Thanh Mai Trúc Mã - Ghét Cậu Cả Thanh Xuân, Lại Yêu Cậu Cả Đời

Chương 33. Chỉ muốn ở bên

Trước Sau

break

Lâm Tịch Dao đứng đó, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Lăng Dạ Phong cho đến khi cậu khuất sau hành lang. Cảm giác ấm áp nơi cổ tay cô vẫn còn, nhưng thứ khiến cô bối rối hơn chính là ánh mắt của Lăng Dạ Phong. Nếu không quan tâm thì ánh mắt vừa rồi là gì?

Cô lắc nhẹ đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ rối rắm. Mình đang suy diễn quá nhiều rồi. Chắc chỉ là do cậu ta không muốn thấy cảnh tượng ai đó ngã trước mắt mà thôi.

Nghĩ vậy, Lâm Tịch Dao quay lại lớp, nhưng tâm trí cô vẫn vô thức trôi về khoảnh khắc ấy.

Cố Thanh Nhã bước nhanh qua hành lang vắng lặng, ánh mắt đảo quanh như đang tìm một lối thoát. Cô nép sát vào bức tường lạnh, cố thu mình khi nhận ra Hàn Vũ Kha đang tiến về phía này. Những ngày qua, cô đã lẩn tránh anh, không phải vì ghét bỏ mà bởi chính cô cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình. Mỗi khi đối diện với Hàn Vũ Kha, trái tim cô lại rối loạn một cách kì lạ, thứ cảm giác xa lạ đó khiến cô hoang mang, thậm chí có phần sợ hãi.

Nhưng có vẻ, dù cô có cố gắng thế nào, số phận vẫn không cho phép cô trốn tránh thêm nữa.

Cố Thanh Nhã cúi đầu, lặng lẽ rẽ sang một hướng khác nhưng chưa kịp đi xa thì một bàn tay ấm áp bất ngờ giữ chặt lấy cổ tay cô.

“Thanh Nhã, cậu định trốn tớ đến bao giờ.”

Giọng nói trầm thấp của Hàn Vũ Kha vang lên bên tai, mang theo chút trách cứ.

Cố Thanh Nhã cứng đờ người. Cô hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi quay lại, ánh mắt lung túng chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Hàn Vũ Kha. Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức gần như có thể nghe rõ từng nhip.

“Tớ…tớ không có… trốn tránh cậu. Chỉ là…tớ bận chút chuyện riêng thôi” Cố Thanh Nhã lắp bắp, cố tìm một cái cớ hợp lý.

“Chuyện riêng?” Hàn Vũ Kha hơi nheo mắt, siết nhẹ cổ tay cô, ánh mắt kiên định. “Vậy tại sao mấy ngày nay cứ thấy tớ là cậu lại đi hướng khác?”

“Tớ chỉ là…chỉ là trùng hợp thôi.” Cố cắn môi, không dám dối diện với hắn.

“Trùng hợp?” Hàn Vũ Kha bật cười, nhưng nụ cười đó mang theo chút bất lực. “Cố Thanh Nhã, cậu biết tớ đã tìm cậu bao nhiêu lần rồi không?”

Cố Thanh Nhã giật mình.

Tìm cô?

Đây không phải lần đầu tiên cô nghe thấy những lời này, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ chúng lại chứa đựng nhiều cảm xúc đến thế.

Cô ngước lên, và lần đầu tiên, cô thấy trong đôi mắt hắn không còn là sự trêu chọc như trước đây, mà là một sự chờ đợi, một sự kiên trì đến mức khiến người khác rung động.

Cô cảm thấy bản thân đang yếu đuối.

“Vậy... cậu tìm tớ làm gì?” Giọng cô nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi.

Hàn Vũ Kha im lặng một lúc, rồi bất ngờ kéo cô lại gần, hơi thở nóng rực phả nhẹ bên tai cô, mang theo một sự áp bức không thể né tránh.

“Vì tớ muốn ở bên cậu.”

Trái tim Cố Thanh Nhã như ngừng đập trong một khoảnh khắc.

Cô tròn mắt nhìn hắn, cảm giác vừa hoang mang vừa xao xuyến. Giữa hành lang đông người, tiếng cười nói rì rầm xung quanh dần trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại hình bóng hắn đang chiếm trọn tầm mắt cô.

Cô không biết phải đáp lại thế nào, nhưng lại không muốn rời khỏi khoảnh khắc này.

Hàn Vũ Kha từ tốn buông tay cô ra, nhưng ánh mắt vẫn không dời khỏi gương mặt cô.

“Nếu cậu còn trốn tớ nữa, tớ sẽ không khách sáo đâu.”

Cố Thanh Nhã sững sờ.

Lời đe dọa của hắn không có chút đáng sợ nào, ngược lại, nó lại khiến lòng cô rung động.

Có lẽ… cô không nên tiếp tục trốn tránh nữa. Cô nhìn sâu vào mắt hắn, một tia quyết tâm lóe lên.

 “Được, tớ sẽ không trốn tránh nữa. Nhưng... cậu có thể cho tớ thời gian được không?”

Hàn Vũ Kha khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

 “Được, tớ sẽ đợi cậu. Nhưng đừng để tớ đợi lâu quá nhé.”

Cố Thanh Nhã gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô biết, có lẽ, cô đã tìm được câu trả lời cho những cảm xúc rối bời của mình. Và cô cũng biết, cô muốn khám phá nó cùng với Hàn Vũ Kha.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc