Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 25: Buổi chiều đột nhiên có

Trước Sau

break

Bạch Kiều Kiều ăn rất ít, gần như cả nồi thức ăn đều trôi xuống bụng Thẩm Hành, nhưng trông anh vẫn có vẻ thòm thèm.

May mà Bạch Kiều Kiều biết rõ sức ăn đáng kinh ngạc của Thẩm Hành nên đã cố ý nấu nhiều hơn, nếu không chắc anh ăn xong vẫn còn đói bụng.

Bạch Kiều Kiều định đứng lên dọn dẹp bát đũa thì Thẩm Hành đã nhanh tay giành lấy: "Sau này em không cần phải động tay vào những việc này."

"Em muốn làm mà." Bạch Kiều Kiều chớp mắt, vẻ mặt vô cùng thành thật nói.

Thẩm Hành bỗng nhận ra, hình như anh đã rước về nhà một cô vợ nhỏ quyến rũ như hồ ly tinh. Rõ ràng là cô vợ nhỏ này đang cố ý quyến rũ anh, đúng không?

Thẩm Hành đưa tay sờ cằm, nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh ý cười của Bạch Kiều Kiều.

Nếu còn nhịn được nữa thì anh đâu còn là đàn ông.

Thẩm Hành nhanh chóng ném bát đũa vào bếp, sau đó quay lại bế bổng Bạch Kiều Kiều lên, sải bước về phòng rồi đặt cô lên giường.

"Hành ca!"

Thẩm Hành như một chú chó lớn nhiệt tình, vùi đầu vào hõm cổ Bạch Kiều Kiều hít hà, hơi thở nóng rực và đôi môi mềm mại lướt trên làn da cô, khiến Bạch Kiều Kiều phải đưa tay đẩy anh ra:

"Hành ca, không được..."

Thẩm Hành thở dốc, hùng hổ nói: "Anh ngủ với vợ mình, sao lại không được?"

Bạch Kiều Kiều bĩu môi, giọng nói trở nên mềm mại nũng nịu: "Hành ca không được bắt nạt người ta."

Cô trừng mắt nhìn anh một cái, cái liếc mắt đưa tình ấy khiến Thẩm Hành chưa đến một giây đã hoàn toàn thất bại.

Anh hừ một tiếng, vẫn cố tỏ ra cứng rắn: "Em cầu xin anh đi, nếu biểu hiện tốt anh sẽ tha cho em."

"Hành ca, xin anh đó."

Bạch Kiều Kiều tỏ ra yếu thế rất thuần thục, bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy vạt áo Thẩm Hành, nhẹ nhàng giật giật.

Thẩm Hành nghiến răng.

Mẹ kiếp, cô cầu xin ngọt ngào như thế, anh lại càng không muốn tha cho cô.

"Cầu xin không đạt yêu cầu, chẳng có chút thành tâm nào hết."

Rõ ràng là Thẩm Hành đang giở trò xấu, Bạch Kiều Kiều đành phải đỏ mặt, buồn bực nói ra sự thật: "Hành ca, em... buổi chiều đột nhiên có rồi."

"Có cái gì?" Thẩm Hành là một người đàn ông thô kệch, quanh năm chỉ biết lăn lộn kiếm sống, làm sao hiểu được những chuyện tế nhị của phụ nữ. Anh cúi xuống hôn lên trán Bạch Kiều Kiều, giọng nói trầm thấp đầy lưu luyến hỏi lại.

"Chính là cái đó đó!" Bạch Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn Thẩm Hành, bàn tay nhỏ bé giữ lấy bàn tay đang làm loạn của anh, ghé sát tai anh thì thầm: "Kinh nguyệt."

"..."

Động tác của Thẩm Hành ngay lập tức cứng đờ như tượng đá.

"Ha ha." Nhìn khuôn mặt đen sì của Thẩm Hành, Bạch Kiều Kiều không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Cười cái gì? Em có tin anh xử lý em ngay tại chỗ không?"

Thẩm Hành cảm thấy địa vị chủ gia đình của mình đang lung lay dữ dội, cô vợ nhỏ này sắp trèo lên đầu anh ngồi luôn rồi.

Anh muốn ra vẻ hung dữ để dọa Bạch Kiều Kiều, nào ngờ giây tiếp theo, đôi môi mềm mại của cô đã chủ động dán lên môi anh như đang dỗ dành đền bù cho sự hụt hẫng vừa rồi.

Nụ hôn của Bạch Kiều Kiều thoáng qua như làn gió thoảng, Thẩm Hành còn chưa kịp tận hưởng vị ngọt ngào thì bóng dáng cô đã vụt biến mất.

Anh nặng nề ngồi xuống giường, thở dài một tiếng rồi cúi xuống nhìn nơi nào đó của mình, tự hỏi liệu cứ kìm nén như vậy có ảnh hưởng đến sức khỏe hay không.

Chốc lát sau, Bạch Kiều Kiều trở lại, đưa cho Thẩm Hành một bản vẽ: "Hành ca, em muốn bàn với anh chuyện quan trọng."

Thẩm Hành đón lấy tờ giấy: "Đây là cái gì vậy?"

Nhìn bản vẽ chi tiết với những ký hiệu và ghi chú dày đặc, dù anh hiểu được phần nào nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi tự ti khó tả.

Bạch Kiều Kiều là người có học thức, từng tốt nghiệp cấp ba, còn anh chỉ biết vài con chữ nhờ lớp học xóa mù chữ ở thôn.

Bạch Kiều Kiều hoàn toàn tập trung vào công việc, không hề nhận ra những suy tư phức tạp trong lòng Thẩm Hành:

"Dùng cái này để gặt lúa mạch, một nhát có thể cắt được một mảng lớn, lại không cần phải khom lưng vất vả."

"Đây là dao phát rẫy sao? Sao lại dài đến vậy?"

Thẩm Hành mơ hồ nhớ lại hơn mười năm trước, anh từng thấy ai đó dùng loại dao phát rẫy có hình dáng tương tự.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc