Thần Hồn Điên Đảo

Chương 60: Mái Ấm Gia Đình

Trước Sau

break

Gần đến tết Nguyên đán, trường học đang trong kỳ nghỉ. Nhưng Bạch Tịnh vẫn không chịu nghỉ.

Thật ra thành tích của cô khá ổn định với số điểm trong phạm vi 500. Điểm sàn của chuyên ngành nghệ thuật là 360, vì vậy cô được coi là một trong những học sinh nghệ thuật xuất sắc nhất.

Cho dù vào kỳ nghỉ cô vẫn tiếp tục học ở nhà, mỗi ngày đều chăm chỉ làm bài tập thực hành.

Dương Đạm không chịu nổi nữa. Anh lén giấu hết bài tập của cô đi.

Sáng hôm đó cô dậy đúng 7 giờ, đi đến phòng học chuẩn bị làm bài tập. Tìm mãi không thấy sách vở của mình đâu, cô đang lục tung ngăn kéo thì Dương Đạm đột nhiên bước vào.

Cô ngoái đầu hỏi: "Anh có thấy bài tập của em không? Tối qua vẫn còn ở đây, sáng nay lại biến đâu mất..."

Anh tiến tới đỡ cô đứng dậy: "Tìm không thấy thì đừng tìm nữa. Đang nghỉ lễ mà, em cũng nên nghỉ một lúc."

"Là anh phải không?" Cô nhìn anh với ánh mắt hoài nghi: "Chắc là anh mang giấu đi."

Anh thẳng thắn thừa nhận: "Phải, anh giấu. Em ngày nào cũng làm bài tập, sắp trở thành con mọt sách rồi."

Cô trừng mắt nhìn anh: "Ai cũng học như vậy."

"Đó là vì họ dốt thôi. Vợ của anh làm sao giống họ được?" Anh vòng tay qua vai cô: "Đi thôi, anh đưa em ra ngoài chơi. Hôm nay có hẹn với Tiểu Lục."

Đã lâu rồi cô không nghe tin tức gì về Trần Lục Nghệ. Dương Đạm cũng không nhắc tới cô ta. 

Cô vẫn không quên lần gặp mặt trước kia. Thật ra cô không còn cảm giác đối nghịch với Trần Lục Nghệ nữa. 

"Cô ấy bây giờ thế nào rồi?" 

Dương Đạm mỉm cười: "Sắp kết hôn rồi."

"Thật sao?" 

Bạch Tịnh thấy khó tin. Cô chưa từng gặp một cô gái nào kiên cường như vậy.

Dương Đạm kéo cô ra khỏi phòng: "Anh đưa em đến nhà cô ấy. Đến đó thì em sẽ biết."

Không thể cưỡng lại anh, cô thay quần áo rồi theo anh ra ngoài. Đến lúc nhìn thấy Trần Lục Nghệ ở cùng với một người đàn ông cô mới tin lời anh nói.

Người đàn ông đó rất cao, có lẽ cao hơn cả Dương Đạm. Trông anh ta ngoài ba mươi, chín chắn và điềm đạm. Đứng bên anh ta, chiều cao 1,75 mét của Trần Lục Nghệ chẳng là gì cả.

"Ngồi đi, em lấy nước nhé. Hai người muốn uống gì?"

Trông Trần Lục Nghệ tươi tắn và thân thiện hơn trước nhiều.

"Không cần đâu. Chúng ta đều là người nhà, sao lại khách sáo như vậy?" Dương Đạm xua tay: "Mau giới thiệu đi. Vợ chồng anh đến đây chủ yếu là để gặp mặt anh ta."

Lời nói của anh khiến Trần Lục Nghệ có chút ngượng ngùng. Cô còn chưa kịp gọi thì có một người đàn ông từ trong phòng làm việc bước ra. Cô khoác tay anh ta, đi đến trước mặt Dương Đạm và Bạch Tịnh, giới thiệu: "Đây là bạn trai của em, Lục Chính."

"Rất hân hạnh được gặp hai người." Lục Chính khẽ gật đầu chào.

Dương Đạm nhìn anh ta từ trên xuống dưới, cười tinh nghịch: "Hay lắm, Tiểu Lục. Em đúng là có mắt nhìn người. Người này khá hơn cái tên hèn nhát kia nhiều. A a … Sao lại véo anh nữa rồi?"

Bạch Tịnh không biết Dương Đạm ngốc thật hay giả ngốc. Anh lúc nào cũng vậy, luôn nói lời không nên nói… Anh thừa biết vết sẹo Trần Hoài Viễn để lại trong lòng Trần Lục Nghệ, tại sao cứ nhắc lại chuyện này?

Cô véo anh là muốn nhắc nhở anh đừng nói lung tung nữa.

