"Cô tìm ai vậy? Nếu không có việc gì thì tránh ra, đừng cản trở công việc của chúng tôi."
Một người thợ bước ra ngoài hít thở, thấy Bạch Kiều Kiều xinh đẹp động lòng người thì chủ động bắt chuyện.
Thời buổi này, thợ kỹ thuật có tay nghề rất được coi trọng nên giọng điệu của mấy anh thợ rèn khi nói chuyện cũng có vài phần kiêu ngạo tự đắc.
"Chào anh, tôi muốn tìm Bạch Thế Ba. Tôi là em gái của anh ấy, phiền anh gọi giúp một tiếng được không?"
Bạch Kiều Kiều không để bụng thái độ cộc cằn kia, ngược lại còn lễ phép đáp lời, giọng điệu vô cùng nhã nhặn.
Gã thợ rèn đứng ở cửa nhìn cô một cái, thái độ đúng mực của cô khiến người ta không nỡ từ chối.
"Chờ một chút." Nói xong, anh ta liền quay vào trong gọi người.
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông cao gầy bước ra.
Quanh năm suốt tháng làm bạn với lò lửa nên da của Bạch Thế Ba ngăm đen bóng loáng. Anh ta vừa đưa tay quệt mồ hôi trên trán vừa nheo mắt nhìn người đứng bên ngoài, hoàn toàn không ngờ rằng người đến tìm mình lại là Bạch Kiều Kiều.
"Sao vậy? Ở nhà có chuyện gì à?"
Anh ta học nghề trên trấn, rất ít khi về nhà, ngay cả hôm Bạch Kiều Kiều xuất giá anh ta cũng không về.
Thật lòng mà nói, Bạch Thế Ba không thân thiết với Bạch Kiều Kiều. Từ hai năm trước khi cô được đón về nhà họ Bạch cho đến bây giờ, số câu anh ta nói chuyện với cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Bạch Kiều Kiều vốn xuất thân từ thành phố, mắt cao hơn đầu, chướng mắt đám người quê mùa nhà họ Bạch bọn họ, bản thân anh ta cũng chẳng muốn làm thân với cô. Cho nên việc Bạch Kiều Kiều chủ động tìm tới tận đây khiến Bạch Thế Ba cảm thấy khó hiểu.
"Trong nhà vẫn ổn. Anh ba, hôm nay em đến là có chuyện muốn nhờ anh giúp." Bạch Kiều Kiều lấy bản vẽ đã chuẩn bị sẵn ra, Bạch Thế Ba sững sờ đón lấy tờ giấy.
Anh ba?
Ánh mắt Bạch Thế Ba nhìn Bạch Kiều Kiều cứ như đang nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Có phải Bạch Kiều Kiều gả cho Thẩm Hành nên bị dọa phát điên rồi không?
Trong ký ức của Bạch Thế Ba, trước đây Bạch Kiều Kiều mỗi lần mở miệng đều gọi thẳng tên bọn họ, giọng điệu lúc nào cũng đầy ghét bỏ khinh thường.
"Anh ba." Bạch Kiều Kiều lại gọi thêm một tiếng, kéo Bạch Thế Ba trở về thực tại: "Anh có thể giúp em rèn hai món đồ này không?"
Một cái cô làm cho Thẩm Hành, cái còn lại là cho anh cả Bạch Thế Hải.
Kiếp trước, các anh chị em nhà họ Bạch tuy ngoài miệng nói mặc kệ cô, nhưng khi Đinh Thế Phương ở thành phố chèn ép cô đến mức không còn đường sống, cô đành phải cầu xin sự giúp đỡ. Bọn họ vừa mắng mỏ cô, lại vừa cắn răng làm việc kiếm tiền gửi cho cô.
Nếu không có bọn họ giúp đỡ, Bạch Kiều Kiều căn bản không thể sống nổi cho đến ngày Thẩm Hành tìm được cô.
Đáng tiếc thay, ở kiếp trước Bạch Kiều Kiều thậm chí còn chưa kịp đền đáp ân tình của người nhà.
Vậy nên sống lại lần này, Bạch Kiều Kiều tự nhủ lòng nhất định phải đối xử thật tốt với anh chị của mình.
Bạch Thế Ba mở bản vẽ ra xem xét kỹ lưỡng, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại đầy suy tư:
"Đây là thứ gì vậy? Lưỡi liềm sao? Kích thước của cái lưỡi liềm này có phải là quá khổ rồi không? Anh thấy người vẽ không cân đối tỉ lệ chính xác, ai đã đưa bản vẽ này cho em vậy?"
Dù sao thì Bạch Thế Ba cũng là một thợ rèn lành nghề, chỉ cần nhìn thoáng qua bản vẽ là đã có thể hình dung ra hình dáng của thành phẩm trong đầu.
"Không sai đâu, anh ba có làm được không? Làm ơn mài lưỡi dao thật sắc bén giúp em nhé, em nhất định sẽ trả công cho anh."
Sắt thép bây giờ không hề rẻ chút nào, lưỡi hái của đại đội trong thôn đã mòn đến mức cắt cỏ cũng không xong nhưng vẫn không ai nỡ đổi cái mới. Hai cái lưỡi liềm cỡ lớn như thế này chắc chắn sẽ tiêu tốn không ít nguyên liệu.
"Không cần em phải trả tiền đâu.” Bạch Thế Ba nhìn chằm chằm vào bản vẽ, hàng mày nhíu chặt hơn: “Vậy em định khi nào thì lấy?"
"Càng sớm càng tốt." Bạch Kiều Kiều nhanh chóng móc từ trong túi ra năm đồng, nhét vào tay Bạch Thế Ba: “Anh ba, sắt thép là tài sản của nhà nước, em không thể để anh phải tự bỏ tiền túi ra bù vào được."