
Có lẽ vì khuôn mặt của Bạch Kiều Kiều có vài nét tương đồng với anh ta, nên dù ngoài miệng cộc cằn, Bạch Thế Ba vẫn không thể nào ghét bỏ cô được.
"Em mau về nhà đi, giữa ban ngày ban mặt con gái con đứa đừng có lượn lờ ngoài đường." Bạch Thế Ba dặn dò.
Thời buổi này thanh niên lêu lổng, lưu manh côn đồ đầy rẫy ngoài đường, người đứng đắn đều bận bịu làm việc kiếm sống rồi.
"Em biết rồi anh ba, em không làm phiền anh làm việc nữa, tạm biệt anh!" Bạch Kiều Kiều vui vẻ vẫy tay chào Bạch Thế Ba rồi đạp xe nghênh ngang rời đi.
Bạch Thế Ba đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Bạch Kiều Kiều một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Anh ta bỗng nhiên có một ảo giác kỳ lạ, dường như Bạch Kiều Kiều vốn dĩ là một cô em gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy từ lâu rồi.
"Bạch Thế Ba! Trong nhà có cô em gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia sao chưa bao giờ thấy cậu nhắc tới với tôi? Tiểu tử cậu thật là xấu tính nha!"
Sư huynh của Bạch Thế Ba vỗ mạnh vào lưng anh ta một cái, cũng bắt chước điệu bộ của anh ta, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng Bạch Kiều Kiều đang dần khuất xa.
"Em gái tôi đã kết hôn rồi."
Bạch Thế Ba thu hồi ánh mắt, vỗ vai sư huynh với giọng điệu cảnh cáo: "Chồng của con bé rất tàn nhẫn, anh đừng có mơ tưởng hão huyền nữa."
...
Khi Thẩm Hành tan làm, ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả bầu trời.
Kể từ lúc Bạch Kiều Kiều đến đưa cơm trưa, tâm trí Thẩm Hành đã sớm bay theo cô về nhà rồi.
Vừa nghe thấy tiếng chuông báo hết giờ làm việc, Thẩm Hành lao đi như một mũi tên, cứ như thể phía sau lưng có cả một đàn sói đói đang đuổi theo.
Thế nhưng khi đứng trước cửa nhà, bước chân anh lại có chút chần chừ, sợ sệt.
Mùi thức ăn thơm lừng từ trong sân bay ra khiến yết hầu Thẩm Hành trượt lên trượt xuống, nuốt khan một ngụm nước bọt. Trong lòng tự mắng bản thân một câu "đồ hèn nhát", anh mới lấy hết can đảm đưa tay đẩy cửa bước vào.
Vừa bước vào, đập vào mắt anh là hình ảnh Bạch Kiều Kiều đang ngồi xổm giữa sân, đôi tay hí hoáy mân mê một đống cọc tre, dường như đang dựng cái giàn gì đó.
"Hành ca, anh về rồi!"
Cánh cổng lớn đã lâu không được sửa chữa, vừa mở ra đã phát ra âm thanh chói tai. Bạch Kiều Kiều nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Hành.
"Em đang làm gì thế?" Thẩm Hành rõ ràng đã về đến lãnh địa của mình rồi, nhưng chẳng hiểu sao thái độ lại trở nên khép nép thận trọng như vậy.
"Nhân lúc mấy ngày nay rảnh rỗi không có việc gì, em muốn dựng cái giàn lên để trồng ít đậu đũa với dưa leo."
Bạch Kiều Kiều vừa nói vừa đặt đồ trong tay xuống đất, phủi phủi tay đứng dậy: "Hành ca, cơm canh làm xong hết rồi, anh mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm."
Thẩm Hành đứng sững sờ nhìn Bạch Kiều Kiều bận rộn chạy tới chạy lui, bưng bê thức ăn từ trong phòng bếp chuyển ra bàn ngoài sân, bên tai còn văng vẳng giọng nói không ngớt của cô:
"Phòng bếp nhà mình nguy hiểm quá đi, em cứ sợ lỡ ngày nào đó không cẩn thận làm cháy bếp thì coi như xong đời. Chờ thu hoạch xong vụ lúa này, mình sửa lại cái bếp nha anh?"
Hiện tại, cái gọi là "phòng bếp" thực chất chỉ là một túp lều tranh tạm bợ dùng để che mưa chắn gió, đến cả ống khói cũng chẳng có. Mỗi lần nhóm lửa nấu cơm, khói bếp lại len lỏi qua bốn vách tường tranh mù mịt.
Trước đây trong từ điển của Thẩm Hành chưa từng tồn tại hai chữ "sinh hoạt", đối với anh, cuộc đời chỉ đơn giản là cố gắng để cái mạng này được sống sót.
Nhưng giờ phút này, nghe những lời thủ thỉ của Bạch Kiều Kiều, trái tim chai sạn của anh bỗng nhiên dâng lên một luồng cảm xúc mềm mại khó tả.
"Được."
Bữa tối vẫn là món tôm hầm củ cải ban sáng. Thời buổi vật tư khan hiếm, rau dưa quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy loại này, nếu chịu khó trồng thêm vài luống rau trong vườn thì bữa ăn mới đỡ phần đơn điệu.
Khổ nỗi Thẩm Hành sống quá tùy tiện, cả cái sân rộng như vậy mà anh chỉ trồng đúng hai luống củ cải.