Còn Trần Lục Nghệ thì không để bụng đến chuyện này chút nào. Cô ngước nhìn Lục Chính, ngắm anh một lúc rồi mỉm cười: "Ừ, em cũng thấy mình biết nhìn người."

Bạch Tịnh và Dương Đạm ở nhà Trần Lục Nghệ chơi cả buổi.

Suốt thời gian này, Bạch Tịnh nhiều lần muốn tìm cớ về nhà. Cô cảm thấy hai người họ ở đây chỉ làm kỳ đà cản mũi, nhưng Dương Đạm lại không khéo léo chút nào, cứ dây dưa nói mãi.

Có thể thấy được tính tình của Lục Chính rất tốt. Cho dù Dương Đạm có trêu đùa thế nào anh ta cũng chỉ cười không nói.

Xem ra Trần Lục Nghệ rất có phước. Không phải cô gái nào cũng gặp được người đàn ông tốt như vậy.

......

Những ngày tiếp theo Dương Đạm lúc nào cũng dụ dỗ, lôi kéo Bạch Tịnh ra ngoài chơi.

Anh vốn không cho cô cơ hội để suy nghĩ lại. Đến giao thừa cô mới có một chút thời gian để học hành.

Tối hôm đó Dương Lâm Tranh gọi điện giục họ về ăn tết. Thế là hai người cùng nhau về nhà Dương Lâm Tranh.

Thật lòng mà nói, Bạch Tịnh chưa từng đón năm mới một cách náo nhiệt như vậy.

Cô mồ côi từ nhỏ, không hề cùng người nhà đón tết chứ đừng mơ đến chuyện xem Xuân Uyển và ăn bữa cơm giao thừa với gia đình.

Năm nay là lần đầu tiên.

Ngồi trên sofa trò chuyện vui vẻ với mọi người, Bạch Tịnh chợt nhận ra một điều: cô đã có một gia đình hoàn chỉnh.

Gia đình này là Dương Đạm tặng cho cô.

Đến 12 giờ khuya, Bạch Tịnh theo Dương Đạm lên lầu. Cửa phòng ngủ vừa đóng lại cô liền ôm chầm lấy anh.

Dương Đạm giật mình kêu lên: "Bà xã, em…"

Anh không thể nói được gì nữa, bởi vì cô kiễng chân vòng tay qua cổ anh, áp môi mình lên môi anh.

Dương Đạm luôn cho rằng mình phản ứng nhanh nhẹn, nhưng hiện tại đầu óc anh trống không. 

Một khi nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, anh bóp eo Bạch Tịnh, ấn mạnh cô vào cánh cửa.

Cô mở miệng kêu đau, anh thừa dịp này đưa lưỡi vào trong miệng cô, khuấy động. Bàn tay anh vuốt ve eo cô, nhiệt độ càng lúc càng cao.

Nụ hôn kéo dài cho đến khi anh thấy thỏa mãn mới thôi.

Anh vén tóc cô lên, khàn giọng hỏi: "Sao đột nhiên lại hôn anh? Muốn anh làm em hả?"

Bạch Tịnh đỏ mặt trước lời nói trần trụi của anh. Cô giơ tay đập lên vai anh: "Không phải..."

Anh cọ xát mặt mình vào má cô: "Vậy thì sao? Nói cho anh biết đi."

Cô sụt sịt: "Em chưa bao giờ được ăn tết với người nhà. Hôm nay là lần đầu, cho nên em rất cảm động.” Cô nhìn vào mắt anh, nghiêm túc nói: "Cảm ơn anh đã cho em một mái ấm."

"Ngốc quá." Anh gõ trán cô: "Sao lại cảm ơn chồng mình như thế? Chỉ cần em thích, sau này chúng ta sẽ về nhà ba ăn cơm thường xuyên hơn."

"Ừ..." Cô ngoan ngoãn gật đầu.

Anh véo eo cô rồi bế cô lên: "Ngủ đi, ngày mai anh đưa em đi chơi."

Cô ngây thơ tưởng anh nói ngủ là ngủ. Vừa đắp chăn cho cô xong anh liền chui tọt xuống dưới. Đầu anh áp vào đùi cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da cô.

Bạch Tịnh nổi hết da gà, run giọng hỏi: "Anh làm gì vậy?"

"Em nói thử xem anh đang làm gì?" Anh hỏi ngược lại cô.

"Đừng mà. Ba anh và mọi người còn ở dưới nhà. Lát nữa họ lên đây sẽ nghe thấy." Cô hạ giọng cầu xin: "Hay là chờ ngày mai về nhà mới làm..."

"Chúng ta đã kết hôn rồi, đâu phải lén lút vụng trộm. Anh đã muốn thì không có ai có thể ngăn cản được."

Anh hừ một tiếng, sau đó bắt đầu lột quần áo của cô.

……

Dương Úy Nhiên và Dương Lâm Tranh ở ngoài sân đốt pháo cho đến khuya mới lên lầu.

Phòng của Dương Úy Nhiên ở cuối hành lang, trên đường phải đi ngang qua phòng ngủ dành cho Bạch Tịnh và Dương Đạm.

Dương Úy Nhiên là một cô nàng lắm chuyện, lúc đi ngang còn cố ý áp tai vào cửa, nghe ngóng động tịnh bên trong. Mặt cô nàng lập tức nóng bừng.

Cho dù chưa ăn thịt heo cũng nhìn qua heo chạy. Âm thanh này... rõ ràng là tiếng va chạm kịch liệt.

Tiếng khóc lóc của chị dâu… Chậc, thật là thê thảm. Anh hai đúng là dũng mãnh.

Nghĩ đến đây Dương Úy Nhiên muốn chảy máu cam.

…….

Thật ra đêm qua Dương Đạm đã rất kiềm chế, chỉ làm một lần rồi ngủ.

Dương Lâm Tranh và Lý Vân Y đã dậy từ 6 giờ để chuẩn bị bữa sáng. Người miền Bắc rất chú trọng phong tục, sáng mùng 1 ăn bánh bao là một điều không thể thiếu. 

Khi Dương Úy Nhiên thức dậy lúc 7 giờ thì bữa sáng đã được dọn sẵn. 

"Anh hai và chị dâu vẫn chưa xuống sao?"

Lý Vân Y dặn con gái: "Nhiên Nhiên, lên lầu gọi anh và chị dâu của con xuống ăn đi."

Dương Úy Nhiên gật đầu: "Vâng!"

…….

Vợ chồng Dương Đạm bị tiếng gõ cửa đánh thức.

"Anh hai, chị dâu ơi! Mau dậy đi, có đồ ăn sáng rồi."

Dương Đạm dụi mắt, sốt ruột kêu: "Biết rồi, tới ngay!"

Hai người nhanh chóng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi vội vã xuống lầu. Dương Đạm không quá lo lắng, chỉ có Bạch Tịnh cảm thấy không yên. Làm khách nhà người ta mà ngủ nướng như vậy là bất lịch sự. 

Vừa ngồi xuống bàn, cô chủ động nhận lỗi với Dương Lâm Tranh và Lý Vân Y: "Xin lỗi, chúng con dậy muộn quá."

"Chị dâu có sao không? Chắc tối qua chị mệt lắm nhỉ." Dương Úy Nhiên cười hề hề: "Không sao đâu. Ăn sáng xong thì ngủ tiếp!"

Dương Lâm Tranh ho khan một tiếng rồi nói: "Không sao cả. Gia đình chúng ta không có nhiều quy củ như vậy."

Lý Vân Y cũng trấn an: "Phải đó, Tiểu Bạch. Tối qua con thức khuya, nên ngủ thêm một chút. Có mệt thì ăn xong rồi về phòng nghỉ."

"À, con không thấy buồn ngủ nữa." Bạch Tịnh mỉm cười.

Dương Úy Nhiên nhích lại gần Dương Đạm, dùng khuỷu tay thọc anh: "Này, anh hai."

Anh nhăn nhó: "Lại có chuyện gì nữa? Mới sáng sớm đã ầm ĩ rồi."

Dương Úy Nhiên hỏi nhỏ: "Tối qua anh làm chị dâu mệt lắm phải không?"

Dương Đạm: "..."

"Tối qua em đi ngang qua phòng ngủ của anh chị, nghe thấy tiếng vật lộn... Trời ơi, anh hai! Anh quá mạnh tay rồi."

Dương Đạm: "..."

"Em hơi tội nghiệp cho chị dâu. Thân hình nhỏ bé như vậy, làm sao chịu nổi sự tra tấn của anh?"

Dương Đạm: "..."

"Nhưng chị dâu sáng nay trông rất xinh, da dẻ hồng hào..."

Dương Đạm: "Im ngay, bằng không anh sẽ bịt miệng của em lại."

Bị cảnh cáo như vậy Dương Úy Nhiên không dám động đến anh nữa. Nhưng cô vẫn không biết chừa, quay sang gắp cho Bạch Tịnh một miếng sủi cảo: "Chị dâu ăn đi. Ăn cho nhiều vào. Phải ăn mới có sức chịu đựng anh hai."

"Khụ khụ…" Bạch Tịnh nghe vậy lập tức bị mắc nghẹn. Cô ho sặc sụa, cho đến mức mặt đỏ bừng, cổ họng cũng cứng đờ.

Dương Đạm hung hăng nhìn em gái, rồi đưa tay vuốt lưng vợ: "Có thấy khỏe hơn không?"

"Em không sao. Anh đừng hung dữ với Nhiên Nhiên như vậy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương